(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 141:
Lý Cương cũng vô cùng bận rộn, mấy chục bức thư gửi đi khắp bốn phương, hệt như một thủ lĩnh sơn trại đang triệu tập huynh đệ của mình.
Nơi Tấn Dương xa xôi, hai vị văn sĩ trung niên đang say sưa bên bàn cờ, mỗi người đi một nước. Cạnh đó có tiểu đồng rót rượu. Chén rượu ấm áp trôi xuống bụng, họ khe khẽ thở ra một hơi, gương mặt đầy vẻ thư thái.
"Văn Kiệt huynh, thư của Lý sư gửi đến chắc huynh đã xem rồi, huynh nghĩ sao?"
Bạch y văn sĩ hỏi thanh y trung niên:
"Lý sư đã cất lời, chúng ta dĩ nhiên phải đi. Chần chừ bao năm, chớp mắt đã đến tuổi tri thiên mệnh, còn mấy nỗi thời gian để lỡ dở nữa đây. Lần này ta đến là để cáo từ Kim Trúc hiền đệ, ba ngày nữa ta sẽ lên đường tới Ngọc Sơn."
"Tiểu đệ cũng có ý này. Trong thư, Lý sư miêu tả Ngọc Sơn như động tiên chốn phàm trần, làm gì có chuyện đó chứ? Vả lại, không ngờ lần này Lý sư lại chuẩn bị đầy đủ cả nơi ở, đồ dùng, nói rằng chỉ cần mang theo hành lý là có thể dọn vào, mọi chuyện vặt vãnh không cần bận tâm, tự khắc sẽ có người sắp xếp. Tiểu đệ rất tò mò, vị thiếu niên hầu gia kia lấy đâu ra tài năng như Đào Chu Công chứ, chi ra mấy nghìn quan mà không hề chớp mắt? Nếu không phải Lý sư nói, tiểu đệ nhất định cho rằng đây là lời nói ba hoa."
*** Đào Chu Công là Phạm Lãi, được coi là thương gia giàu có nhất thời Chiến Quốc, định ra 16 nguyên tắc kinh doanh.
"Nếu đã vậy, ba ngày sau hai ta cùng nhau lên đường nhé."
"Hay lắm."
Cuộc đối thoại như vậy không chỉ có ở Tấn Dương mà còn ở Trừ Châu, Sở Châu, thậm chí là ở Dương Châu xa xôi nhất.
Trong khi Vân Diệp đang điên cuồng dùng đá xây nhà, thì lại có một tăng nhân còn cuồng hơn, ông ta muốn lấy sắt để xây. Tên ngôi chùa cũng đã đặt sẵn là Thiết Ngõa Tự, tức thì danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ. Không biết vị đại sư này có phương pháp chống rỉ sét thế nào, Vân Diệp quyết định nếu có cơ hội sẽ tìm gặp ông ta để hỏi cho ra nhẽ.
Nhìn những sọt tiền trong nhà dần dần vơi đi, lão nãi nãi đau lòng như cắt, tối đến ăn ít đi nửa bát cơm, còn kéo dài giọng nói:
"Già rồi, nên tiết kiệm nửa bát, giữ lại đêm đói còn ăn."
Cô cô cười trộm, đập nhẹ cái đũa lên đầu bà, lập tức im phăng phắc.
"Nãi nãi, tiền là để dùng. Nếu không dùng thì nó cũng chỉ là một đống đồng nát sắt vụn, lại còn tốn chỗ. Tiền tiêu đi mới là tiền. Nãi nãi nghĩ mà xem, chúng ta tiêu đi một vạn quan, tức là nạn dân kiếm được một vạn quan, họ dùng để mua lương thực, sau đó tiền tới tay đ��i hộ. Chúng ta lại đem nước hoa bán cho đại hộ, bán những món đồ linh tinh trong nhà cho đại hộ, như thế chẳng phải tiền lại về kho nhà ta sao? Trong quá trình ấy, chúng ta có thêm gì? Thêm một đại thư viện chưa từng có trong lịch sử, quốc gia tăng thêm thuế thu, nạn dân có thêm lương thực, đại hộ có thêm nước hoa. Ai cũng có được thứ mình muốn, còn chúng ta không tổn thất gì cả, lại có thêm một thư viện. Có cái thư viện này, Vân gia muốn truyền lại bao đời cũng được, đây chính là gốc rễ của chúng ta, chứ không phải đồng tiền vô dụng. Nếu nãi nãi thích, mai cháu đi Trường An kiếm cho người thật nhiều tiền, chất đầy nhà, đầy cả giường của nãi nãi, như vậy nãi nãi có thích không?"
Lão nãi nãi hơi xấu hổ.
"Nãi nãi là người tốt nhất thiên hạ, cháu làm vậy là có lý do. Tiền là thứ đói không ăn được, chết không mang đi được. Nhìn thấy nạn dân khắp nơi, nãi nãi cũng không vui phải không? Trước kia nãi nãi bảo cháu tích đức tốt hơn tích tiền, sao bây giờ lại xót tiền rồi?"
Vân Diệp cười hỏi lão nãi nãi, cần phải gỡ bỏ khúc mắc trong lòng bà cụ. Bà cứ luôn muốn tích tiền, nhưng cái danh giàu nhất thiên hạ, trừ hoàng gia ra, không một ai mang nổi, ai mang vào là chết.
Chuyện này qua đi lại tới chuyện khác, trong nhà nhiều phụ nữ nên chẳng bao giờ hết chuyện. Lần này lại có thêm người nữa, chẳng lẽ mình có mệnh đào hoa ư?
Cũng không biết từ lúc nào mà trong nhà dường như có thêm hai người. Buổi sáng ra ngoài luôn gặp được khuôn mặt tươi cười của Tân Nguyệt, trong giỏ trúc của Tiểu Thu luôn có một ít bánh đậu xanh mà Vân Diệp rất thích. Họ vội vàng thi lễ xong rồi ai đi đường nấy, tựa hồ chẳng có gì bất thường.
Đến bữa trưa, bếp Vân gia lại đưa thức ăn tới đúng giờ. Đó cũng là lúc Vân Diệp cùng mấy vị lão tiên sinh thảo luận những vấn đề quan trọng, vứt bỏ lời dạy cổ xưa "ăn không nói". Nhờ vậy mà các lão tiên sinh cảm thấy ngon miệng hơn hẳn.
Ăn cơm xong, lúc mọi người chuẩn bị tám chuyện thì một nữ tử áo xanh xuất hiện, bưng cho mọi người trà thơm pha rất vừa ý, được đồng thanh khen ngợi. Nàng khẽ che miệng cười rồi lui ra.
Trong thư viện không còn ai uống canh dầu nữa, khiến Triệu Duyên Lăng rất buồn lòng, đành khi chỉ có một mình mới nấu một chén, tự mình thưởng thức hương vị trà.
Tân Nguyệt và Tiểu Nha ở tiền viện chơi tung cầu, cả hai đều rất vui vẻ.
Tân Nguyệt cùng cô cô trong bếp thảo luận cách làm bánh, khiến trình độ làm bánh của Vân phủ tiến bộ rất nhanh.
Tân Nguyệt và thẩm thẩm trong hoa viên cùng may vá quần áo, thi thoảng lại trao đổi cho nhau. Nhờ thế, Vân Diệp có một bộ áo bào hoa lệ đất Thục, hết sức bắt mắt.
Tân Nguyệt ở hậu trạch nói chuyện với nãi nãi, không biết nói gì mà khiến nãi nãi thi thoảng lại cười lớn, có vẻ rất hòa hợp.
Cho tới một ngày, Vân Diệp ở thư phòng phát hiện hết trà, gọi Nhất Nương tới pha thêm nước sôi. Rèm cửa vén lên, lại là Tân Nguyệt. Mặt nàng đỏ bừng vì thẹn, nàng thêm nước cho Vân Diệp đang ngỡ ngàng rồi vội vã rời đi. Qua rèm trúc thấp thoáng thấy bóng lưng tuyệt đẹp của nàng lướt qua, xen lẫn tiếng cười khúc khích của Nhất Nương.
Vân Diệp không lạ chuyện Tân Nguyệt chinh phục được phụ nữ lớn bé trong nhà, chỉ lạ là nàng làm điều đó nhanh đến thế. Xem ra khả năng đề phòng của phụ nữ trong nhà cần được nâng cao, không biết cô cô khó chơi, thẩm thẩm đanh đá, nãi nãi mưu sâu kế hiểm đã đi đâu mất rồi.
Hôm qua còn thấy nàng chơi cùng Tiểu Đông, đẩy xích đu rất hăng say. Tiểu Đông lén lút đào chỗ thức ăn mình chôn giấu ra, mời Tân Nguyệt ăn. Có thể lừa được Tiểu Đông mang thức ăn cất giữ ra cho nàng bảo quản, riêng điều này thôi cũng khiến Vân Diệp cảm thấy Vân phủ bị bao phủ trong một bóng đen cực lớn, một bóng đen rất giống Tân Nguyệt.
Đến bữa cơm cũng chẳng yên. Phụ nữ cả nhà xoay quanh Tân Nguyệt, người này gắp cho một miếng gà, người kia múc cho một thìa canh. Vân Diệp, người thường ngày được hưởng đãi ngộ cao quý, giờ đây lửa giận ngút trời, bát vẫn trống trơn mà chẳng ai đoái hoài. Tiểu Nha còn cho xương gà vào bát Vân Diệp, bảo là không nhai được, mời ca ca ăn.
Bỏ bát xuống, hắn kiên quyết không thèm ăn thứ đồ vớ vẩn này. Hầu gia định đích thân vào bếp kiếm đồ lót dạ, không ngờ trong bếp cũng vô cùng náo nhiệt, khắp nơi là nha hoàn và người làm.
Tiểu Thu và đám nha hoàn ăn cùng nhau, mỗi người bưng một cái bát lớn, loại bát còn to hơn cả đầu người, chất đầy thức ăn cao vút. Họ vùi đầu ăn ngon lành, bộ dạng tự nhiên như ở nhà, chẳng để ý tới ai.
Không thể bỏ thể diện xuống được, Vân hầu gia xoa cái bụng ch�� lưng lửng, lảo đảo trở về thư viện, ôi sao mà thảm thế!
Mấy ông già không có việc gì làm đang ngồi hóng mát, ai cũng chỉ mặc quần cộc áo cộc, chân đi dép lê, vắt chân chữ ngũ trên ghế tựa, tay phe phẩy quạt. Trên bàn thấp đặt ấm trà, khát thì cầm lên tu một hơi. Nếu mà có thêm vài câu kinh kịch, Vân Diệp cứ ngỡ mình đã lạc tới Bắc Kinh.
"Tuổi còn trẻ thì đừng có lảng vảng quanh đám lão già này, tự đi tìm niềm vui của mình đi."
Còn chưa tới gần đã bị người ta đuổi đi không thương tiếc.
Vân Diệp không có chỗ nương thân đành tìm Tôn Tư Mạc. Nói thì ông cụ vẫn chưa đồng ý an cư lạc nghiệp ở thư viện, nhân lúc rảnh rỗi không có việc gì, hắn tìm ông ta tâm sự, xem có thể giữ ông ta ở lại thư viện được không.
Cùng với ánh mặt trời cuối cùng còn sót lại chiếu vào phòng Lão Tôn, bên trong mùi thuốc nồng nặc ập vào mặt khiến mắt cay xè. Vân Diệp vừa mới bước vào đã phải chạy ra. Không biết Lão Tôn đang làm gì, đợi chốc lát thì Hỏa Trụ cũng chạy ra nốt, mặt đầy nước mắt trông rất đáng thương. Đợi lâu lắm m���i thấy Lão Tôn thong thả bước ra, miệng lẩm bẩm:
"Lại thất bại rồi."
"Đạo trưởng đang làm gì mà động tĩnh lớn vậy?"
Vân Diệp tò mò hỏi, tựa hồ ngay cả thư viện bây giờ cũng có một số thứ hắn không hiểu, rất nhiều người quái lạ. Như Lão Tôn đây, tìm dược liệu khắp nơi, muốn tạo ra loại thuốc bột giống của Vân Diệp, nghe nói ông ta sắp thành công rồi.
Ly Thạch tiên sinh chỉ cần có thời gian rảnh là quanh quẩn bên đống xương lớn để nghiên cứu. Không được hỏi, ai hỏi là ông nổi giận. Đã có học sinh tới báo cáo nói Ly Thạch tiên sinh đang ăn vụng xương rồng khô, còn lén vẽ tranh các loại xương, hình như muốn thành tiên.
Nguyên Chương tiên sinh đã nhiều lần giả vờ vô tình hỏi Vân Diệp chuyện liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, còn ngượng nghịu hỏi bản thân có khả năng tới đó không.
Úy Trì đại ngốc một mình đào tung cả ngọn dốc trước mặt, nói là muốn xây một tòa thành, dùng cách bài binh bố trận, chuẩn bị quyết tử chiến với Đoàn Mãnh ở đây.
Lý Thái hiện giờ thích buộc khăn vào đá, ném lên trời sau đó nhìn chiếc khăn túm bốn góc từ từ đưa hòn đá trở lại mặt đất. Ban đầu là cục đá nhỏ, dần dần biến thành một cân, hai cân rồi năm cân. Hôm qua còn nhìn thấy thị vệ của hắn vác một tảng đá cực lớn nặng hơn trăm cân, khó nhọc leo lên Ưng Chủy Nhai.
Lão Tôn không nghe thấy Vân Diệp hỏi, hoặc là ông ta căn bản không thèm để ý tới hắn, đậm chân rồi lại chạy vào phòng.
Đây là tự tác nghiệt.
Không ai để ý cũng tốt. Vân Diệp chạy vào bếp thư viện, ép đầu bếp phải đưa ra miếng thịt dê ngon nhất. Dùng bếp lò nhỏ đun trà, đặt lên đó một cái nồi con, chuẩn bị làm lẩu thịt dê cho riêng mình, có cả đậu phụ, rau xanh cùng vài cây nấm dại. Không gọi ai cả, chỉ có một mình. Hôm nay lão tử khó chịu, không tin là không thể ăn hết năm cân thịt dê này!
Không thích ăn lẩu dê suông, ta ăn lẩu phải có rau. Đầu bếp đưa thịt dê thái mỏng dính như sợi tóc tới, rau xanh mươn mướt trông thật thèm mắt, đậu phụ trắng mịn cắt thành sợi. Giã tỏi, pha tương, Vân hầu gia định tự khao mình một bữa thật đã đời.
Nhưng trời luôn có phong vân bất trắc. Ngay khi Vân Diệp há miệng ra thì Lý Khác hấp tấp xô cửa xông vào, miệng hét lớn:
"Hết rồi, hết rồi."
Vẻ mặt hốt hoảng.
Chớp mắt một cái phát hiện ra nồi lẩu, lập tức quên cả ưu sầu, lấy từ trong lòng ra một đôi đũa bạc, thọc thẳng vào nồi lẩu.
"Xảy ra chuyện gì mà ngươi cuống lên như vậy?"
Vân Diệp lo có chuyện, dù sao đám thợ xây thô sơ kia cũng không đáng tin lắm.
Ăn hai miếng thịt dê, Lý Khác nóng lè lưỡi ra, vừa xuýt xoa vừa lúng búng nói, mắt thì không rời thịt dê đang nhảy nhót trong nồi:
"Không còn gạch ngói nữa, tốc độ quá nhanh, sản xuất không kịp. Loại xi măng mà ngươi nung cũng sắp hết rồi. Chúng ta đã xếp xong đá, chỉ thiếu mỗi gạch và xi măng. Xi măng thì còn đỡ, chỉ cần đập vỡ nghiền nát là xong, nhưng gạch ngói thì hết cách. Không có là ba ngày nữa sẽ đình công."
Lò gạch của Vân gia, từ sau cái lần vô ý nung được lưu ly, người thợ lò được gia chủ tưởng thưởng, việc này làm chấn động cả lò. Từ đó trở đi, lò thường xuyên có những thứ kỳ quái được nung ra. Trên giá đồ cổ trong thư phòng Vân Diệp toàn là những cục đá hình thù kỳ quái. Có một loại đá bị nung xốp, đập vỡ ra rồi cho thêm nước, qua một đêm liền cứng lại. Vân Diệp biết đây hẳn là xi măng rồi, thử lại cả trăm lần mới tìm được tiêu chuẩn, hiện giờ đang nung quy mô lớn. Công việc tiếp theo rất nhiều, cần đập vỡ cả phiến đá lớn ra, sau đó phết đều lên đá mới có thể dùng được. Niềm tin xây nhà bằng đá của Vân Diệp cũng từ đó mà ra.
Đợi Vân Diệp tỉnh lại thì phát hiện ra Lý Khác không ngồi ăn nữa, đang cởi đai lưng. Còn nhìn lên bàn thì thịt dê đã vơi quá nửa, rau xanh đậu phụ cũng vơi đi một nửa. Hiện Lý Thái úp mặt vào bàn ăn ngấu nghiến.
"Vừa rồi thấy Vân hầu đang có tâm sự, bổn vương thấy Lý Thái chưa ăn tối, liền gọi tới cùng ăn món ngon này. Đây mới thật sự là ăn cơm chứ, tiểu vương cuối cùng cũng được ăn một bữa cơm thực sự, chứ không phải cơm thừa."
Lý Khác ngó lơ ánh mắt muốn phun lửa của Vân Diệp, thong thả giải thích.
Lý Thái đang gắp thịt dê còn giơ ngón cái lên tấm tắc khen tam ca.
Thôi bỏ đi, hôm nay không phải ngày đẹp trời để ăn uống. Đợi Lý Thái xử lý xong miếng thịt dê cuối cùng, ba người rời phòng. Gió đêm phảng phất thổi tan bực bội trong lòng Vân Diệp. Đứng ở trên cao, dưới chân là sông Đông Dương sóng nước lấp lánh, hai bên bờ dựng lên mấy chục tòa lâu phòng ba tầng. Mặc dù mới chỉ có đường nét bên ngoài, nhưng cũng quy mô lắm rồi, khiến người ta không khỏi tán thưởng. Công trường huyên náo cuối cùng đã trở nên yên tĩnh. Trong núi lượn lờ từng làn khói, đó là khói bếp của những người lao động. Hẳn qua một ngày vất vả, lúc này cầm bát cơm, trong lòng họ quên đi thiên tai đáng sợ kia.
"Diệp Tử, đây là chuyện có ích nhất mà ta làm từ trước tới nay. Từng tòa phòng ốc huy hoàng được dựng lên từ chính tay ta, ngươi không biết ta thích thú đến mức nào đâu. Thậm chí ta hiểu được vật liệu dùng cho mỗi căn nhà, dự đoán được khi nào có thể hoàn thành, chỉ có ta mới biết căn nhà đó khi xây lên sẽ tráng lệ ra sao. Nói trước rồi đấy, ngươi giữ lại cho ta một cái. Mùa thu Ngọc Sơn đẹp nhất, tới khi đó ta đưa mẹ ta tới ở vài ngày, để người cũng được vui."
"Hừm, mơ à? Hay thật! Những căn phòng đó đều có mục đích. Năm sau sẽ tuyển sinh quy mô lớn, khi đó học sinh không dưới một nghìn, tiên sinh cũng phải đến một trăm. Ta còn lo không đủ phòng, lấy đâu ra mà cho ngươi!"
"Chẳng qua là ăn cơm của ngươi thôi mà, có cần nhỏ nhen tới mức đó không? Ta trả tiền không được à?"
Lý Thái cuống lên:
Chẳng thèm quản những trò quỷ quái của bọn nhóc, hắn kéo Lý Thái trở về. Cửa thư viện rất náo nhiệt, vợ chồng Hoàng Thử đang dọn quán, cười tươi rói, chắc là thu hoạch không ít. Các lão tiên sinh cũng đang thong thả từ bên sông đi bộ về, vừa đi vừa nói cười. Học sinh đùa giỡn trước cổng. Triệu Duyên Lăng cùng các tiên sinh bàn luận về kiến trúc bên sông, trên mặt đầy vẻ kỳ vọng. Vân Diệp đi qua đám đông, đột nhiên có người gọi:
"Vân thế huynh."
Quay đầu lại nhìn thì ra là Tân Nguyệt. Nàng thẹn thùng xách một hộp thức ăn, bẽn lẽn mãi mới nhét vào tay Vân Diệp, thỏ thẻ nói:
"Huynh buổi tối chưa ăn no, muội đặc biệt làm vài món nhỏ, huynh thử đi."
Nói xong che miệng chạy mất.
Đám học sinh hú lên như chó sói, mấy vị lão tiên sinh vuốt râu gật gù, vợ chồng Hoàng Thử thì mỉm cười chúc phúc.
"Thôi bỏ mẹ rồi!" Vân Diệp gào lên trong lòng. "Sao lão tử lại quên khuê nữ đất Thục nổi tiếng lớn gan? Làm thế này thì lão tử còn cưới ai khác được nữa chứ?"
Mọi tình tiết của câu chuyện này đều thuộc về truyen.free, hãy cùng khám phá hành trình ấy.