(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1388:
Chào từ biệt Lý Thái, Vân Diệp cùng Tiểu Miêu cưỡi Vượng Tài về nhà. Tiểu Miêu tựa vào ngực Vân Diệp, khuôn mặt ửng hồng vì phấn khích.
– Phu quân, nhà ta cũng làm một cái máy bay được không?
Đây là lần đầu tiên Tiểu Miêu cất lời xin một thứ gì đó, dĩ nhiên Vân Diệp sẽ chiều lòng nàng. Y dùng áo choàng bọc lấy Tiểu Miêu, vừa đi từ cổng vào sâu trong viện vừa dứt khoát nói:
– Nhà ta tất nhiên sẽ làm, không phải làm một cái mà làm nhiều cái, tới mùa xuân chúng ta xem máy bay nhà ai bay xa nhất.
Hai người vừa nói vừa cười bước vào hậu trạch. Tiểu Miêu nhìn thấy Tân Nguyệt đang đứng trên lầu ngắm mình, lập tức đạp cột một cái rồi nhẹ nhàng nhảy lên. Nàng ôm lấy cánh tay Tân Nguyệt, kể lại những chuyện thần kỳ vừa xảy ra hôm nay. Tân Nguyệt há hốc mồm kinh ngạc, nhìn Tiểu Miêu từ đầu đến chân, lo lắng hỏi có bị thương ở đâu không.
Kể từ khi Vân Diệp treo ngọc bài lên nóc điện Vạn Dân, để đền bù cho Vô Thiệt, y đã đưa cho ông ta viên pin năng lượng mặt trời. Y nói với Vô Thiệt rằng vật này và ngọc bài tương tự nhau, chỉ có điều tinh xảo và trực quan hơn. Viên pin này được Tân Nguyệt cất giữ trong một chiếc chum pha lê, nên đến giờ vẫn có thể phát điện. Vân Diệp từng thử rồi, chỉ cần nó đang được sạc và hai mặt chạm vào nhau, sẽ có tia lửa bắn ra.
Vô Thiệt và Lưu Phương sau khi nghiên cứu tỉ mỉ đã cho rằng, đây là một bảo bối, có thể phát ra hai khí âm dương. Lưu Phương còn tin rằng hai mảnh pin chính là cực âm và cực dương của hai khí đó.
Nói thế cũng chẳng sai, nhưng lại khiến Vô Thiệt khổ sở. Ông ta muốn điều hòa hai khí âm dương, mà lại lấy cơ thể mình làm môi giới, tự sạc điện cho bản thân mỗi ngày. Vân Diệp thật sự không biết phải nói gì thêm.
Chuyện cũ đã qua, những vương vấn quá nhiều chỉ khiến bản thân thêm phiền não. Bởi vậy, y thà đem thứ trước kia mình coi trọng như sinh mạng trao cho hai lão nhân cô độc ấy giải khuây, còn hơn để nó mốc meo dần dà biến thành đống rác trong bóng tối.
Chiếc di động cũng vậy. Kể từ khi đến Đại Đường, ngoài một lần cho Tôn Tư Mạc dùng, Vân Diệp không hề đụng đến nó nữa. Không phải y không muốn, mà là sợ.
Thời gian đã trôi qua hai mươi năm, hẳn chiếc di động hỏng rồi.
Không biết Vô Thiệt đã nghiên cứu thấu đáo âm dương đến mức nào, mà hôm nay ông ta lại bất ngờ trả lại viên pin năng lượng mặt trời cho Vân Diệp. Ông cho rằng khí âm dương trong bảo vật này vẫn chưa đủ, định bụng khi trời nổi sấm sét sẽ đến điện Thái Cực để thử xem, biết đâu lại có thu hoạch.
Nếu không có cột thu lôi của Lý Nhị, điện Thái Cực hẳn đã bị sét đánh hủy vô số lần rồi. Kể từ khi Lý Uyên xưng đế tại điện Thái Cực, nơi đây đã được tu sửa hơn hai mươi lần lớn nhỏ, trong đó có đến hơn mười lần do bị sét đánh.
– Ông nói đến hai khí âm dương thì đúng rồi, nhưng đừng tới điện Thái Cực. Nơi đó chính là điểm thu hút sét, ông chán sống hay sao? Ta đảm bảo nếu có một luồng sét đánh xuống, kết cục duy nhất là biến thành thịt nướng, tuyệt đối không có ngoại lệ.
– Ông chơi ngọc bài hơn ba năm rồi, tự ông nói xem có hiệu quả gì không? Chắc chắn là không rồi. Ông sở dĩ trông trẻ trung hơn trước là nhờ thể chất hơn người và một tâm thái lạc quan thôi. Lão nhân gia nghe ta đi, thích bảo bối thì vào kho mà tìm, thích uống trà thì trong nhà loại trà nào mà chẳng có. Đừng đến điện Thái Cực tìm sét nữa, ta còn hy vọng ông sống thêm vài năm. Nhà ta có một vị trường thọ cũng là điều tốt đẹp mà.
Phải nói khô cả cổ họng mới khuyên được Vô Thiệt với cái tính trẻ con của ông ấy. Vân Diệp nhìn cái sạc pin, cười khổ rồi đến hỏi Tân Nguyệt lấy chiếc di động, thứ mà nàng vẫn luôn cất giữ.
Nghe thấy phu quân muốn lấy chiếc di động, vẻ mặt Tân Nguyệt lập tức trở nên trang trọng. Nàng quát khẽ một tiếng, xua đuổi toàn bộ Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu đang đứng chờ xem náo nhiệt. Vân Diệp nhíu mày, chỉ là sạc điện cho di động để xem nó còn dùng được không thôi, sao lại làm nghiêm trọng đến vậy.
Mặc kệ vẻ mặt khó coi của Vân Diệp, Tân Nguyệt vẫn cố chấp khóa chặt cửa hậu trạch.
Trong ánh mắt đầy mong đợi của Tân Nguyệt, Vân Diệp cắm sạc vào điện thoại. Đợi mãi một hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, xem ra nó đã hỏng hẳn rồi. Vân Diệp đi tới bên bàn rót chén trà, đây là chuyện nằm trong dự liệu, chẳng có gì lạ, cũng chẳng có gì đáng thất vọng. Chỉ riêng Tân Nguyệt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào chiếc di động.
– Sáng rồi, phu quân, sáng rồi.
Tân Nguyệt lập tức chạy đến bên Vân Diệp, kéo y lại gần chỗ chiếc di động. Vân Diệp lấy làm lạ, đúng là nó đang sáng đèn báo sạc thật.
Thử mở di động, màn hình lập tức chớp sáng, những hình ảnh quảng cáo khiến Tân Nguyệt nhìn như mê như say.
Đáng tiếc là tất cả ảnh bên trong đã mất sạch, không còn bất kỳ dữ liệu lưu trữ nào. Chỉ còn lại hình quảng cáo nguyên thủy nhất của chiếc di động và cả tiếng chuông. Thử dùng chức năng chụp ảnh, kết quả thật thảm hại: hình ảnh chỉ lưu giữ được năm phút, sau đó hoàn toàn biến mất.
Tân Nguyệt nhìn thấy mình trong di động, sợ đến bật khóc, cho rằng hồn phách đã bị nhốt bên trong. Vân Diệp cưỡng ép Tân Nguyệt dán mặt vào mặt mình, định chụp một tấm ảnh phu thê. Kết quả, Tân Nguyệt lại cầm chiếc di động lên định đập nát, để thả hồn phách hai người ra. Chỉ trong tích tắc, nàng đã thấy tứ chi yếu ớt, toàn thân lạnh ngắt.
– Ai nói vậy? Hồn phách gì chứ! Đây là thứ vẽ tranh nhanh, giờ thì hỏng rồi, chỉ lưu giữ được trong chốc lát thôi.
– Thật à? Sao lại không khác chút nào vậy?
– Đã nói với nàng đây là bảo bối của tiên gia rồi, tất nhiên họa sư bình thường sao bì kịp. Thôi được rồi, phụ thân nàng nghe hát đi. Khúc "Cao Sơn Lưu Thủy" sớm đã thất truyền, còn cả "Quảng Lăng Tán" nàng đã nghe chưa?
Xuất phát từ lòng tin tuyệt đối với trượng phu, Tân Nguyệt dần yên tĩnh trở lại, toàn thân cảm thấy thư thái. Lúc này nàng mới xác nhận những gì trượng phu nói là không sai. Nghĩ đến trong nhà còn có thứ bảo bối như vậy, nàng kích động đến run rẩy.
Kết quả là Tân Nguyệt ngồi bên bộ sạc điện, say sưa nghe nhạc chuông điện thoại gần cả đêm, còn chụp ảnh cho mình hết lần này đến lần khác. Vân Diệp ngủ được nửa đêm thì giật mình tỉnh dậy. Trong gian phòng tối om, Tân Nguyệt đang cầm di động xem ảnh của mình, khuôn mặt nàng bị ánh sáng màn hình chiếu xanh lét, trông cực kỳ khủng bố.
– Được rồi, đừng chơi nữa, thu lại đi, sau này truyền cho Vân Thọ, để nó nghịch.
– Thế cũng không được. Đây là tiên gia bảo bối, phải đợi thiếp trăm tuổi rồi chàng mới được truyền cho A Thọ.
Tân Nguyệt bực mình phẩy tay với Vân Diệp, tiếp tục chơi tiên gia bảo bối.
Khi trời sáng, Vân Diệp bị đánh thức. Y vừa mở mắt ra đã thấy đôi mắt của Tân Nguyệt chỉ cách mình chừng một tấc. Y chẳng thấy gì khác, chỉ thấy hai con mắt to đùng đang nhìn chằm chằm.
Thấy phu quân đã tỉnh, Tân Nguyệt thân mật cọ đầu vào đầu y, miệng còn phát ra tiếng kêu nũng nịu như mèo con.
Đàn ông vào buổi sáng là lúc dễ bị khiêu khích nhất. Vân Diệp vừa định vươn tay tóm lấy Tân Nguyệt để trừng trị một phen thì nàng đã cười khanh khách chạy mất. Nàng mở toang cửa, đón ánh sáng chiếu vào, rồi còn lớn tiếng gọi nha hoàn đến hầu hạ rửa ráy. Tối qua, Tân Nguyệt đã hạ nghiêm lệnh rằng nếu không được chủ nhân gọi, bất cứ ai tự ý đến gần sẽ bị đánh chết.
Dù Vân gia chưa bao giờ đánh đập người hầu (trừ những lần bị Vân Diệp đá đít), nhưng phu nhân cũng chưa bao giờ hạ nghiêm lệnh như vậy. Bởi thế, tất cả nha hoàn, người làm đều ngoan ngoãn nấp trong phòng mình. Đến khi Tân Nguyệt cất tiếng gọi, cả hậu trạch Vân gia như bừng tỉnh, bắt đầu một ngày làm việc.
Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu đồng loạt kéo đến phòng Tân Nguyệt. Họ thấy phu quân vẫn còn ngủ, còn Tân Nguyệt thì như thể cả đêm không hề chợp mắt, đôi mắt đầy tơ máu nhưng tinh thần lại sảng khoái đến kinh ngạc.
Tân Nguyệt cười với ba nàng, rồi chỉ tay về phía Vân Diệp đang nằm trên giường, đắc ý bước ra ngoài cửa, trông hệt như một vị đại tướng quân vừa giành chiến thắng.
– Phu quân đáng thương.
Linh Đang cho rằng phu quân bị Tân Nguyệt dày vò cả đêm, quyết định xuống bếp nấu cháo bổ thận ích khí cho phu quân.
Na Nhật Mộ không nghĩ vậy. Nàng liếc nhìn chăn đệm vẫn còn chỉnh tề, rồi mũi hít hà bên người Vân Diệp, cười bảo:
– Đêm qua họ không làm gì hết.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, rất mong các bạn độc giả hãy đọc tại trang chính thức để ủng hộ.