Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1384:

Đám hải thương đang tán phét thì một người trung niên bỗng lên tiếng:

– Thưa các vị, tiểu đệ là người từ quan nội, chuyến này muốn ra đảo xa thăm thân, không biết có vị nào từng đi qua đảo xa không, tiểu đệ xin hậu tạ.

Quán rượu lập tức chìm vào im lặng. Mãi lâu sau, Lão Chu mới lên tiếng:

– Ta biết ngươi là thám tử của triều đình, ra đảo xa chẳng qua l�� để thăm dò tin tức. Thực ra không cần tốn công như thế. Ngươi cứ lấy hiệu bài ra, tìm đến Vân gia hoặc Phùng gia, họ sẽ mời ngươi lên thuyền. Đi nửa tháng là tới đảo xa thôi. Nếu chê ngồi thuyền vất vả, sang hiệu sách đối diện mua cuốn sách tựa "Đảo Xa", trên đó có mọi thứ ngươi muốn biết.

– Nếu ta là ngươi, ta sẽ gửi ngay cuốn sách đó về triều đình, nói là do mình tự tìm hiểu được, rồi kiếm một quán trọ ưng ý ẩn mình hai năm. Sau đó trở về thì được thăng quan, con mẹ nó, sướng phải biết.

Mặt người trung niên vẫn thản nhiên, bởi vốn là người của Đô thủy giám, trình độ này đương nhiên phải có. Thế nhưng, bị một thuyền gia tùy tiện vạch trần thân phận khiến hắn có cảm giác như không mặc y phục giữa chốn đông người.

– Lão huynh làm sao biết tại hạ là thám tử? Chẳng lẽ trên mặt tại hạ có khắc hai chữ đó sao?

Một thô hán khác cười khùng khục:

– Nếu ngươi nói tới An Nam thì ta tin, nơi đó hiện giờ toàn quan lại phạm tội bị đi đày từ Trung Nguyên. Còn nói đảo xa thì thôi đi, đó là nơi các gia tộc lưu giữ huyết mạch. Phàm người tới đó đều nhận lệnh đi giữ hương hỏa, toàn là những người có tên tuổi. Nếu họ muốn ra đảo xa, sẽ chọn ngồi thuyền của ba nhà kia. Lén lút như ngươi, không phải thám tử thì là cái gì?

– Trước kia ta cũng từng muốn chuyển nhà tới đảo xa. Ta đã từng đến đó rồi, giống hệt điều sách nói, nhưng xa quá nên đành bỏ ý định này.

Rời khỏi quán rượu, người trung niên lại ghé thêm mấy quán khác, vẫn với mong muốn tìm được thuyền ra đảo xa. Nhưng kết quả, hắn chỉ nhận lại những tiếng cười nhạo. Người ta bảo, điều đại kỵ nhất trên biển là sự bất đồng lòng. Cả con thuyền phải là một thể thống nhất, bất kể là buồm hay con người, đều là một bộ phận không thể tách rời của nó. Chỉ cần một điểm có vấn đề là có thể khiến tất cả mất mạng. Một tên thám tử với mưu đồ khó lường như ngươi, ai dám cho đi cùng?

Đứng trên hải cảng, hắn nhìn thấy một chiếc thuyền cực lớn được rất nhiều chiến hạm hộ tống, chầm chậm tiến vào cảng. Chẳng lẽ đó là chiếc Đại Đế trong truyền thuyết?

Nghe tên thám tử bất giác thốt ra chữ "Đại Đế", những người xung quanh đều tránh xa hắn. Rõ ràng đây là một kẻ nhà quê, nhầm chiến hạm cấp Cá Mập với Đại Đế cấp Cá Voi thì đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.

Từ sắc mặt những người khác, vị thám tử thông minh này biết mình lại bẽ mặt rồi, chỉ muốn kiếm một cái lỗ để chui xuống.

��� Này khách Trung Nguyên, ngươi từ lục địa tới, không hiểu về biển cũng chẳng cần phải xấu hổ. Ngươi thử bảo lũ khốn kia phân biệt lạc đà với ngựa xem, chúng cũng bẽ mặt thôi. Nghe nói ngươi muốn ra đảo xa, mai theo ta. Ngươi đem những điều mắt thấy tai nghe nói lại cho triều đình cũng là việc tạo phúc.

Hoàng Phong toát mồ hôi. Nhiệm vụ của hắn là thăm dò đảo xa, với thân phận mật thám, càng bí mật càng tốt. Nhưng đến Quảng Châu hắn mới phát hiện, cả ba người đồng hành với mình đều không giữ được bí mật. Giờ thì đến cả đối tượng mình muốn điều tra cũng đã biết thân phận của mình.

– Ngươi không cần kinh hoàng. Đảo xa tuy không thuộc quản hạt của triều đình, nhưng phần lớn người ở đó đều là người Đường. Quan phủ không vươn tới được đó, nguyên nhân duy nhất là do quá xa, xa đến mức triều đình đã lãng quên rồi. Giờ ngươi đã tới đây, vậy thì cứ đi xem một chút.

Một lão đầu tóc trắng nói với Hoàng Phong:

– Lão hủ là chưởng quầy của Vân phủ ở Quảng Châu. Ngươi có thể bẩm báo chuyện này lên quan trên để chờ cấp trên quyết định, nhưng gió mùa không đợi người đâu, nếu để lỡ thì phải đợi đến năm sau.

– Ta đi!

Hoàng Phong trả lời rất dứt khoát.

– Ha ha ha, lựa chọn chính xác. Ngươi xem, Đại thiếu gia nhà ta đã xuống thuyền rồi. Chiếc Hải Sa kia chính là thuyền của nhà ta đấy.

Hoàng Phong quay đầu nhìn, chỉ thấy một thiếu niên nhảy từ trên ván thuyền xuống, hơi lảo đảo một chút rồi đứng vững. Đó là triệu chứng thường thấy của người đi biển lâu ngày.

Lý Dung từ xa nhìn thấy ông già, bèn đi tới nói:

– Lưu gia gia, sao lại tới đây? Ngoài biển gió mạnh lắm.

Lưu chưởng quầy nhìn thiếu niên, lòng tràn đầy vui mừng. Đứa bé này mình đã theo hầu từ khi còn trong bụng mẹ, thoắt cái đã thành một chàng trai rồi.

– Già rồi, việc đã giao hết cho người khác. Rảnh rỗi nên lão nô ra bến tàu đi dạo. Đại thiếu gia hôm nay về nhà, lão nô ra đây để xem.

– Lưu gia gia còn khỏe lắm. Đợi năm sau Tiểu Dung mười tám tuổi thành thân, còn mong ông giúp trông nom con cháu nữa mà, giờ đừng nói già.

Lý Dung và Lưu chưởng quầy nói cười. Thấy Hoàng Phong, Lý Dung liền muốn hỏi, bởi Vân gia chưa bao giờ dùng người ngoài. Lưu chưởng quầy liền kể lại lai lịch của Hoàng Phong.

– Hoàng gia gia cũng thật là, ta dâng tấu mời lão nhân gia tới Quảng Châu xem biển thì toàn từ chối, giờ lại phái mật thám tới. Ngày mai chiếc Hải Ngư ra biển, ngươi cứ đi cùng đi. Ngươi không tận mắt nhìn một lượt thì Hoàng gia gia sẽ không yên tâm đâu.

Lý Dung nói xong liền đỡ Lưu chưởng quầy đi. Hoàng Phong mơ hồ nghe thấy Lý Dung bình luận hoàng đế lòng dạ hẹp hòi. Trong cả quốc gia này, không có nhiều người dám bình phẩm hoàng đế như vậy, trừ khi được hoàng đế vô cùng cưng chiều. Lý Dung cũng là người nổi bật trong đám vãn bối. Vậy thì còn cần che giấu gì nữa? Chính đối tượng đã thấy mặt rồi, còn muốn bí mật đi đảo xa là điều không thể.

Đảo xa quả thực quá xa. Đến Quảng Châu, Hoàng Phong mới có nhận thức mới mẻ về sự xa xôi này. Thì ra thuyền đi trên biển không phải đi thẳng, mà vòng vèo, xa đến mức khiến người ta phải hãi hùng.

Sự xa xôi chính là sự bảo vệ tốt nhất. Trên biển, muốn qua mặt Vân gia, Phùng gia, Hầu gia là điều gần như không thể. Ngành hàng hải Đại Đường gần như do ba nhà này một tay nâng đỡ. Dù họ cố ý hay vô ý, một quyền khống chế biển cả nghiêm ngặt đã hình thành. Quyền lực này không vì thế lực trên bờ xen vào mà thay đổi. Những người ra biển đều bản năng muốn cắt đứt liên quan với đất liền.

Nay người ra biển nhiều lên, dần dần có nhận thức sơ bộ về biển cả: đó là nơi cuối cùng mang tới tài phú khổng lồ.

Tin đồn rất nhiều, nổi tiếng nhất là tin đồn về vua hải tặc Cầu Nhiệm Khách, kẻ tung hoành vô địch bốn biển. Bị Vân Diệp nhiều lần tiễu trừ nhưng lần nào cũng phục sinh. Nghe nói ông ta đã cướp phá một vương quốc giàu có ở biển Đại Thực, lấy hết tài phú mà người ta đã tích góp mấy trăm năm. Trên đường về, ông ta gặp phải hạm đội Lĩnh Nam, phải bỏ chạy, cuối cùng hết đường chạy vào biển ma quỷ, từ đó bặt vô âm tín.

Có người thề rằng mình đã nhìn thấy một chiếc thuyền lượn lờ quanh biển ma quỷ, nhưng trên đó không hề có người, tựa hồ được quỷ hồn điều khiển vượt qua những bãi đá ngầm.

Cũng có người nói rằng, khi trăng tròn nhìn thấy chiếc thuyền đó bập bềnh theo sóng biển, buồm tan nát, nhưng trên thuyền lại có nữ tử ca hát. Cầu Nhiệm Khách không phải lạc đường rồi biến mất, mà là gặp phải yêu tinh, bị yêu tinh xinh đẹp mê hoặc, ngày đêm chèo thuyền trên biển cho đến khi biến thành xương khô.

Nếu thu thập những truyền thuyết kiểu này ở Quảng Châu, ngươi sẽ có cả ngàn phiên bản khác nhau. Nhưng trong tất cả các phiên bản đó, có một điều không thay đổi: đó là tài phú của vua hải tặc vẫn còn.

Vân gia không tin, ra mặt giải thích tin đồn thì bị người ta nói là tâm địa khó lường, muốn độc chiếm tài sản của vua hải tặc. Thế là có rất nhiều người mạo hiểm vào biển ma quỷ, rồi từ đó biến mất.

Lần này thì khác. Có một tấm ván gỗ khảm đầu thú hoàng kim từ biển ma quỷ trôi ra. Qua sự giám định của một thủy thủ kinh nghiệm từng gặp Cầu Nhiệm Khách, người ta xác nhận đây chính là biểu tượng của hắn.

Thế là biển khơi lại một lần nữa dậy sóng. Vô số người lên thuyền ra biển, có người dũng cảm còn ngồi thuyền con, ôm theo khát vọng vô tận với kim tiền, lao vào sóng biển ngợp trời.

Bản dịch thuật này là thành quả của truyen.free, mong độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free