(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1404:
Vũ tuyển thanh lại ti, xa giá thanh lại ti, chức phương thanh lại ti, vũ khố thanh lại ti – bốn cơ quan trọng yếu này chính là "tứ đại kim cương" trong tay Vân Diệp. Toàn bộ người đứng đầu các cơ cấu ấy đều do y đích thân cất nhắc. Ngay khi nhậm chức, việc đầu tiên y làm là thay đổi toàn bộ nhân sự. Tuy nhiên, y không hành động quá tuyệt tình, vẫn để hai vị thị lang cho Hoàng đế cài người vào. Điều này được y thực hiện một cách quang minh chính đại, bởi vì quân đội toàn quốc đang dần chuyển sang hỏa khí hóa, mà chỉ có quân Tây chinh là am hiểu nhất. Thế nên, Hoàng đế đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chấp nhận sự sắp xếp này.
Trường Tôn Xung một mình ngồi nhàm chán trong phòng làm việc, bàn của hắn trống trơn, ngoại trừ tạp dịch mang trà nước, hiếm khi có ai tìm đến. Trong khi đó, Hữu thị lang Cao Quý Phụ ở phía đối diện lại bận tối mắt tối mũi, thư lại không ngừng ôm văn thư ra vào tấp nập. Khi Vân Diệp vắng mặt, người đưa ra quyết định là Cao Quý Phụ, chứ không phải hắn.
Nghĩ đến mình đường đường là Tả thị lang Binh Bộ mà ngay cả đại lao của Binh Bộ cũng không được phép vào, Trường Tôn Xung cảm thấy tuyệt vọng. Thì ra Vân Diệp vốn dễ tính giờ đã trở nên khó lường đến thế, chẳng lẽ y thực sự muốn đuổi hắn khỏi Binh Bộ sao?
Kỳ thực Trường Tôn Xung không hoàn toàn đồng tình với lời cha hắn. Đó là bí phương luyện sắt, nếu đó là cái bẫy do Vân Diệp sắp đặt thì hắn tuyệt đối không thể thừa nhận. Khi ấy, giữa Vân Diệp và hắn vốn không hề có bất kỳ điều gì bất thường.
Khi Trường Tôn Xung thấy một ngày dài như một năm trong văn phòng, thì Vân Diệp đã xử lý xong công việc. Hôm nay, nhiều tin mật truyền tới làm y vui vẻ, bởi lẽ qua nửa năm nỗ lực, xưởng hỏa khí đã đạt được một nửa sản lượng so với trước đây.
Cung ứng vũ khí cho Hà Bắc và Sóc Phương tiếp tục giảm sút, đồng thời tăng cường cung ứng cho thập lục vệ. Với sự sắp xếp như thế này, dù Trường Tôn Vô Kỵ có biết Vân Diệp trừng phạt binh mã hai nơi này cũng không thể nói gì. Bởi lẽ, chủ trương "thân mạnh cành yếu" vốn là nguyên tắc quân sự của Đại Đường.
Nếu đã trở mặt, thì không thể mềm lòng, nếu không chỉ đẩy mình vào chỗ chết.
Khi Vân Diệp gặp Lý Nhị, Hoàng đế đang thưởng thức ca vũ. Mùa hè trời nóng, y phục của vũ nương rất mỏng manh. Gặp lại Công Tôn thị, nay đã là một phụ nhân trung niên, không còn múa kiếm được nữa, nàng cầm chiếc chuông nhỏ lắc khẽ, ánh mắt chẳng còn linh khí năm xưa, trở nên đờ đẫn.
– Sao khanh không xem ca vũ, lại cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ lớn tuổi này?
Lý Nhị nằm nghiêng trên giường, ngực phanh trần, tay cầm chén rượu nho lớn, những viên đá lạnh trong chén khẽ chạm vào thành cốc kêu leng keng.
– Gặp lại cố nhân, năm xưa Công Tôn múa kiếm, vi thần đã từng ngây ngất một thời. Cảnh tượng ấy lay động lòng người đến nhường nào, nay nhìn nàng tay lắc chuông, chẳng còn vẻ anh khí năm xưa, vi thần không khỏi bùi ngùi.
Công Tôn thị không có phản ứng, như thể lời ấy không hề liên quan đến mình.
Lý Nhị phất tay: – Sao khanh phải cảm khái như thế. Mỹ nhân xế chiều, hay tướng quân bạc tóc, trẫm càng nuối tiếc người sau. Bởi vậy, trẫm đã lệnh Diêm thị vẽ tranh, chuẩn bị xây một tòa Lăng Yên Các, để tưởng nhớ những năm tháng huy hoàng xưa kia của trẫm. Khanh thấy sao?
– Lăng Yên Các? Đó hẳn là nơi rất tôn quý. Không biết Bệ hạ lệnh Diêm thị vẽ tranh ra sao, nếu hắn không làm xuể một mình, vi thần có thể giúp. Bệ hạ cũng biết thần vẽ tranh khá lắm.
– Ha ha ha ha, ngươi vẽ ư? Chẳng lẽ lại đem một đống rùa lớn nhỏ treo ở đó?
Hôm nay tâm tình của Lý Nhị không tệ, còn biết nói đùa:
Vân Diệp uống một chén rượu nho để dằn xuống nỗi bực bội trong lòng, rồi mở miệng: – Bệ hạ, trước kia thần từng lập quân lệnh trạng. Hiện xưởng thuốc nổ đã dần khôi phục nguyên khí, sau này chỉ cần huấn luyện nhân lực đơn giản và mở rộng quy mô là được. Muộn nhất là vào giờ này năm sau, xưởng sẽ có sản lượng ngang với trước kia.
Nói đoạn, y lấy biểu đồ ra. Lý Nhị nghiên cứu kỹ lưỡng xong, bảo Vân Diệp: – Chuyện này chỉ có khanh làm mới có hiệu quả như thế, không cần phải kinh thiên động địa, tất cả đều im lặng hoàn thành. Nực cười Trường Tôn Vô Kỵ lại hoài nghi năng lực của khanh. Có điều, trẫm nghe nói khanh giảm đến bốn phần mười lượng vũ khí phân phối cho hai nơi Sóc Phương và Hà Bắc, như vậy không tốt. Cho dù trong lòng khanh có oán hận cũng không nên làm thế. Binh tướng không phải của riêng ai, mà là quân nhân Đại Đường. Khanh trừng phạt như vậy sẽ gây chia rẽ trong quân.
– Vi thần biết, nhưng đôi lúc không khống chế nổi cảm xúc của mình. Như chuyện Vương Hiếu Kiệt, không phải giận hắn ngang ngược hay bất kính với thần, mà nghĩ đến chuyện hắn làm ở Tấn Dương là không thể kìm nén nổi lửa giận. Thần cũng cực kỳ căm hận Trĩ Nô, chỉ muốn băm vằm hắn thành vạn mảnh. Thế nhưng, khi người khác chà đạp hắn, thần lại càng thêm phẫn nộ.
Lý Nhị thống khổ nhắm mắt lại, phẩy tay ra hiệu cho các ca cơ lui ra ngoài. Khi đại điện chỉ còn hai người, ông mới nói: – Đó chính là cảm giác người một nhà. Trĩ Nô phạm sai lầm, chúng ta có thể giết, nhưng không thể cho người khác ra tay. Tuy thống khổ, nhưng cũng đành chịu vậy.
– Có phải khanh thấy mình đã không thể khống chế lửa giận, cho nên mới giao công lao sắp hoàn thành ở xưởng thuốc nổ ra không? Có phải khanh cảm thấy làm thế mới không ảnh hưởng đến đại cục?
Vân Diệp gật đầu: – Tính tình vi thần gần đây vô cùng nóng nảy. Nếu không phải Dung Nhi và Thọ Nhi trở về, vi thần cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.
Lý Nhị cười ha hả: – Chuyện khanh muốn làm nhất là gì, nói ra nghe xem. Gần đây trẫm cũng như thế.
– Thần muốn cho Trường Tôn Vô Kỵ vào bao tải đánh một trận.
– Ha ha ha, chuyện này không ổn. Khanh làm thế thì triều cương sẽ loạn mất. Khanh không thích sự phản bội của Trường Tôn Xung, kỳ thực trẫm cũng thế. Nhưng việc họ làm lại có lợi cho Đại Đường, có lợi cho trẫm. Khanh có biết nếu không có Trường Tôn Xung nhắc nhở thì trẫm đã mất mạng rồi không? Cho nên nể tình Hoàng hậu, khanh hãy nhịn đi.
Đây là lần đầu tiên Lý Nhị chủ động nói tới chuyện xảy ra trong thời gian qua. Tôn Tư Mạc chỉ nói Lý Nhị từng hôn mê, không nói thêm lời nào, đoán chừng là bị Hoàng đệ hạ lệnh giữ bí mật. Nay Hoàng đế đã nói tới, Vân Diệp cũng không có tâm tình thăm dò, dù sao sự thật bày ra trước mắt, Lý Trị đã thất bại.
Lý Nhị thấy Vân Diệp chỉ vùi đầu uống rượu mà không hỏi gì mình, có chút tò mò: – Vì sao khanh không hỏi rốt cuộc trẫm đã trải qua kiếp nạn gì?
– Thần không muốn nghe, thực sự không muốn nghe. Chuyện này nhất định chẳng làm người ta thoải mái chút nào. Vừa rồi vi thần mới có chút chuyển biến tốt hơn, không muốn lại lún sâu vào chuyện thương tâm. Hiện giờ Bệ hạ bình an, không nghe cũng được.
Lý Nhị cười khổ: – Khanh rất thông minh. Biết càng nhiều sẽ càng đau lòng, tim trẫm vỡ nát rồi.
– Nghe nói khi khanh dưỡng bệnh ở sơn cốc cùng Hoàng hậu và Thanh Tước, đã đấu dế mèn suốt nửa tháng. Hay là năm nay chúng ta đổi đánh bạc thành đấu dế mèn? Sắp cuối thu rồi, cung Chiêu Dương đã tu sửa xong, chúng ta vào đó đấu ba ngày.
– Vi thần tất nhiên sẽ bồi tiếp, chỉ là khách năm nay không dễ tìm được. Nhiều vị lão đại thú vị đã ra đi rồi.
Vân Diệp lấy làm lạ, lúc này mà Lý Nhị lại muốn vứt bỏ việc nước để đi chọi dế.
– Năm nay không suôn sẻ, quá nhiều chuyện làm người ta thương tâm. Chúng ta đều là những kẻ thương tâm, vậy cứ tìm thêm hai người thương tâm nữa là được. Không biết thiên hạ này còn ai thương tâm hơn quân thần chúng ta nữa không.
Hoàng hậu Trường Tôn thị vén rèm bước ra: – Tính thêm thiếp, thiếp cũng là người thương tâm đây.
– Đúng thế, phu thê chúng ta là một, một người thương tâm, người kia cũng vậy. Được, tính thêm nàng. Còn một người nữa, đi đâu tìm đây?
Vân Diệp lòng khẽ động, lục trong lòng ra một phong thư đưa cho hai người họ xem. Hai người xem xong liền cười nghiêng ngả: – Vị này cũng là một người thương tâm.
Nội dung biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin được ghi nhận.