(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1391:
Kề bên giáo trường là sân mã cầu, hai khu vực chỉ ngăn cách bởi một bức tường cao. Phía hoàng gia đang xem mã cầu rất náo nhiệt, tiếng gầm hò của các lực sĩ từ bên kia vọng sang khiến lũ ngựa dưới sân kêu hí không ngừng.
Lý Nhị đứng dậy hỏi Hủy Tử đang đứng trên thang ngó sang bên kia:
- Đám khốn kiếp kia làm cái gì thế?
Hủy Tử đang xem đến mức phấn khích, đến khi Lý Nhị gọi đến hai lần nàng mới hay. Nàng quay lại, lớn tiếng đáp:
- Phụ hoàng, mau mau xem kìa! Bọn họ đang kéo co, rất nhiều các thẩm thẩm cũng xem, Tân Nguyệt tỷ tỷ cũng có mặt, Ngũ tỷ, Tứ tỷ đều ở bên đó cả. Hủy Tử cũng muốn sang xem!
Lý Nhị vội vã leo lên thang, vươn cổ nhìn. Ông thấy Úy Trì Cung kêu gào liên hồi, cởi phăng áo trên, nắm đuôi thừng ra sức kéo. Vượt qua đám người chen chúc, ông lại thấy Ngưu Tiến Đạt cũng hăng hái không kém, hai vị đại soái đều đích thân ra trận.
Hủy Tử men theo thang, chạy đến như một con hươu nhỏ, bám vai Thanh Hà, ra sức cổ vũ cho Lão Ngưu. Lý Nhị quay đầu nhìn Lý Hiếu Cung, Lý Thừa Càn, và cả Lý Trì vừa mới về kinh thành, tất cả đều đang giương tai nghe ngóng động tĩnh bên kia.
Tiếng Lý Tịnh chửi bới, Trình Giảo Kim cười vang, Lưu Hoằng Cơ la ó ồn ã, thêm vào tiếng mắng mỏ quái đản của Vân Diệp, tất cả khiến bọn họ càng thêm tò mò.
Đột nhiên đám đông bùng nổ, Úy Trì Cung đấm ngực như con gấu đen, ngửa đầu lên trời gào thét, đám lực sĩ cũng hét theo, chớp mắt tiếng reo hò của đám phụ nhân bị lấn át.
Lý Hiếu Cung như có trăm ngàn con kiến ngứa ngáy khắp người. Ông ta cũng nhận được lời mời của Vân Diệp, nhưng Hoàng đế lại muốn năm nay hoàng gia chơi mã cầu.
Lý Thừa Càn cười khổ. Mã cầu đã không thể chơi được nữa, bởi Lý Nhị đã trèo tường sang bên kia. Hắn đành tiếp tục tổ chức cho các hoàng thân chơi.
Đột nhiên, bên kia hô vang vạn tuế, rồi tiếng cười của Lý Nhị cũng truyền tới. Lý Thái ném gậy đi, leo lên thang, nói với Trường Tôn thị đang mặt mày đầy phẫn nộ:
- A, phụ hoàng thật thần dũng, vừa rồi ném lao xuyên qua ba cái bia lận! Cho con sang đó trợ uy cho phụ hoàng!
Nói xong, hắn đã mất hút. Lý Trì vừa mới lên thang thì bị Trường Tôn thị kéo xuống, đành ngoan ngoãn cầm gậy đợi đại ca ra hiệu lệnh. Trận mã cầu vừa rồi, vốn còn thú vị vô cùng, giờ đây đã trở nên nhạt nhẽo như nhai rơm.
Cuộc so tài khi nãy chỉ là món khai vị. Úy Trì Cung vừa giành được thắng lợi, đang cùng Ngưu Tiến Đạt thẹn quá hóa giận, liền đấu với nhau.
Lý Nhị đứng giữa làm trọng tài. Úy Trì Cung rùn người tiến tới khóa tay trái Ngưu Tiến Đạt, rống lên một tiếng, xoay người định nhấc Ngưu Tiến Đạt lên. Nhưng chân phải Ngưu Tiến Đạt lại quắp chặt chân trái Úy Trì Cung, xoay nửa vòng thoát được sát chiêu, đầu gối húc vào khuỷu chân của Úy Trì Cung. Úy Trì Cung thừa thế ngồi xuống, tay trái tóm lấy đai lưng Ngưu Tiến Đạt, vật đối thủ xuống cát.
Mọi người đồng thanh reo hò. Lý Nhị cười như kền kền thấy mồi, vội vàng tách Lão Úy Trì và Lão Ngưu ra.
Đang nói cười vui vẻ với các lão tướng, Lý Nhị đột nhiên phát hiện, giáo trường không ngờ đã bắt đầu đua ngựa. Mười mấy chiến mã hùng tráng tung vó quanh giáo trường hình thoi, cảnh tượng cực kỳ kịch liệt.
Khi ông ta thấy một kỵ sĩ phía sau cười gằn rút đao, chém vào kỵ sĩ phía trước, vừa định nổi giận thì kỵ sĩ phía trước kia đã chịu một đao, nhưng vẫn chửi lại rồi thúc ngựa rời đường chạy, trên lưng có một vết màu trắng rất rõ ràng.
- Đua ngựa thì đua ngựa, sao lại cầm đao chém người?
- Bệ hạ, đây không phải là đua ngựa, mà là đấu kỵ binh! Người nào không có thương tích mà triệt hạ được người khác mới là chiến thắng. Vi thần định chỉ đua tốc độ thôi, nhưng đám Trình đại tướng quân gia nhập vào thì liền thành ra thế này. May mà giáp trụ trên người các tướng sĩ thích hợp, hẳn là sẽ không có chuyện gì đâu.
Vân Diệp vừa nói xong, một kỵ binh bị người khác công kích, không ngờ lại nhảy qua ngựa đối phương, dùng lực siết cổ. Hai người ngã từ trên lưng ngựa xuống, thế rồi vẫn không chịu buông nhau, đấm đá túi bụi.
Lý Nhị há miệng nói:
- Có chuyện trẫm tìm ngươi tính sổ.
Nói xong, ông lên đài, đá Lưu Chính Vũ sang một bên, tìm chỗ chính giữa ngồi xuống, cầm bình rượu nhỏ uống, rồi kéo đám Lý Tịnh vừa trở về lại trò chuyện.
Lý Thái đang bắn cung. Tiễn pháp của hắn không tốt, chỉ bắn trúng bia thôi, thế mà vẫn làm đám tướng sĩ giỏi nịnh hót reo hò. Hủy Tử thì quá yếu, không kéo được cung ba thạch. Cung tiễn trong quân không phải một tiểu cô nương mới khỏi bệnh có thể kéo nổi.
Hủy Tử tức mình nói biết ném phi đao, nhưng bia hơi xa, hai tên quân sĩ rất biết ý, lập tức đặt bia cách chỗ Hủy Tử một trượng.
Đao đầu tiên phi ra, không tính. Đao thứ hai chạm vào bia rồi, cũng không tính. Đao thứ ba Hủy Tử dùng sức ném, một tên khốn kiếp cười nịnh chuẩn bị điều chỉnh bia liền bị trúng một đao, máu tuôn ồng ộc. Nước mắt Hủy Tử đảo quanh, sắp khóc rồi. Tên khốn kia lại cười hì hì, nói chỉ là vết thương ngoài da, không sao hết, rồi rút đao khỏi vai, lấy áo mình lau sạch máu, trả cho Hủy Tử, nói ném lần nữa chắc chắn sẽ trúng.
Hủy Tử thấy tên đó vẫn lành lặn liền không khóc nữa. Nàng sờ trên người, phát hiện mình mặc võ phục không có trang sức, bèn cởi ngọc bài bên hông mà Vân Diệp đã thưởng cho, đưa cho tên khốn kia.
Vân Hầu chưa bao giờ dùng thứ rẻ tiền. Hiểu được giá trị của món đồ, lập tức có một đống quân sĩ chạy tới, giúp công chúa cầm bia, bọn họ sẵn sàng lấy vai mình đón đao.
Trường Tôn Xung là một kẻ họa hại, để chỏm râu ngắn, nhưng cung ba thạch trong tay hắn lại nhẹ như không. Tay hắn kẹp ba mũi tên sẵn, chỉ nghe tiếng dây cung bật liên hồi, ba mũi tên đã xuyên thẳng hồng tâm.
Tiểu Miêu cực ghét Trường Tôn Xung, vì năm xưa ở Nhạc Châu tên này cực kỳ độc ác. Vốn nàng chỉ nấp sau lưng Tân Nguyệt xem náo nhiệt mà thôi, nhưng thấy đám phụ nhân đồng loạt reo hò khen ngợi Trường Tôn Xung, nàng liền lòng không phục, bèn lấy một cái trường cung, tay cầm bốn mũi tên, miệng ngậm một mũi.
Tiểu Miêu kéo cung, mắt chẳng thèm nhìn bia. Bốn mũi tên nối nhau cắm phập vào hồng tâm. Nàng nhả một cái, mũi tên đang ngậm trong miệng liền rơi vào tay. Bốn mũi tên kia còn đang rung rinh thì mũi tên thứ năm đã xuyên thẳng hồng tâm.
Phụ nhân mà cũng có bản lĩnh này sao? Những phụ nhân vừa rồi còn nhìn Trường Tôn Xung đầy sùng bái lập tức tràn về phía Tiểu Miêu. Tiểu Miêu hếch mũi về phía Trường Tôn Xung hừ một tiếng, rồi bị nhấn chìm trong đám váy hồng.
- Nhìn cái gì? Ngươi lại không đánh lại Tiểu Miêu, bị người ta làm bẽ mặt thì cũng đành nhận thôi. Có điều nói thật, võ tướng mà bắn cung không bằng nữ nhân, ta thân là nam nhân cũng thấy mất mặt thay.
Lý Thái chẳng biết kiếm được từ đâu một que thịt viên, vừa ăn vừa nhạo báng Trường Tôn Xung.
Trường Tôn Xung mặt tái sầm, hậm hực nói:
- Đó là nữ nhân ư? Đó là mãnh thú hình người thì đúng hơn! Ở Đại Đường, người đánh được cô ta đếm trên đầu ngón tay. Chẳng lẽ tiễn pháp của ngươi lại cao minh lắm sao?
- Ta là người đọc sách, nữ nhân học vấn tốt hơn ta thì ta mới mất mặt. Ngươi là võ tướng, chơi đao múa thương, cái nghề của mình mà đấu không lại nữ nhân, vẻ vang quá nhỉ?
- Thư viện đang nghiên cứu nâng cao lực sát thương của vũ khí mà không bị ảnh hưởng bởi thể lực. Không bao lâu nữa, hạng tráng hán như ngươi sẽ không còn đất dụng võ. Lúc đó, ta cầm vũ khí mới phát minh, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của ta đâu.
Trường Tôn Xung rầu rĩ ném cung trong tay đi, rồi chỉ tay về phía các lão tướng đang trò chuyện với Hoàng đế mà nói:
- Ta còn có thời gian học tập lại, bọn họ..
Lý Thái gật đầu:
- Vũ lực của họ sau này chỉ có thể biểu hiện ở giáo trường mà thôi. Năm sau quân ngũ thay trang bị, ngươi cứ đợi xem, thế nào cũng có lão tướng phải tự sát.
Yêu cầu của Lý Nhị rất đ��n giản: đó là chia chiến tranh phức tạp thành từng phần đơn giản hóa, nâng tầm quan trọng của vũ khí. Một quốc gia không thể mãi mãi duy trì vũ lực mạnh mẽ, chỉ có thể giữ cho vũ khí của mình luôn mạnh mẽ.
Ông ta cố chấp cho rằng mình là trụ cột của Đại Đường. Chỉ cần có ông ta, trời sẽ không sập xuống được, và ông ta có thể thoải mái tiến hành cải cách.
Toàn bộ nội dung này do truyen.free dày công biên dịch và giữ bản quyền.