Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1389:

Vân Diệp bị quấy nhiễu nên không ngủ được nữa. Hắn vặn mình ngồi dậy, đi ra hoa viên rửa ráy. Hắn ghét nhất việc tắm rửa trong phòng, cảm giác không thoải mái bằng ở ngoài trời.

Hắn cắm đầu vào chậu nước ấm, ngậm một ngụm. Đến khi sắp ngộp thở, hắn mới ngẩng đầu, phun hết khí tàn lưu trong phổi đêm qua ra, lập tức cảm thấy như thoát thai hoán cốt.

Tiếp đó là rửa mặt, đánh răng, ngậm một miếng vỏ quýt cho thơm miệng. Thế là xong. Đáng lẽ ra các gia đình quyền quý còn phải trang điểm nữa, nhưng từ khi Vân Diệp đề xướng việc để mặt mộc, số người đánh phấn ngày càng ít đi. Giờ đây, nam nhân mà còn đánh phấn sẽ bị những người Trường An thanh nhã mắng là quê mùa.

Hôm nay Vân Diệp có rất nhiều việc phải làm, tuần tra Tả Vũ Vệ, xem chừng sẽ mất cả ngày. Lão gia tử đã trở về, bỏ lại Kiếm Môn Quan hơn ba nghìn thương binh. Hôm nay đến Tả Vũ Vệ là để bàn bạc xem xử lý những người này ra sao. Lão gia tử cực kỳ bất mãn với chính sách bồi thường, tuất của Binh Bộ. Ông cho rằng người khác tác chiến ở nơi phồn hoa, không cần đánh trận cũng sống tốt, còn mình tác chiến ở nơi chim chẳng thèm ỉa, muốn kiếm chút bồi thường cho tướng sĩ cũng chẳng có.

Nếu như Binh Bộ và Tam Tỉnh không đưa ra câu trả lời thỏa đáng, lão gia tử sẽ cởi trần đến hoàng thành ăn mày, chứng minh cho hoàng đế thấy Tả Vũ Vệ thê thảm đến mức nào.

Hoàng đế không muốn nhìn thấy một vị tướng quân cởi trần, nên đã dặn Vân Diệp có thể nhân nhượng cho Tả Vũ Vệ trong khả năng cho phép, nhưng không được quá đáng.

Lão gia tử về kinh cũng trải qua quy trình tương tự như Vân Diệp và những người khác. Nay ông ở trong khu doanh trại của Tả Vũ Vệ, không chịu về nhà. Chừng nào tướng sĩ chưa được bồi thường thỏa đáng, ông sẽ không về nhà. Ngay cả phó tướng Chu Trọng cũng vậy, toàn bộ đều ở lại quân doanh trên núi.

Đến trưa, Vân Diệp mới tới quân doanh. Hắn nhìn những quân sĩ mặc y phục rách rưới, những chiến mã gầy trơ xương, trông như chỉ cần một trận gió thổi qua là sẽ ngã xuống đất. Nhìn thế nào cũng không giống một đội quân chiến thắng trở về.

Một quan viên Binh Bộ cười khổ nói:

"- Đại nhân, thuộc hạ thật sự không làm gì nổi vị công gia này."

"- Bản quan cũng xuất thân từ Tả Vũ Vệ, sao lại không biết mánh khóe trong đó chứ? Chúng ta tới đây là chuẩn bị để họ cắt xẻo rồi. Bệ hạ cũng đã dặn nhân nhượng cho họ một chút. Bọn họ đã gian khổ ở Đại Phi Xuyên ba năm, công lao cực khổ to lớn, chúng ta đành chấp nhận thôi."

Ra cửa nghênh tiếp là Chu Trọng. Thấy Vân Diệp tủm tỉm cười ngồi trên ngựa, y mặt đỏ lên, lớn tiếng quát đuổi đám binh sĩ đang đi lảng vảng trong doanh. Lúc này, y mới tới gần nói nhỏ:

"- Vân hầu, sao ngài lại tới đây? Chẳng phải nói là Lão Đoàn sẽ đến sao? Tên chó má đó lục thân bất nhận, đám huynh đệ đành phải bày ra bộ dạng đáng thương. Nếu biết ngài tới đã chẳng phải đóng kịch."

"- Được rồi, dẫn ta đi gặp lão gia tử. Không về nhà mà ở lại quân doanh làm gì? Thẩm thẩm còn tưởng ta không cho lão gia tử về, đã tới nhà khóc hai lần rồi. Hôm nay ta tới đây là để giải quyết chuyện này."

Vân Diệp xuống ngựa, Vượng Tài theo sau. Người của Tả Vũ Vệ đã quá quen với cảnh này, thấy người tới là Vân Diệp, mấy tướng sĩ vội vây tới kể khổ.

"- Xéo! Không phải chỉ là không kiếm được tiền lương sao? Kẻ nào kẻ nấy không cần thể diện nữa rồi, muốn lão gia tử để mình trần đi ăn mày thật à?"

"- Vân soái, không thể nói vậy được. Ngài xem huynh đệ trở về có mấy ai còn lành lặn? Ngài cũng biết, đám huynh đệ hi vọng vào trận đánh này kiếm được chút bổng lộc cho vợ con. Giờ đây bổng lộc bị người khác chiếm sạch, các huynh đệ chẳng biết dựa vào đâu, khổ sở không biết than với ai."

Khi đám tướng sĩ đang kể lể với Vân Diệp thì nghe tiếng quát lớn từ trướng soái truyền ra:

"- Câm mồm! Chưa đủ mất mặt à? Người của chúng ta tới rồi, còn thiếu chút công lao của các ngươi sao? Tiểu tử, vào đây!"

Lão Trình nổi giận rồi. Các tướng sĩ ủ rũ tản đi, cũng phải, Vân soái sẽ không bạc đãi huynh đệ cũ. Thế là quân doanh lại trở nên náo nhiệt.

Vân Diệp bước vào trướng soái, nhìn thấy Lão Trình râu bạc phơ, lưng còng hẳn đi, thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.

"- Dẹp cái vẻ yếu đuối đó đi! Đã làm quan tới Binh Bộ Thượng Thư còn không biết giữ thể diện à? Lão phu chưa chết được đâu. Tiểu tử, lần này Tả Vũ Vệ tổn thương tới tận gân cốt rồi, nói xem triều đình có kế hoạch gì?"

Vân Diệp cung kính thi lễ với Lão Trình, lấy bầu rượu trong người ra. Lão Trình hít hà, rút nút gỗ ra, tu một ngụm lớn, thở hắt một hơi, rồi ra hiệu cho Vân Diệp có thể nói.

"- Trình bá bá, trận này Tả Vũ Vệ hao tổn bốn thành, hơn mười nghìn tướng sĩ, hơn hai nghìn thương binh phải rời đi. Binh sĩ mới bổ sung chỉ có ba nghìn sáu trăm người, đó là cực hạn cháu có thể tranh thủ được rồi. Giai đoạn này, Tả Vũ Vệ chỉ có thể duy trì chừng tám nghìn sáu trăm quân. Binh Bộ dự định trong vòng ba năm sẽ bù đắp đủ..."

Lão Trình cắt ngang lời Vân Diệp:

"- Thế là được rồi, kinh vệ chỉ còn sáu nghìn người. Lão phu biết lần này ngươi đã tận lực, lão phu cũng không có gì để nói. Giờ nói cho lão phu biết quân công xử lý thế nào? Lần trước thằng con hoang của Đoàn Chí Huyền dám nói lão phu báo cáo khống quân công, ngươi thấy sao?"

"- Bệ hạ đã phê duyệt, Binh Bộ tất nhiên sẽ chiếu theo sổ công lao. Trình bá bá, người phải tìm mấy tên tham quân ra hồn chứ. Theo sổ công lao báo lên thì người Thổ Phồn đã chết sạch rồi, vả lại chuyện một trăm kỵ binh phá tan vạn quân địch cũng hơi nhiều một chút. Hèn gì Đoàn Hổ nổi giận."

Lão Trình thở dài:

"- Không có nhân tài mà. Đám khốn này ra trận giết địch thì là hảo thủ, nhưng luận tới cầm bút múa chữ thì chả khác nào mù chữ. Có hai đứa học sinh thư viện lại là người thật thà, không dám bôi vẽ vào sổ công lao, bị lão phu đánh cho một trận roi vẫn không chịu sửa. Hết cách, lão phu đành phải tự mình ra tay. Nhớ năm xưa khi có ngươi, sổ công lao của Tả Vũ Vệ ta đã bao giờ có vấn đề đâu?"

"- Giờ ngươi đã thành Binh Bộ Thượng Thư, thành đạt rồi. Giúp được đám lính đại đầu này thì giúp một chút đi, giờ bọn ta không làm được nữa rồi. Lý Tịnh dặn dò ta tiến cử ngươi làm Binh Bộ Thượng Thư cũng chính là mang suy nghĩ này. Có ngươi, bọn ta đỡ phải chịu tội phần nào. Kỳ thực, tai họa của chúng ta còn chẳng phải do đám tướng sĩ này gây ra sao?"

"- Tiền lương thì dễ nói, nhưng sắp xếp nhân sự thì hơi có vấn đề. Trình bá bá, cháu có suy tính này, nói ra để bá bá tham khảo."

Lão Trình gật đầu lắng nghe. Nói chuyện với ông ta không cần giấu diếm gì, Vân Diệp nói thẳng:

"- Chỉ cần tướng sĩ Tả Vũ Vệ chúng ta không kén chọn, thì ngoài vị trí ở hai kinh Trường An, Lạc Dương, cháu có thể sắp xếp toàn bộ bọn họ."

Binh Bộ bị bao phủ dưới khí thế mạnh mẽ của Vân Diệp suốt nửa tháng. Đến gần cuối năm, mọi việc mới dần dần khôi phục lại bình thường. Lần này, Binh Bộ mua lượng lớn vật tư từ Đăng Châu, Nhạc Châu, Minh Châu, chuẩn bị phân phát.

Số tiền này là phần dư của năm ngoái, Vân Diệp không định giữ lại, chuẩn bị phát hết một lần. Như người đời sau vẫn thường nói, một cọng hành do nhà nước phát, cũng vẻ vang hơn tự mình ra chợ mua rau gấp trăm lần.

Đoàn Hổ rất không hài lòng, cho rằng làm thế là hoang phí tiền của quốc gia. Y nhiều lần khuyên can Vân Diệp vô ích. Định dâng tấu lên hoàng thượng thì thấy các thư lại nhìn mình đầy thù hận, bỗng nhận ra mình đã bị cô lập ở Binh Bộ. Đoàn Hổ không sợ bị cô lập, gia đình hắn chú trọng việc trở thành cô thần. Y viết rất nhiều tấu chương, nhưng còn chưa lên được Trung Thư đã bị Chử Toại Lương chặn lại ở Môn Hạ.

"Trời muốn diệt ai sẽ làm kẻ đó điên cuồng trước!"

Chử Toại Lương trải giấy, viết xong hàng chữ này, ngắm nghía một hồi, liền ném vào bồn lửa. Trong mắt ông ta, Vân Diệp đã bị chuyện bố trí lão binh kích thích đến phát cuồng rồi. Hắn thậm chí còn muốn tiêu sạch tiền dư của Binh Bộ để thị uy với hoàng đế, biểu thị sự bất mãn, đó quả là con đường chuốc lấy diệt vong.

Mọi quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free, là thành quả của quá trình lao động tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free