(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1403:
Chương Thiên Minh vội vã chọn mười sĩ tốt thường ngày thân cận với mình. Có vẻ như hắn cũng chẳng sống dễ chịu gì. Lưu Tiến Bảo giám sát, sau khi roi quân đánh đủ ba mươi cái liền khom lưng tới trước Vân Diệp tạ tội.
– Đại soái, phía sau còn một khối lượng lớn hàng hóa của Vương Hiếu Kiệt đang trên đường vận chuyển tới. Xin đại soái định đoạt xem nên xử lý thế nào.
– Đó có phải là chiến lợi phẩm sẽ được nộp vào kho phủ không?
Vị giáo úy vẻ mặt kỳ lạ lắc đầu. Vân Diệp cười lớn với nhi tử: – Hôm nay phơi nắng quả là đáng giá!
Lưu Tiến Bảo hiểu ý cha, vui sướng nhảy lên ngựa, phóng thẳng tới đại doanh thủy quân.
Vân Thọ áp giải đám người đó tới đại lao. Vân Diệp và Lý Dung được dân làng vây quanh đưa về Vân gia trang, bởi lẽ hầu gia đã bị một đám thích khách dọa cho kinh hồn bạt vía. Nếu không có bà con làng xóm che chở, e rằng đã gặp phải tai ương.
Thế là, Vân Diệp viện lý do hầu gia bị hoảng sợ, cần tĩnh dưỡng nửa tháng để xin nghỉ phép.
Tuy Vân Diệp xin nghỉ nửa tháng, nhưng thực chất, với một số kẻ, động thái này lại gửi đi một thông điệp rõ ràng: lão tử đã trở về! Bởi lẽ, lần trước y trốn vào núi có thèm xin phép ai đâu.
Thế là, những tấu chương đàn hặc Vân Diệp bay như tuyết đến tay Chử Toại Lương. Lão Chử cười đắc chí, tự tay thêm vào rất nhiều tội danh khác. Sau khi qua Môn Hạ Tỉnh, các tấu chương này lại đến tay Phòng Huyền Linh, nhưng ông ta chỉ đem hết bỏ vào một cái bao, đưa lên bàn hoàng đế mà chẳng thèm xem.
Lý Nhị đang xem tấu chương của Vân Diệp. Xem xong, ngài lại lật xem những tấu chương đàn hặc kia, cười khổ một tiếng rồi trả hết lại. Chuyện một vị Binh bộ Thượng thư muốn xử lý một tướng quân, dù vì bất kỳ lý do gì, cũng không thể được hoàng đế vượt cấp phê duyệt, trừ khi là cách chức Vân Diệp. Mà hiện giờ, Lý Nhị lại không hề có ý định đó.
Tựa hồ đã biết trước kết quả, Phòng Huyền Linh vẻ mặt lạnh tanh trả hết tấu chương về Môn Hạ Tỉnh. Chử Toại Lương mặt tím tái, cuối cùng đem toàn bộ tấu chương đi đốt sạch, ngậm miệng coi như trên đời này chưa từng có kẻ nào tên là Vương Hiếu Kiệt.
Tiểu Vũ từ đường hầm Vân gia chui ra, ngồi trên chiếc xích đu hóng mát. Địch Nhân Kiệt khe khẽ đẩy nàng. Tiểu Vũ cười tươi như hoa, đôi mắt cong cong: – Cuối cùng sư phụ đã phản kích! Cứ tưởng lần này sư phụ sẽ sống cam chịu chờ đợi, không ngờ lại phản kích dữ dội đến thế. Vương Hiếu Kiệt không quan trọng, quan trọng là số hàng kia. Không biết Trường Tôn Vô Kỵ sẽ giải thích với bệ hạ ra sao, liệu có nói đó là thứ nhà mình kiếm được không?
– Cho hết vào kho phủ, nhà ta không kiếm một xu.
– Cho vào kho phủ mới là triệt đường sống hoàn toàn. Nếu cho vào nhà mình thì nói không chừng còn có thể bị đòi lại. Xem ra sư phụ cực hận Trường Tôn gia, nếu không đã chẳng làm thế, lại còn làm công khai, rõ ràng là không để Trường Tôn gia chút thể diện nào cả.
Địch Nhân Kiệt ngồi xuống một chiếc ghế đu khác, nói: – Ta thấy điều quan trọng hơn nữa là để bệ hạ thấy. E rằng bệ hạ không muốn một mình Trường Tôn gia độc bá, huống hồ Trường Tôn gia lại là ngoại thích. Từ thời Lưỡng Hán tới nay, hoàng quyền chưa bao giờ ngừng đả kích thế lực ngoại thích. Hán Vũ Đế trước khi chết còn ban chết cho Câu Dặc phu nhân để tránh họa ngoại thích, đó là một minh chứng. Bệ hạ không thể không biết điều này. Nàng không thấy hiện giờ sư phụ uy phong tám hướng, chẳng ai dám địch? Triều đình la ó vài ngày rồi cũng im thít. Ngược lại, sư phụ dâng tấu xin từ chức Binh bộ Thượng thư mới đáng suy ngẫm. Thời gian trước, Trường Tôn Vô Kỵ cũng vì Trường Tôn Xung mà mưu cầu chức vụ này. Chỉ cần sư phụ lui về, chắc chắn hắn sẽ lên, vì không ai dám tranh với hắn. Đoàn Hổ chẳng qua chỉ ú ớ được vài câu, giờ thì đã lên thảo nguyên "ăn cỏ" rồi.
– Hai đứa các ngươi nói cái gì vậy? Đâu ra lắm âm mưu quỷ kế như thế chứ! Ta chẳng qua chỉ ngứa mắt với hành vi ngông nghênh của Vương Hiếu Kiệt, lại ghét những việc hắn làm ở Tấn Dương nên mới ra tay.
Vân Diệp vừa bước ra từ hậu viện, nghe hai đồ đệ phân tích mà không khỏi dở khóc dở cười.
– Vậy sao sư phụ lại xuất hiện trên con đường đó khéo vậy, lại còn đúng lúc ngủ trong rừng? Sao sư phụ biết Vương Hiếu Kiệt sẽ vào rừng tránh nắng, lại còn xảy ra xung đột với dân làng?
Tiểu Vũ chớp chớp mắt nhìn sư phụ. – Ai biết chứ, ta tốt số, Vương Hiếu Kiệt xui xẻo, chỉ vậy thôi, đừng nghĩ lung tung.
Vân Diệp nói xong, chắp tay bỏ đi khỏi vườn. Hôm nay, y nhận lời tới chỗ Tôn Tư Mạc để chịu khổ. Đánh cờ với ông ta đúng là một cực hình, vì ông ta đánh một nước cờ mà suy nghĩ mất nửa ngày, cờ lại còn thối, trình độ tương đương với Vân Diệp.
Nhìn sư phụ bỏ đi, Tiểu Vũ ghé tai Địch Nhân Kiệt hỏi: – Chàng có thấy đây là một sự trùng hợp không?
Địch Nhân Kiệt lắc đầu quầy quậy, đánh chết hắn cũng không tin có sự trùng hợp đến thế.
Tôn Tư Mạc cứ nửa tháng l���i đến Vân gia một ngày, hưởng thụ trà thơm của Vô Thiệt, cùng bánh ngọt ngon lành của đầu bếp Vân gia. Cũng chỉ có ngày hôm đó, ông ta không đụng vào thuốc men, chỉ tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.
Khi Vô Thiệt và Lưu Phương đang đánh cờ, tốt nhất đừng tới gần, bởi xem họ đánh cờ đúng là một cực hình. Vô Thiệt giờ thay đổi hẳn, thực sự thành tóc bạc má hồng. Tôn Tư Mạc chẩn mạch cho ông ta, cho rằng lão bất tử này sống quá trăm tuổi là chuyện bình thường. Ông ta còn nói, nếu như một ngày Vô Thiệt bất cẩn gãy chân, nhất định phải báo cho mình. Ông sẽ đích thân trị liệu, thuận tiện kiểm tra xem cốt tủy của Vô Thiệt có phải màu hồng như lời Đát Kỷ nói không.
– Đặt cờ ở góc là thối rồi, xem ra hôm nay ngươi sẽ không thắng nổi lão đạo đâu.
– Quân cờ mà đạo trưởng đặt ở thiên nguyên cũng chẳng cao minh gì đâu. Rõ ràng là một đạo gia mà lại đặt cờ ở vùng tứ chiến. Chiến hỏa chưa dứt đã dám nói người ta cờ thối!
Vân Diệp không nhường một câu.
– Ta thủ tâm, ngươi đoạt ý, đừng so sánh với nhau.
– Ta là binh gia, chú trọng đánh dữ như lửa, lui nhanh như gió, phải có hậu phương vững chắc. Nước không có nguồn thì không giữ được lâu.
Tôn Tư Mạc chẳng biết nghĩ gì mà ném quân cờ vào hũ, lẩm bẩm: – Rõ ràng là tự chuốc lấy cái chết, vì sao không nghe lời khuyên can? Thế "đại hỏa liệu nguyên" đã thành, "phong hỏa" đều đã đủ, không còn đường vãn hồi nữa. Một người trí tuệ như vậy, sao lại không biết đạo lý này?
Quân cờ trong tay Vân Diệp cũng rơi xuống đất. Y hiểu Tôn Tư Mạc đang nói ai.
Tôn Tư Mạc không còn tâm tình đánh cờ nữa, cầm bát bỏng ngô riêng cho ông ta, nhai rôm rốp...
Sau khi từ chỗ Tôn Tư Mạc trở về, Vân Diệp liền xuống hầm. Y ngồi nhìn những sợi dây đỏ trên tấm bản đồ treo tường, gỡ rất nhiều sợi dây ở Nhạc Châu rồi buộc hết vào Trường An. Ngay cả ba sợi dây của Lý Hữu, Lý Ảm, Lý Khác cũng được y buộc vào Trường An, thậm chí những sợi dây từ đảo xa, từ sa mạc cũng được y buộc vào đó.
Làm xong tất cả, y ngây người nhìn tấm bản đồ.
– Con có biết ở biển có một loại cá, gặp nguy hiểm sẽ hút nước phình to thân mình lên, trông vô cùng đáng sợ. Nó dùng chiêu này để dọa lui vô số loài cá mạnh hơn. Sư phụ con hiện giờ cũng định "phình lên" như vậy. Ta nghe được một tin tức không tốt: hoàng đế đang tự sát một cách mãn tính. Không biết ông ta kiên trì được đến bao giờ, có thể là một hai năm, có thể là dăm ba năm, mười mấy năm cũng đều có thể.
– Chính vì thời gian không xác định, nên mục tiêu của sư phụ cũng phải "nở" ra vô hạn định. Chúng ta không có hùng tâm tráng chí, chỉ muốn bảo vệ những người mình yêu thương vượt qua những năm tháng ấy. Nếu không dùng toàn lực, kết cục sẽ vô cùng thê thảm.
Tiểu Vũ lo lắng nói: – Nếu lực lượng của chúng ta bị người ta nuốt chửng thì sao?
– Làm gì có con cá nào to đến thế, ngay cả giao long cũng chẳng làm được.
Vân Diệp cười vỗ đầu Tiểu Vũ, lại vỗ đầu Địch Nhân Kiệt, rồi ngâm nga một khúc ca nho nhỏ rời đường hầm. Tuy mùa hè ở trong hầm mát hơn một chút, nhưng không khí không được lưu thông nên vẫn có cảm giác ngột ngạt.
Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, cuối cùng V��n Diệp cũng có thể đến Binh bộ làm việc. Khi y bước vào Binh bộ, nơi vốn đang huyên náo lập tức lặng ngắt như tờ.
Vân Thọ từ phía sau ôm một chồng văn thư đặt lên bàn cha, rồi quay về phòng làm việc của mình. Hiện giờ, Vân Thọ nhậm chức Lang trung Thanh Lại Ti ở Binh bộ, là chức quan tòng ngũ phẩm. Vị trí này được y thông qua Trường Tôn thị mà xin được từ hoàng đế, vững như bàn thạch.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn.