Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1395:

Vân Diệp lại theo thói quen đến ngồi bên phần mộ Nhan lão tiên sinh. Ngẫm lại thật nực cười, vào cái tiết trời mưa xuân lất phất mà lòng người lại dễ đa sầu đa cảm thế này, nguyên nhân lớn nhất chắc là vì cái tiết Thanh Minh đáng ghét đang phá đám.

Có những lời chỉ có thể giãi bày cùng người đã khuất. Sau khi Vân Diệp trút bầu tâm sự một tràng dài với hai vị cố nhân đầy trí tuệ, lòng y bỗng nhẹ nhõm đến lạ thường. Nói xong những chuyện chính sự, y còn tiện thể mỉa mai sự háo sắc của Lý Nhị, nghe nói dạo này ông ta lại tuyển thêm mỹ nữ, không biết có phải muốn dùng khả năng sinh lý để chứng minh mình chưa già hay không.

Thật ra Lý Nhị cũng chưa quá già, năm nay vừa tròn năm mươi (người Quan Trung không tính tuổi 49). Có lẽ vì các trọng thần nối nhau qua đời, khiến ông ta lo sợ cho tương lai của mình nên đã cho xây một lăng mộ rất lớn ở Cửu Tông sơn, thậm chí còn định xây thêm một cái nữa. Kết quả là bị quần thần khuyên can nên đành từ bỏ, nhưng bù lại ông ta chuyển sang tuyển mỹ nữ.

Dù đã tuyên bố năm nay sẽ không làm gì hết, nhưng ông ta lại ngấm ngầm hạ lệnh cho Vân Diệp điều thợ khai thác động đá đi tu sửa lăng mộ cho mình. Vân Diệp từ chối thẳng thừng, và sau đó bị Lý Nhị nổi khùng đuổi khỏi hoàng cung, thậm chí Tết Hàn Thực cũng không ban bánh cho Vân gia.

Một khi đã trở nên càn quấy, ông ta quả thực chẳng kiêng dè điều gì. Ngay cả Tiêu phi đã sáu mươi tuổi rồi mà ông ta cũng không buông tha, đến lời thỉnh cầu nhỏ nhoi muốn được xuất gia ở Cảm Nghiệp tự cũng không chấp thuận.

(Chính là Tiêu hoàng hậu, người đã khiến 5 vị đế vương phải điên đảo)

Hiện tại không còn được vào hoàng cung nữa, mặc dù bề ngoài trông tưởng chừng bình yên vô sự, nhưng Vân Diệp vẫn cảm thấy không khí nơi đó đầy bất ổn. Gần đây, ngay cả Trường Tôn thị cũng vậy, lúc nào cũng muốn nói rồi lại thôi.

Có điều đến tháng năm, Vân gia nhận được rất nhiều hoa mẫu đơn, bày trang hoàng khắp vườn. Đó là do Lý Trì mang tới, nói là hoàng gia ban thưởng. Hoa thì nhiều, nhưng số người đi cùng còn đông hơn, họ mặc giáp trụ đứng chật cả sân.

Chẳng rõ Cảm Nghiệp tự dạo này trồng được bao nhiêu thứ hoa này. Trường Tôn thị thích nhất là mẫu đơn, cứ rảnh rỗi là cài một bông lên tai rồi đi khắp hoàng cung khoe khoang. Vân Diệp thừa nhận mình có chút ghen tị, có điều mọi năm vẫn là Thừa Càn mang hoa đến, sao năm nay lại thành Lý Trì.

Tên này cưới khuê nữ của Vương gia, nghe đồn sắp có con. Hắn đã tới, Vân gia tất nhiên phải tiếp đ��i một bữa thịnh soạn.

Hai người chén chú chén anh, Lý Trì cười nói:

– Tửu lượng tỷ phu thật cao, tiểu đệ cưỡi ngựa cũng khó lòng theo kịp. Hiện tại tiểu đệ tuy đã đạt được một vài thành tựu nhỏ ở Tấn Dương, nhưng e rằng khó lòng tiến xa hơn nữa, mong tỷ phu chỉ giáo thêm.

Câu nói này khiến lòng Vân Diệp chợt lạnh ngắt. Y cuối cùng cũng hiểu ra không khí bất ổn trong hoàng cung là từ đâu, chính là từ tên này. Y chưa bao giờ coi trọng kẻ luôn tỏ ra nhu nhược trong bão táp lịch sử này, ai ngờ cuối cùng hắn lại leo lên ngôi hoàng đế.

Tên này quá giỏi lừa người.

– Bệ hạ không ưa ta, ta suốt ngày làm chân sai vặt ở binh bộ, làm gì có thời gian mà chỉ điểm ngươi. Bên cạnh ngươi không thiếu hiền thần, tận dụng tốt sẽ không khó để gây dựng đại nghiệp.

– Tiểu đệ cũng nghĩ thế. Trương Gián Chi, Thượng Quan Nghi, Lai Tế, Khương Khác đúng là nhân tài, nhưng họ thiếu khí độ, nhất là thiếu một đại tướng như tỷ phu đây.

Đồng tử Vân Diệp co lại, y chậm rãi nói từng chữ một:

– Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta là đại tướng của bệ hạ, khi nào đến lượt ngươi giở trò chiêu mộ ta?

Lý Trì vẫn ung dung lắc đầu:

– Tỷ phu có suy nghĩ như thế thật đáng quý. Nghe nói huynh đã từ chối lời chiêu mộ của đại ca đệ phải không? Chẳng lẽ huynh muốn dẫm vào vết xe đổ của Lý Tịnh sao?

Vân Diệp cảm thấy choáng váng đầu óc. Thế lực của tên này đã bành trướng đến mức nào mà dám nói những lời này ngay trước mặt y? Xét theo thế lực của Lý Thừa Càn, đáng lẽ không ai có thể là đối thủ của hắn mới phải, trừ khi...

– Chẳng lẽ ngươi đã ra tay với đại ca ngươi?

– Không, trời có gió mưa bất thường, con người họa phúc bất chợt, sinh tử ai mà nói trước được. Chẳng lẽ huynh không thấy năm nay đã có quá nhiều chuyện rồi sao?

Đến nước này, Vân Diệp lại trở nên bình tĩnh, y uống cạn một chén rượu:

– Ta luôn sùng kính bệ hạ, cho rằng bệ hạ có thể làm được thập toàn thập mỹ, trở thành tấm gương cho các hoàng đế trong sử sách. Đáng tiếc là ngôi vị hoàng đế bệ hạ có được lại không mấy vinh quang, quá đẫm máu.

– Ngươi phải biết rằng đó là một khởi đầu đầy ác liệt, có khởi đầu đó ắt sẽ có những tiếp nối tồi tệ. Bao năm qua ta luôn nỗ lực duy trì tình cảm hoàng gia vốn đã không dễ dàng, đáng tiếc, đến lượt ngươi thì lại thành xôi hỏng bỏng không.

– Thất bại thì phải thừa nhận thất bại thôi. Nên mai ta sẽ xin từ chức, về nhà làm nông phu, mong Tấn Vương rủ lòng thương tha cho già trẻ Vân gia một con đường sống. Vân Diệp này sẽ cảm kích vô cùng.

Lý Trì cười ha hả:

– Bậc đại tài như tỷ phu mà nhàn tản nơi thôn dã thì quả là tổn thất của quốc gia.

– Tâm cơ ngươi quá lớn. Có điều, những lời ngươi nói bây giờ chẳng tính là gì. Ta chỉ thất vọng với tình cảm của hoàng gia các ngươi thôi. Không phải là không có sức để đánh trả, nhưng cái đống lộn xộn này ta không muốn nhúng tay vào. Mai ta sẽ dẫn cả nhà đi đảo xa, xem ngươi có năng lực gì mà cản bước chân ta.

– Tỷ phu muốn đi, tiểu đệ tất nhiên không dám ngăn cản, thậm chí không dám có chút bất kính nào với đại tỷ đâu. Dung Nhi vẫn là quận vương, Thọ Nhi vẫn là Lam Điền hầu. Chỉ là ti��u đệ muốn xác nhận một chút thôi, huynh muốn đi một mình thật sao? Không mang theo Tứ ca đệ, không mang theo đám Trình Xử Mực, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân sao?

– Con Sâu và Người Xấu từ khi nào trở thành người của ngươi?

Nói xong câu này, Vân Diệp thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Lý Trì cười vô cùng vui vẻ, vỗ tay nói:

– Tỷ phu quả nhiên là người thông minh nhất thiên hạ, chỉ qua một câu nói của đệ mà đã hiểu ra sơ hở nằm ở đâu, thật đáng nể! Giờ huynh vẫn còn lòng tin vào đại ca đệ ư?

– Thợ của xưởng thuốc nổ chết thật oan uổng, trước khi ra tay ngươi có nghĩ họ là con dân Đại Đường không?

Một khi đã rõ một chuyện thì trăm chuyện khác cũng sáng tỏ. Đến lúc này mà Vân Diệp vẫn không biết thủ phạm vụ nổ kia là ai thì quả là ăn cơm uổng phí bao năm rồi.

Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Lý Trì có chút sa sút, hắn trầm mặc hồi lâu mới nói:

– Làm sao đệ lại không biết giá trị của họ chứ? Nhưng nếu không diệt họ thì không thể tách huynh ra khỏi triều đình. Huynh không rời đi, đệ làm sao triển khai kế hoạch được? Kế hoạch trường sinh bất lão của phiên tăng cũng vì huynh mà hỏng, lần này đệ sẽ không để huynh phá hỏng bất kỳ kế hoạch nào nữa!

– Trước kia ta suy nghĩ mãi không thông, Vương Huyền Sách cũng là người thông minh, làm sao có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy? Hóa ra đó là một mắt xích trong kế hoạch to lớn của ngươi. Cho ta biết một chuyện, bệ hạ làm sao rồi? Đừng nói bệ hạ thành ra thế này có liên quan đến Hủy Tử, nếu không ta sẽ nổi điên đấy!

– Tỷ phu, chúng ta không nói chuyện này nữa. Hôm nay đệ tới đây thực ra là muốn nỗ lực lần cuối. Bất kể là Vương Huyền Sách hay Trương Gián Chi, bọn họ đều hết sức hy vọng huynh có thể dẫn dắt họ làm rạng rỡ Đại Đường, đệ cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ ra tay với huynh.

Vân Diệp cười thảm:

– Đúng là như thế. Lý Trì, ngươi chưa đủ năng lực để hoạch định âm mưu này. Nói thật, ngươi chưa xứng tầm. Mặc dù ta cũng có chút đề phòng, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới ngươi phát động mạnh mẽ đến vậy. Ngươi không thể thành hoàng đế, tuyệt đối không thể!

Nói tới đây, Lý Trì trở nên ph��n nộ, hắn chỉ vào Vân Diệp, ghìm giọng đầy thù hận nói:

– Ta biết, từ nhỏ ngươi đã coi thường ta. Bất kể ta tỏ ra lương thiện, giảo hoạt, thậm chí là trí tuệ đến đâu, thái độ của ngươi đối với ta từ đầu đến cuối chỉ có một, đó là khinh thường. Khi nhỏ ngươi coi ta như con nít, lớn lên ngươi vẫn xem ta là con nít. Giờ ngươi đã thấy sức mạnh của đứa con nít này chưa?!

– Ngươi nhầm rồi! Ta nói ngươi không thể trở thành hoàng đế không phải vì ngươi không đủ thông minh đâu, mà hiện giờ đoán chừng dù mẹ ngươi có ngăn cản việc ngươi định giết cha mình, ngươi cũng sẽ không mềm lòng phải không? Đại ca ngươi hung ác nhất cũng chỉ không cho cha ngươi trường sinh bất lão, còn ngươi dám giết cha. Ai dám để ngươi ngồi lên ngai vàng? Nếu ngươi làm hoàng đế, con mẹ nó, bọn ta còn đường sống chắc?!

Tuyệt tác này do truyen.free dày công biên soạn, kính mong quý độc giả ủng hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free