(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 139:
Hoàng Thử cúi gằm mặt, chen khỏi đám đông, ôm thức ăn chạy đi như một làn khói.
Anh Nương đang dọn dẹp nhà cửa, lau chùi khắp nơi, cho đến khi không còn một hạt bụi. Nhớ lại đêm qua, má nàng ửng hồng vì thẹn. Năm năm kìm nén dường như đã được trút bỏ hoàn toàn trong đêm ấy, nàng không ngờ lại cuồng nhiệt đến vậy.
Nàng rất thích không khí nơi đây. Mọi người ai nấy đ��u trông rất nho nhã, không hề có những lời thô tục, dâm uế như thường ngày. Ai cũng cười với nàng bằng nụ cười chân thành và nhiệt tình. Phu quân từng nói với nàng rằng người ở nơi này đều có học vấn uyên thâm, ngay cả đạo trưởng Tôn Tư Mạc cũng ở đây. Trời ơi, lẽ nào đây là nơi chỉ thần tiên mới được đặt chân tới sao?
Hoàng Thử mặt đầy máu chạy vào, Anh Nương vội vàng đón lấy thức ăn rồi hỏi:
- Ngã đấy à? Hay là bị người ta đánh?
Hoàng Thử không đáp, chỉ vùi đầu vào chậu nước rửa sạch vết máu.
Thương thế không nặng, Hoàng Thử nhận ra điều đó. Chẳng qua chỉ là do sơ ý bị đánh vào mũi nên mới chảy máu, thật là mất mặt. Đêm qua, nhất thời hưng phấn quá, hắn quên mất đây là thư viện, chứ nào phải thanh lâu mà có thể phóng túng.
- Chúng ta phải đi tìm hắn nói lý lẽ! Dù là công tử nhà lý trưởng cũng không thể ức hiếp người khác như vậy chứ!
Nữ tử Quan Trung vốn có tính cách cương liệt, Anh Nương cũng vậy.
Hoàng Thử vội giữ tay Anh Nương đang nổi giận lại, nói nhỏ:
- Đêm qua hai chúng ta lớn tiếng quá, khiến vị quý nhân sát vách không ngủ được. Sáng nay người ta nổi giận cũng phải thôi. Chúng ta đuối lý rồi.
Anh Nương tức thì thẹn chín mặt, nhưng chỉ chốc lát sau lại bùng lên cơn giận:
- Cho dù chúng ta có lỗi, thì bọn họ cũng không thể đánh chàng! Chàng xem này, mũi bị tét rồi đây này! Chẳng lẽ họ lại lớn hơn cả quan huyện sao? Trên đời này không còn chỗ để nói lý lẽ nữa hay sao hả?
Hoàng Thử vừa cảm động vừa buồn cười. Hắn kéo Anh Nương ra cửa sổ, chỉ vào Vân Diệp đang thong thả đi lại bên ngoài và nói:
- Vị kia chính là Hầu gia.
Sau đó, hắn lại chỉ vào Lý Thái, người vừa đánh hắn, nói tiếp:
- Vị đó chính là người đã đánh ta, mà cha hắn không phải lý trưởng đâu, mà là đương kim Hoàng thượng đấy.
Vân Diệp đang ưu phiền. Tên tuổi của Ngọc Sơn thư viện ngày càng vang xa. Mới chỉ nửa năm mà đã có hơn một trăm ba mươi học sinh, gần như ngày nào cũng có học sinh mới gia nhập, trong khi đó, tiên sinh thì lúc nào cũng thiếu. Y lại không muốn tùy tiện mời thêm tiên sinh cho đủ số. Phải làm sao đây?
Vốn đã định một năm chỉ tuyển sinh một lần, ấy vậy mà bây giờ ai cũng cầm thư tới tìm Vân Diệp. Thư của Trường Tôn Vô Kỵ nói rằng con trai ông ấy đã lên chiến trường, nên thư viện phải thu nhận một đứa trẻ nhà Trường Tôn vào học.
Cái này không dễ từ chối. Thể diện của Trường Tôn Vô Kỵ phải nể, thế là Trường Tôn Ôn đành tới thư viện.
Phòng Huyền Linh sai người mang tới một nghìn quan tiền, nói rằng số tiền này có được là nhờ Vân hầu lần trước, chi dùng vào việc dạy học sẽ tốt hơn, qua đó thể hiện đầy đủ tấm lòng khoáng đạt của vị tể tướng lo nước thương dân. Chỉ là ấu tử trong nhà cả ngày làm xằng làm bậy, khiến ông ta phiền phức không thôi.
Được, được, được! Nỗi ưu phiền của tể tướng tất phải chia sẻ. Vì thế, Phòng Di Ái liền tới thư viện. Nhìn Phòng Di Ái trước mặt chỉ mới mười tuổi, Vân Diệp chỉ biết thở dài không nói nên lời.
Nếu nói về hai vị kia, Vân Diệp còn không có lý do mà từ chối được. Đến Lão Lương, người chuyên từ tiền tuyến về báo cáo quân tình, cũng đem theo bảy tám đứa trẻ của đ��ng liêu Tả Vũ vệ, quỳ trước Vân phủ, khẩn cầu Vân hầu nể tình huynh đệ một thời mà cho những đứa bé không nơi nương tựa này một cơ hội đổi đời. Bảo Vân Diệp từ chối làm sao đây?
Một hán tử cao lớn mà khóc lóc khiến người ta thật chua xót. Thôi vậy! Vân Diệp phất tay bảo quản gia đưa đám nhỏ tới thư viện, rồi đón Lão Lương vào nhà, tiện thể hỏi han tình hình quân sự.
Cửa đã mở ra mà giờ còn muốn chặn lại thì quả là trò cười. Khi Vân Diệp điểm danh tháng mới, y phát hiện thư viện đã có gần 200 học sinh.
Ta biết tìm đâu ra những tiên sinh học vấn cao, đạo đức tốt mà lại chịu vùi đầu dạy dỗ học sinh đây?
- Cho lão phu ba nghìn quan, ta sẽ kiếm cho ngươi năm mươi tiên sinh.
Lý Cương nhai rau ráu một quả dưa chuột vừa hái, rồi dùng nửa quả dưa chuột làm vật chỉ trỏ lên hàng chữ trên bảng đen. Tư thái đó rất có phong phạm của Vân Diệp, cũng rất khí thế.
Thứ mà thư viện ít thiếu nhất chính là tiền. Học sinh mới vào thư viện mà không nộp nghìn quan tiền thì làm sao dám đứng chân ở đây, trừ đám "quỷ nghèo" Tả Vũ vệ kia.
Quá đơn giản. Vân Diệp liền vỗ tấm ngân phiếu ba nghìn quan vào tay Lão Lý, sau đó chắp tay vái rồi rời đi. Còn về việc kiếm người thế nào, người ra sao, Lý Cương còn rõ hơn y nhiều.
Ông già này hiện giờ càng sống càng tinh anh ra, đoán chừng sống thêm mười năm nữa cũng không thành vấn đề. Chỉ là tính tình càng ngày càng cổ quái, có khuynh hướng giống trẻ con. Đầu tiên là đòi nhà, sau đó đòi đồ gia dụng, giờ thì mở miệng đòi tiền. Kệ ông ta, chỉ cần ông sống khỏe mạnh giúp ta trông coi thư viện thì không thành vấn đề.
Vân Diệp biết ông ta sợ, sợ y dùng số tiền trong tay làm những việc mà ông ta không lường trước được. Lần trước, khi y cho ông ta xem bản quy hoạch tương lai của thư viện, ông già đã hoảng sợ, lo lắng thư viện và triều đình sẽ phát sinh tranh chấp. Nếu những học sinh có lai lịch này không có bóng dáng của các vị tiên sinh đứng sau, thì mới là chuyện lạ. Ông ta thà tự mình chịu khổ cực cũng phải dùng học sinh để ràng buộc chân tay Vân Diệp.
Chia lớp! Tất cả học sinh vừa mới tới thư viện đều được chia vào lớp năm thứ nhất, sau đó sẽ trải qua thi cử để phân chia thành ba cấp. Cấp cao nhất chỉ có mười bốn học sinh, và những môn học hiện đại như vật lý, số học chỉ được truyền thụ cho riêng họ. Hơn nữa, mười bốn học sinh này còn phải luân phiên dạy toán học cơ sở cho các lớp thấp hơn.
Thế là Lý Cương phát hiện, khi bọn họ càng bận rộn thì Vân Diệp lại càng thoải mái.
Trong thời buổi thiên tai, Quan Trung bắt đầu xuất hiện lưu dân. Họ vứt bỏ ruộng vườn nhà cửa, tràn tới thành thị với hy vọng kiếm được miếng ăn. Nông dân lúc này không còn lương thực dự trữ đủ ăn quá hai năm. Mùa thu hoạch mà họ mong đợi đã bị nạn châu chấu ăn sạch. Đồng ruộng không thu hoạch được gì, trong nhà chẳng có cái ăn, không ai muốn ngồi yên chờ chết. Vì thế, nạn dân nhân lúc còn chút tích trữ trong nhà, đã kéo nhau đi tha hương.
Điều lạ là không một ai đi về phía nam. Dù Quan Trung khắp nơi bị thiên tai, bọn họ cũng chỉ lang thang vô định ở Quan Trung chứ không hề rời khỏi vùng đất này.
Vân gia trang hiện giờ đông đúc người qua lại. Sản nghiệp chế biến châu chấu đã thu hút một lượng lớn sức lao động nhàn rỗi, đến nỗi ngay trong trang của mình cũng không tìm được người rảnh rang. Ngay cả các trang viên bên cạnh cũng có người tới làm công. Vân gia không từ chối một ai, chỉ cần chịu khó làm việc, muốn tiền cấp tiền, muốn lương thực cấp lương thực, không hề nói hai lời. Những bao bột châu chấu ngày càng chất cao như núi.
Châu chấu đi qua, cuộc sống trong nhà đã khôi phục lại như cũ. Lúa mạch ngoài đồng đã thu hoạch từ lâu, quả nhiên chỉ được sáu thành. Vậy mà các trang hộ đã vui mừng khôn xiết, ăn mừng mấy ngày liền.
Bọn họ mang một thành lương thực tới nộp tô cho Vân gia. Thật lạ! Vân Diệp nhớ rằng mình đã dặn năm nay thiên tai, không cần nộp tô, đây cũng là ý chỉ của triều đình. Hôm nay, y về nhà chính là vì việc này.
Những người này không nói một lời nào, thức ăn do Vân gia cung cấp cũng không đụng tới, cứ đợi ở cửa sau để nộp tô. Khi thấy Vân Diệp đi tới, một lão công công đã 90 tuổi được người ta đỡ từ trên xe trâu xuống. Ông ấy nói năng không còn lưu loát nữa, nhưng với cái tuổi tác đó, Vân Diệp phải đối đãi như bậc trưởng bối, bởi ở tuổi của ông ấy, dù gặp Hoàng đế cũng không cần phải hành lễ.
Vân Diệp cố gắng lắng nghe nửa ngày mới hiểu ra. Các trang hộ cho rằng năm nay gặp thiên tai, mọi người đều xui xẻo, Vân gia cũng không ngoại lệ. Ruộng chỉ thu hoạch được sáu thành, thì Vân gia cũng phải có một phần, đó là đạo lý.
Đạo lý thật mộc mạc! Mặc dù trong lòng y thầm xem thường những người ngốc nghếch này, nhưng khóe mắt lại rưng rưng lệ. Đây đâu phải địa chủ hại nông hộ, đây rõ ràng là nông hộ hại địa chủ rồi! Trời ơi! Lý Nhị đã chém đầu bảy tám địa chủ vì thu tô rồi, thế này là mong ta cũng bị chém đầu hay sao? Làm địa chủ mà khổ đến mức này thì trời đất khó dung!
Người ta làm địa chủ, nếu không cướp dâu thì cũng nhân lúc thiên tai mua thêm mấy mẫu ruộng với giá rẻ. Dù sao thì cũng làm thế nào để sướng thân thì làm. Sao đến lượt ta làm địa chủ, mà thu tô cũng có nguy cơ mất đầu thế này?
Vân Diệp khóc, các trang hộ cũng khóc. Tôn Tư Mạc đi qua cũng vừa cười vừa khóc, còn lão bà bà thì khóc đến mờ cả mắt.
Vân Diệp cầm lấy th���c ăn do Vân gia chuẩn bị, cắn một miếng bánh lớn rồi nói:
- Ăn đi! Đến nhà chủ nộp tô, chủ phải thiết đãi, đó là thông lệ. Các ngươi đã làm hết bổn phận của mình rồi, giờ đến lượt Vân gia làm tròn bổn phận của mình. Bắt đầu ăn đi!
Nói xong, y đem nửa cái bánh của mình cho lão công công. Lão công công há cái miệng móm mém ra ngoạm lấy cái bánh, cắn không nổi mà vẫn không chịu nhả ra, nghẹn ngào nói đây là cái bánh ngon nhất trên đời.
Các trang hộ ùa tới tranh bánh ăn, đến cả hạ nhân của Vân gia cũng xông vào tranh giành. Tiền Thông lau khô nước mắt, vận khí đan điền rống lớn:
- Thu tô!
Giọng y kéo dài rất lâu.
Đoạn truyện này được biên tập lại cho TruyenTV, hi vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất cho độc giả.