(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 142:
Ngồi trước chiếc bàn nhỏ, Vân Diệp lấy thức ăn từ hộp ra. Đúng là một bữa cơm đạm bạc, bốn đĩa nhỏ đựng lần lượt thịt gà, lạp xưởng, rau trộn, nấm xào măng, cùng một hũ cơm. Trông cũng được đấy chứ, nhưng chẳng biết hương vị thế nào.
Món gà luộc thái chỉ, chỉ cần nhìn thoáng qua là Vân Diệp biết ngay đó là tác phẩm của đầu bếp nhà mình. Kiểu thái gà nghiêng này, người thường chẳng thể làm được. Lạp xưởng trông có vẻ ngon, hấp lên béo ngậy khiến người ta ứa nước miếng. Nãi nãi thường nói đó là món ăn tuyệt phẩm của Vân gia, bình thường không cho ăn, chỉ đến lễ Tết mới được thưởng thức một chút. Lần nào Vân Diệp cũng phải chia cho mấy đứa muội muội tham ăn, nên nãi nãi thường không vui, bảo rằng không có quy củ, đồ của ai người đó ăn, không được giành giật.
Cho rau trộn vào miệng nhai một cái, Vân Diệp lập tức thở dài rồi nhả ra. Phải súc miệng mấy lượt mới hết vị đắng chát. Chẳng biết Ngọc Sơn tiên sinh hưởng thụ lòng hiếu thảo của tôn nữ mình ra sao, rau đắng nếu sau khi luộc chín mà không ngâm nước lạnh để loại bỏ vị đắng thì chưa nói đến chuyện khó ăn, thậm chí còn hại thận. Lão tiên sinh tuổi đã cao, lão thê cũng mất sớm, chắc chẳng còn dùng đến thận mấy nữa, tổn hại một chút cũng được. Nhưng mình là một thiếu niên Đường triều mới lớn, đang lúc cần thận khỏe, nàng có cần độc ác với mình đến thế không?
Món nấm dại thì khỏi phải nói, với món rau trộn ban nãy, Vân Diệp đã biết tài nấu nướng của Tân đại tiểu thư rất đáng lo. Để tránh trúng độc, tốt nhất không nên đụng vào nấm. Lỡ đâu có một hai loại nấm trông thì đẹp mắt nhưng lại là nấm độc thì hậu quả khó lường. Tân đại tiểu thư lại lớn gan, thích những thứ đẹp đẽ, loại nấm màu sắc sặc sỡ, mập mạp ngon mắt nhất định nàng sẽ rất thích. Còn nấm xấu xí, màu sắc khó coi thì nàng lại không thèm đụng tới.
Cẩn thận xới vài miếng cơm. Được đấy chứ, thơm mềm dẻo. Có thể nấu dã lương vùng lau sậy thành cơm ngon như thế này đúng là kỳ tích, nhất là đối với Tân Nguyệt.
Ăn xong cơm, súc miệng, Vân Diệp chuẩn bị soạn bài. Ngày mai phải giảng hai tiết vật lý, về tác dụng tương hỗ của lực. Đúng rồi, đó là chủ đề. Ngồi xuống bàn, hắn mau chóng đắm chìm vào công việc. Ký ức trong đầu dần trở nên rõ nét, đến cả thói quen nhăn mũi của thầy giáo vật lý ngày trước cũng hiện rõ mồn một trước mắt. Vân Diệp không biết hiện giờ mình là người hay là một cỗ máy quay phim. Nếu như ngày trước có được cái đầu óc như thế này, đã chẳng hoang phí bốn năm ở cái trường hạng tám kia, mà đã sớm vào Thanh Hoa Bắc Đại rồi.
Đằng sau có tiếng khóc, thì ra là Tân Nguyệt. Nàng u oán nhìn Vân Diệp, nấc từng cơn, trông rất thương tâm. Vân Diệp biết đó là vì mình đã không ăn hai món chết người kia.
– Cơm điêu hồ thì ngon thật đấy, có lẽ là món cơm ngon nhất ta từng được ăn.
– Cơm ngon, vậy thức ăn thì sao?
– Thức ăn cũng không tệ. Muội biết đấy, ta bị sư phụ chiều quen nên mang đầy tật xấu, miệng càng kén chọn. Không hợp khẩu vị là không ăn được, muội đừng để ý. Dù sao cũng cám ơn muội đã mang cơm cho ta.
– Ở đây chỉ có hai món là do muội làm, còn lại đều của nhà huynh. Cơm điêu hồ do mẹ muội nấu. Huynh chỉ không ăn thứ muội làm, khó ăn lắm phải không?
– Không khó ăn, chỉ là có chút xíu vấn đề thôi. Đừng lo, lần sau sẽ tốt hơn.
– Thế huynh, hôm nay muội có làm huynh khó xử không?
Tân Nguyệt hơi xấu hổ, bối rối vân vê khăn tay, mắt nhìn Vân Diệp không chớp, rất chân thành.
– Muội nói gì vậy? Khó nhận nhất là ân tình mỹ nhân. Có nữ tử xinh đẹp như muội mang cơm đến, ta cầu còn chẳng được nữa là.
Câu nói rẻ tiền, nhạt nhẽo hơn cả nước lã ấy vậy mà lại khiến Tân Nguyệt đỏ mặt tía tai, thẹn thùng không thôi. Chẳng lẽ nữ tử thời đại này chưa học cách ứng phó với những lời ngon tiếng ngọt sao? Câu này mà cũng không chịu nổi, nếu mình dùng mấy lời nói dối kinh điển kia, chẳng phải nàng ngất ngay tại chỗ sao?
Tân Nguyệt tay run run thu dọn cơm thừa canh cặn trên bàn. Nàng rất vui, còn Vân Diệp thì không hiểu sao nàng lại vui đến thế. Mới biết nhau có một tháng thôi, có cần vậy không?
Tiễn Tân Nguyệt ra cửa, nha hoàn Tiểu Thu đứng gác ngay bên ngoài, mắt nhìn Vân Diệp chằm chằm, tựa hồ xem đó là sói đội lốt cừu, vô cùng cảnh giác.
Tân Nguyệt vừa mới đi, Lý Thái từ phòng bên cạnh liền chui ra. Chẳng cần nói cũng biết tên khốn này lại dựng tai lên nghe trộm.
– Diệp ca nhi, không phải ngươi thích đại tỷ của ta sao? Sao lại gian díu với nữ tử này?
Mẹ nó chứ, lại còn dùng cái giọng tiểu cữu tử chất vấn tỷ phu nữa.
– Con mắt nào của ngươi nhìn thấy bọn ta gian díu với nhau? Tỷ tỷ ngươi không thích ta, ta việc gì phải chuốc bực vào thân?
– Ta vẽ mấy bức tranh làm chứng đây. Ngươi xem, đây là nữ tử kia lén lút vào cửa, đây là bóng hai người in lên cửa sổ, đây là hình hai người quyến luyến không rời, còn bảo nha hoàn gác cửa, hại ta cũng không thể tới gần.
Vân Diệp tin chắc rằng nếu như thời này có máy quay, Lý Thái sẽ leo lên mái nhà rình trộm bí mật riêng tư của người khác. Đây đâu phải là hoàng tử, đây đích thị là tên phóng viên chó săn không có quan niệm đạo đức.
Vân Diệp cười chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ, hắn đã nghĩ thông suốt toàn bộ sự việc. Hiện giờ, tất cả mọi người đều đang mở cửa cho Tân Nguyệt, từ trong nhà, trong thư viện, thậm chí cả Tôn Mạc Tư cũng thế. Tất cả bọn họ đều kỳ vọng Vân Diệp và Tân Nguyệt sẽ trở thành phu thê. Bất kể xuất phát từ lợi ích cá nhân hay vì tương lai của thư viện, đây đều là kết quả tốt nhất.
Tân Nguyệt là một nữ tử đáng yêu lại lớn gan. Những việc làm hôm nay của nàng đã vượt qua giới hạn cao nh��t mà một nữ nhi nhà bình thường dám làm, điều ấy cần một dũng khí rất lớn. Thấy người mình thích là dũng cảm bày tỏ, khiến Vân Diệp có một cảm giác quen thuộc như quay về đời sau. Cũng chẳng có gì to tát, cứ để xem sao.
Tôn Tư Mạc bận tối mày tối mặt giữa đám nạn dân. Phía sau ông là mười mấy học sinh của thư viện, mỗi người đều gánh một cái gánh. Trong gánh là thanh ôn tán mà Lão Tôn mới chế ra, được bọc cẩn thận thành từng gói giấy nhỏ. Có bệnh thì trị bệnh, không bệnh thì phòng bệnh, nghe như quảng cáo đại lực hoàn. Nhưng dược liệu trong đó đều do Vân Diệp bỏ tiền thật bạc thật mua về. Đừng nói là nạn dân, mỗi học sinh trong thư viện đều phải uống một bát lớn, tiên sinh cũng không ngoại lệ.
Hà huyện lệnh tấp tùng Vân Diệp thị sát, miệng nịnh bợ không ngớt:
– Nơi này đâu phải là công tích của bổn hầu? Ta chẳng qua cần một số lao động để xây thư viện thôi. Bệ hạ và chư vị trong triều ủng hộ lớn đến thế, trong lòng ta vô cùng cảm kích. Hà huyện lệnh suốt ngày vất vả cũng là điều ai nấy đều thấy, các sai dịch cần mẫn hơn người. Các nạn dân trước tiên nên cảm ơn bệ hạ. Nghe nói các nương nương ngay cả tiền phấn son cũng quyên ra, đó là tình thương lớn nhường nào. Sống ở cõi đời này chúng ta nên vui mừng mới phải.
Vân Diệp hướng về phía Trường An vái thật sâu, dáng vẻ rất nghiêm túc. Hà huyện lệnh rất đồng tình với những lời này của Vân hầu, càng khâm phục tấm lòng coi nhẹ danh lợi của Vân hầu. Ông hạnh phúc ngất ngây vì tự nhiên kiếm được chính tích, thế là lời bợ đít cứ tuôn ra cuồn cuộn.
Đối với Hà huyện lệnh, việc có một mối hiểm họa như Vân gia trên địa bàn lẽ ra là nỗi lo lớn. Nhưng không, Vân gia lại không màng danh lợi, chẳng bao giờ can thiệp vào việc quản lý Lam Điền, chỉ chuyên tâm phát triển thư viện. Đến cả việc Vân Diệp thả ngựa phá Hồ trang lần trước cũng chỉ là tranh chấp cấp cao, chẳng liên quan gì đến một tiểu quan như ông, nói chi đến chuyện nể nang hay không.
Lần thiên tai này, huyện lệnh vốn tưởng mình không thoát được rồi. Không ngờ Vân gia lại bắt sạch châu chấu, giờ lại nghiền thành bột chất đống trong kho, nghe nói là dược liệu rất đáng tiền. Ruộng trong huyện mặc dù bị trọng thương, nhưng không đến mức mất trắng. Thư viện lại bắt đầu xây dựng, quá nửa số nạn dân dựa vào Vân gia kiếm cơm, làm ông ta nhẹ nhõm không ít. Chỉ cần đem lương thực năm ngoái chuyển tới bán cho Vân gia là được. Một đại hộ như thế, Hà huyện lệnh thấy có càng nhiều càng tốt.
Mạnh Hữu Đồng đang phân phát thanh ôn tán. Mỗi khi phát một gói, anh lại dặn dò nạn dân cách nấu thuốc ra sao. Thái độ cẩn thận chuyên tâm khiến người ta khó tưởng tượng nổi năm ngoái đây còn là một tên hoàn khố lấc cấc.
Khi người đông lên, việc phòng dịch là quan trọng nhất. Vân gia cưỡng chế quy định, phàm là người làm công cho Vân gia phải chăm tắm rửa, uống nước lã là điều cấm chỉ. Nếu ai phạm vào một điều thôi, sẽ đuổi cả nhà ra khỏi Ngọc Sơn, không có chuyện thông cảm. Đó là đại sự quản sự Vân gia dặn dò nhiều lần. Bọn họ cũng không muốn bùng phát bệnh dịch ở đây. Hiện giờ, biện pháp xử trí khu có dịch làm người ta không dám nghĩ tới, ai ngh�� tới là sởn lông dựng tóc.
Lượng lớn vôi bột được rải khắp nơi trên mặt đất. Hiện giờ ngay cả đứa trẻ nhỏ nhất cũng biết đại tiểu tiện nhất định phải vào nhà vệ sinh. Nếu như đái ỉa tùy tiện thì cả nhà sẽ bị đuổi đi, không còn cơm ăn nữa. Trẻ con Đường triều, nhất là trẻ con nông hộ, hiểu chuyện làm người ta phải thương. Đứa bé năm sáu tuổi cõng em trai em gái chơi dưới chân núi, nhìn thấy củi khô là mang về đốt lửa nấu cơm. Mỗi khi Vân Diệp nhìn thấy một đứa bé cõng em trai em gái, trong lòng còn ôm một đống củi khô thì càng căm ghét đám khốn kiếp trong thành Trường An. Mỗi lần nhìn thấy đứa bé giơ búa nỗ lực đập đá, lòng hắn càng chua xót.
Chưa bao giờ thấy cảnh này. Thằng con béo ú của mình chỉ biết mỗi ngày ăn cho no, ngốc nghếch đi học rồi tan học, chỉ biết cơm trong nhà không ngon bằng KFC, chỉ biết giận dỗi vì hôm nay cha nó không cho nó chơi game.
Đói nghèo là người thầy tốt nhất, cũng là người thầy tàn bạo nhất. Nó sẽ dạy đám trẻ này sự cần mẫn và biết cách tiết kiệm.
– Diệp Tử, ngươi đang nghĩ gì thế?
Lý Khác từ trên ngựa nhảy xuống, hỏi Vân Diệp đang đứng ngây người.
– Ta nghĩ làm sao mới có thể khiến ta không phải nhìn thấy những đứa bé thiếu may mắn này.
– Đuổi đi là xong, khó gì?
– Ngươi nghĩ thế thật à?
Vân Diệp quắc mắt nhìn Lý Khác.
Bị Vân Diệp nhìn cho phát sợ, hắn há mi��ng ra nhưng không nói. Lý Khác cảm giác được lời mình vừa nói có vấn đề, chỉ là không biết sai ở đâu, lúng túng.
– Nếu như ngươi nói lại lời vừa rồi một lần nữa, dù có bị bệ hạ trách phạt, ta cũng sẽ đuổi ngươi khỏi Ngọc Sơn. Nếu như Ngọc Sơn dạy dỗ ra toàn loại học sinh có suy nghĩ như ngươi, ta sẽ đích thân đốt cả thư viện, không để nó họa hại cho nhân gian.
– Xin tiên sinh chỉ giáo.
Lý Khác trang trọng thi lễ.
– Chúng ta có thể hèn hạ, có thể vô sỉ, không sao hết, đó là bản năng trời sinh. Chúng ta sở dĩ hơn được dã thú là vì chúng ta biết dùng tâm tư phức tạp để đạt được mục đích, đó cũng là chuyện thường. Cá lớn nuốt cá bé là phép tắc của dã thú, không phải là của con người. Tình thương phải tồn tại, nó đánh giá một con người có giáo dục hay không, đó là yếu tố hàng đầu đánh giá con người có đáng tồn tại hay không.
– Ta biết từ nhỏ ngươi được hoàng gia giáo dục vạn vật thiên hạ đều để ta dùng, cao cao tại thượng, vạn dân kính sợ, kẻ mạnh có tất cả, kẻ yếu không có gì. Ta không thể thay đ��i hiện thực đó, chỉ hi vọng các ngươi có thêm chút tình thương, bớt đi chút bạo ngược. Nhìn thấy những đứa bé kia không phải suy nghĩ đơn giản là đuổi đi, mà là chỉ dẫn chúng, giúp đỡ chúng không còn thiếu may mắn nữa. Như thế ngươi có thể vĩnh viễn đứng trên đỉnh cao hô phong hoán vũ, không lo thuyền của ngươi bị lật, vì có họ giúp ngươi. Trên đời này mọi trở ngại sẽ là trò cười.
……..
Xi măng xảy ra vấn đề, đó là chuyện Vân Diệp lo lắng nhất. Không có bất kỳ thiết bị kiểm nghiệm nào, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm tính toán. Điều này giao cho các diêu công quyền tự chủ rất lớn, nhưng sản xuất tiêu chuẩn hóa không chấp nhận sự tùy ý.
Mới sáng sớm đã có quản sự lò xi măng tới báo cáo, nói xi măng rời lò hôm qua không có tính kết dính. Đã đem dùng thử, hiện sáu canh giờ trôi qua, dùng tay bóp một cái sẽ thành bột, căn bản không dùng được.
Hỏi nguyên nhân thì quản sự chỉ biết ấp a ấp úng nói không rõ ràng. Vân Diệp không hỏi nữa, mặc vào một bộ quần áo vải rồi tới lò. Các diêu công đều ngồi dưới đất không nói gì. Một tên trông dáng vẻ quan lại đang quát tháo, hơi xa không nghe rõ. Đợi tới gần mới nghe thấy.
– Đám cẩu nô tài mù mắt các ngươi, cái lũ phế vật vô dụng. Ngay cả một lò xi măng cũng không nung được thì còn cần các ngươi làm gì?
– Tạ chưởng cổ, vốn dĩ lò chúng tôi mỗi ngày chỉ nung được ba nghìn cân, ngài cứ ép phải tăng lên năm nghìn cân. Lửa không nung chín được đá, tất nhiên là hỏng. Hiện giờ ngài mắng chúng tôi là vô lý. Quản sự đã mời hầu gia đến rồi, đến khi đó xem ngài ăn nói ra sao.
Nghe một phát là biết ngay người của Vân gia trang. Từ khi hầu gia đánh gãy chân trang chủ Hồ gia trang, bọn họ không còn sợ quan phủ nữa. Mỗi người trong trang đều ưỡn ngực ra đường, thấy người ngoài trang chào mình thì mũi hừ một cái. Ai ai cũng thành kẻ khó dây, dám cãi lại ngoài bọn họ thì không còn ai khác.
Tạ chưởng cổ thấy bẽ mặt, đang định nổi giận thì thấy các diêu công đứng cả lên. Quay lại nhìn phát hiện ra Vân Diệp đứng sau lưng mình.
– Ngươi quay về công bộ đi, không cần tới nữa. Trương thượng thư nếu muốn biết xi măng là gì thì bảo ông ta phái người không chỉ huy bừa bãi tới. Thuận tiện đem tiền bồi thường một lò xi măng tới đây. Nơi này là Vân gia, không phải công bộ. Muốn thể hiện quan uy thì về mà thể hiện.
Nói xong, Vân Diệp không thèm để ý tới tên chưởng cố đó nữa, lại nói với các diêu công:
– Các ngươi làm ăn kiểu gì thế? Người ta chỉ huy bừa bãi mà các ngươi cũng nghe à? Hỏng một lò xi măng thì không có gì to tát, song để các ngươi nhớ cho kỹ, không nghe người ngoài nói bậy bạ lung tung. Mỗi người của Vân gia trang trừ hai thành tiền công, người ngoài trừ một thành. Lần sau mà còn có loại chuyện này thì đuổi thẳng về nhà, hiểu chưa? Giờ đi làm cả đi, nạp lại lò.
Đám diêu công không ai hận Vân Diệp, nhưng lại phẫn nộ nhìn tên Tạ chưởng cổ hại bọn họ mất tiền. Nhất là người của Vân gia trang thấy mình bị trừ tiền nhiều hơn người ngoài, là mất thể diện của Vân gia trang.
Dọn lò nạp lò là một chuyện rất tốn công. Nhiệt độ trong lò xi măng vẫn rất cao, ai nấy đều mồ hôi ướt sũng. Còn không biết lợi hại mà không ngờ bỏ khẩu trang. Bị Vân Diệp mắng té tát, hắn không muốn sau này bọn họ bị bụi phổi, đó là bệnh chết người.
Tới khi đốt lửa trở lại thì đã là chiều rồi. Vân Diệp người đầy bụi bặm trở về nhà, mặc toàn thân áo vải gai đã không còn chút dáng vẻ hầu gia nào nữa. Mặt lấm lem chẳng khác mấy các diêu công bên cạnh.
Diêu công tan ca, đó là phong cảnh hùng tráng ở Vân gia trang. Hơn trăm hán tử đen đúa phanh áo, đi chân đất, rảo bước như bay, cười nói thô tục không biết cố kỵ gì cả.
– Vị tiểu ca này, cho ta nói vài lời.
Một đại hán râu ria chặn Vân Diệp lại bắt chuyện.
– Không biết đại ca có chuyện gì muốn hỏi?
Đang phét lác vui vẻ với diêu công, Vân Diệp chỉ thuận miệng hỏi.
– Đây có phải trang tử của Vân Diệp, người đứng đầu Trường An tam hại không?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mời quý độc giả theo dõi.