(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1387:
Vân Diệp đang cùng Lý Thái dùng bữa tại nhà ăn của thư viện. Cơm chất đầy khay cao vút, cả hai đều đói lả sau cả buổi sáng cật lực vận hành cỗ máy bay, tiêu hao không ít thể lực.
Lý Thái bóc vỏ trứng, hỏi Vân Diệp:
“Chúng ta đã bay lên được rồi, tuy chỉ vỏn vẹn mười trượng và là mượn ngoại lực, nhưng hiện giờ chỉ cần giải quyết vấn đề động lực thì việc bay lượn không còn là giấc mộng nữa.”
Vân Diệp ăn ngấu nghiến:
“Nhưng mà mệt quá! Đến giờ hai chân ta vẫn còn run đây này. Lần sau thí nghiệm, ngươi tìm người nhẹ cân, sức lớn nào ấy, đừng lôi ta vào nữa.”
“Loại người như vậy, nhà ngươi chẳng phải có sẵn sao? Tiểu Miêu nương tử của ngươi là ứng viên sáng giá nhất rồi, người nhẹ cân, khí lực lại lớn, đáng quý nhất là nàng đủ gan dạ để dù có rơi từ trên trời xuống cũng biết cách tự bảo vệ không bị thương.”
Vân Diệp liếc xéo Lý Thái:
“Loại nữ nhân đó cha ngươi còn có nhiều hơn ấy chứ. Lần trước ta đi tìm nương nương, chưa kịp thông báo đã đi thẳng vào cổng vòm, kết quả bị hai nữ tử dùng một tay ấn xuống đất. Nếu không có nữ quan quát một tiếng, e rằng mạng ta đã mất tại điện Lưỡng Nghi rồi. Ngươi nói xem, trong hoàng cung còn ai không biết ta nữa không?”
“Đừng nói là ngươi, ta đến cũng bị ấn xuống đất như thường. Đám đó là do lão yêu quái hậu cung huấn luyện từ nhỏ, chỉ nhận ra phụ hoàng và mẫu hậu thôi. Tí tuổi đầu mà đứa nào đứa nấy cũng vác cái mặt lạnh tanh. Ta từng muốn xin mẫu hậu cho hai người về phủ để xem họ có biết cười không, ai ngờ mẫu hậu từ chối thẳng thừng.”
Vân Diệp giật mình:
“Sao ngươi lại có hứng thú với loại nữ nhân đó? Hi Mạt Đế Á sẽ giết ngươi mất. Chuyện mấy thị thiếp trước đây của ngươi thì không nói làm gì, nhưng mấy năm qua ngươi có nạp thêm người nào đâu.”
“Có gì đáng ngạc nhiên chứ? Phòng ta thiếu nữ nhân sao? Đủ rồi, thêm nữa chỉ phân tán tinh lực. Ta còn muốn bay lên trời nữa kìa.”
Vân Diệp vỗ vai Lý Thái. Cả hai cắm đầu ăn cơm, chiều còn có việc.
Trên bãi cỏ khô úa của thư viện, một chiếc máy bay gỗ đang đậu ở đó, vô số học sinh vây quanh bàn tán xôn xao.
“Chim bay được là vì có thể vỗ cánh, thứ này cánh không vỗ được nên không thể bay. Đây là sai lầm mang tính căn bản!”
“Rắm chó! Ta đã tận mắt chứng kiến cả buổi sáng. Vân tiên sinh đạp bàn đạp, làm cánh quạt phía trước xoay tít, đã bay được một quãng rất xa rồi. Theo ta thấy, cuối cùng nó rơi xuống là vì Vân tiên sinh không đủ sức. Nếu thay bằng lực sĩ, tất nhiên có thể bay lên.”
“Hừ, đồ vô tri! Thứ nặng hơn không khí làm sao bay được chứ? Ái ái! Sao lại đánh ta!”
“Vừa rồi có cục đá nặng hơn không khí bay lên đập vào đầu ngươi rồi đấy! Chẳng lẽ ngươi tới thư viện cho vui à? Lý luận này cũng chưa từng được học qua sao...”
Vân Diệp và Lý Thái kiểm tra kỹ càng máy bay. Thân máy rất chắc chắn, Công Thâu gia làm rất đẹp, cả ba bánh xe cũng khá ổn. Để giảm trọng lượng, Lý Thái đã vứt hết những thứ không cần thiết đi.
Tiểu Miêu mặc võ phục, tỏa ra vẻ hào hùng. Có điều, nhiều người vây quanh khiến nàng thẹn thùng. Nàng không tài nào ngờ được phu quân gọi mình tới vì cái vật thể kỳ dị đang đứng trước mặt, để rồi mình lại phải đạp liên tục hai cái bàn đạp. Trong lòng nàng chẳng muốn chút nào.
Vân Diệp đến bên cạnh, làm mẫu cho nàng:
“Cưỡi thứ này, nàng có thể bay lên trời. Sư phụ nàng cả đời ao ước bạch nhật phi thăng, nàng hãy thực hiện mơ ước đó thay ông ấy.”
Tiểu Miêu tuy võ công cao cường, nhưng lại là người vợ có phần truyền thống nhất của Vân Diệp. Nghe Vân Diệp nói làm thế là để giúp sư phụ, nàng lập tức không còn ngượng nữa. Nàng đứng lên đạp mấy cái, phát hiện cỗ máy bay chuyển động về phía trước, liền rất vui.
“Đây là bánh lái. Nàng muốn cỗ máy bay đi hướng nào thì bẻ lái sang hướng đó. Ta đoán chừng nó không bay cao được, nhưng bay cao ba bốn trượng chắc không thành vấn đề với nàng đâu nhỉ?”
Tiểu Miêu gật đầu, thử xoay bánh lái, từ từ rẽ vòng quanh bãi cỏ. Trước hết nàng cần làm quen để đảm bảo không có vấn đề gì, rồi mới có thể dốc sức.
“Sức lực và sự dẻo dai của Tiểu Miêu thì chúng ta chẳng ai sánh bằng. Thân hình nàng nhỏ nhắn, bay lên sẽ không thành vấn đề. Lo lắng duy nhất là đường băng không đủ dài, mong rằng nàng sẽ thành công ngay lần thử đầu tiên.”
Lý Thái nhìn Tiểu Miêu không chớp mắt, tập trung toàn bộ tinh thần quan sát nhất cử nhất động của nàng, để lỡ có phát sinh sự cố về sau thì còn tiện tra cứu hồ sơ.
Chỉ sau hai vòng, Tiểu Miêu đã thuần thục. Dù là đi thẳng hay rẽ vòng đều không thành vấn đề. Một số người bẩm sinh có thiên phú vận động, còn loại như Vân Diệp, Lý Thái thì hai tay hai chân chỉ là đồ thừa.
Vân Diệp dặn dò Tiểu Miêu cẩn thận, nếu có sự cố, hãy ưu tiên đảm bảo an toàn cho bản thân, còn máy bay có rơi hỏng thì không sao cả.
Một đám người giúp đẩy máy tới cuối bãi cỏ, mong ngóng đợi xem chuyến bay của Tiểu Miêu có thành công không.
Tiểu Miêu hít sâu một hơi, hai chân đạp mạnh. Dây xích kêu kẽo kẹt, máy bay lao thẳng về phía trước.
Lý Thái khẩn trương đến mức gần như nín thở. Một đôi tay trắng nõn từ phía sau vươn tới nắm chặt bàn tay run rẩy của hắn:
“Nhất định sẽ thành công. Chàng hãy tin vào chính mình.”
Tiểu Miêu quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người. Khi một cơn gió mạnh phía đối diện thổi tới, ba bánh xe đang xoay tít bỗng rời khỏi mặt đất, cả cỗ máy bay nghiêng nghiêng vút lên không trung.
Tiếng cười đắc ý của Tiểu Miêu vang vọng không trung. Nàng không ngừng đạp bàn đạp, không còn lực ma sát cản trở, việc đạp bàn đạp càng trở nên nhẹ nhàng hơn. Sau khi bay vòng quanh bãi cỏ, không biết nàng nghĩ gì, bay thẳng về phía Ngọc Sơn, xem ra nàng muốn về nhà.
Đám đông trên bãi cỏ đang hoan hô bỗng ngớ người ra. Lý Thái hung hăng tóm cổ áo Vân Diệp. Vân Diệp yếu ớt nói:
���Ngươi biết mà, vợ ta ai cũng có tính nhớ nhà cả...”
Kỳ thực người lo lắng nhất chính là Vân Diệp. Đường từ thư viện tới Vân gia có r��ng, có đồi, có thác nước, khí lưu trong sơn cốc vô cùng bất ổn. Dù võ nghệ Tiểu Miêu cao siêu cũng chẳng giúp ích là bao.
Vượng Tài chạy rất nhanh. Vân Diệp ngửa đầu nhìn trời, bóng dáng Tiểu Miêu đã biến mất sau rặng cây. Nếu không phải tiếng cười như chuông bạc của nàng vẫn vang vọng khắp sơn cốc, Vân Diệp e rằng nàng đã va vào cây mất rồi.
Theo sau là xe ngựa của Lý Thái. Hi Mạt Đế Á cười đến mức suýt tắt thở rồi. Lý Thái khóe miệng giật giật, đích thân giục xe ngựa phóng đi như bay. Sau nữa là đám học sinh thư viện đang chạy thục mạng, đội ngũ ngày càng lớn.
Rời cửa núi, Vân Diệp mới thở phào nhẹ nhõm. Trên bình nguyên rộng lớn, cỗ máy bay càng trở nên ổn định. Tiểu Miêu cười vang không dứt, dường như sự vất vả của đôi chân không hề ảnh hưởng đến tâm trạng hưng phấn của nàng.
Vượng Tài không cần Vân Diệp điều khiển, tự động băng qua một mảnh ruộng, đuổi sát Tiểu Miêu, tỏ vẻ hứng thú vô cùng.
Khi Lý Thái đuổi kịp tới cửa núi nhìn Tiểu Miêu chầm chậm bay lượn trên không, hắn đột nhiên cũng trở nên kích động, đứng trên xe ngựa vẫy tay hò hét.
Nhưng cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu. Cỗ máy bay khó tránh khỏi chầm chậm hạ xuống. Dù Tiểu Miêu đạp hết sức cũng chẳng ăn thua. Vân Diệp đoán chừng chuyến bay này phần lớn nhờ vào trận gió thổi qua lúc nãy. Nay gió đã lặng, máy bay mất đi động lực, dựa vào sức lực của Tiểu Miêu không thể giữ cho cỗ máy bay lượn lâu đến vậy được.
Vẻ mặt Lý Thái thoáng ảm đạm. Hi Mạt Đế Á cười nói:
“Thanh Tước, phát minh của chàng đã bay lên rồi kia mà, không cần phải buồn. Chỉ cần giải quyết vấn đề động lực, sẽ không còn cản trở gì nữa. Sử sách sẽ ghi lại chuyện chàng làm hôm nay, chàng chính là niềm kiêu hãnh của thiếp.”
Lý Thái gật đầu, sau đó giục xe ngựa đến chỗ Tiểu Miêu đang hạ độ cao rất nhanh.
Máy bay cuối cùng cũng hạ xuống. Tiểu Miêu vẫn nỗ lực đạp bàn đạp với mong muốn cất cánh trở lại, thi thoảng cũng nhấc lên được một chút, nhưng chỉ bay lên được mười mấy trượng rồi lại nhanh chóng hạ xuống.
Tiểu Miêu rầu rĩ bước xuống khỏi máy bay, nàng không biết rốt cuộc vấn đề ở đâu.
Vân Diệp đã chắc chắn vừa rồi bay lên thực sự chỉ là nhờ vào sức gió, nhất là khi rời khỏi sơn cốc với địa hình chênh lệch độ cao, nên mới “lướt” được một quãng xa đến thế.
Hiện tại là mùa đông, đợi mùa xuân khí dương bốc lên lại thả máy bay, nhất định sẽ đạt được hiệu quả phi thường.
“Thanh Tước, tạm dừng thí nghiệm. Đợi mùa xuân, ta đảm bảo máy bay có thể bay cao hơn, xa hơn. Hơn nữa, chỉ cần bây giờ chúng ta nghiên cứu động lực mới, hẳn không mất quá nhiều năm sẽ làm được.”
Lý Thái cười ha hả:
“Đúng, khi khí đất bốc lên, đó đúng là thời gian tốt nhất.”
Bản văn này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.