Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1413:

Trưởng Tôn Vô Kỵ mang theo chỉ dụ của hoàng đế rời khỏi Vạn Dân cung, lòng nặng trĩu ưu phiền. Đúng lúc lão cần đồng minh nhất thì Tùng Tán Can Bố lại chết, Lộc Đông Tán cũng buộc phải vội vã xuất binh. Hoàng đế nói không sai, mục tiêu của Lộc Đông Tán chính là Thiên Trúc.

Trưởng Tôn Vô Kỵ về tới Môn hạ tỉnh, nhớ lại lời Lý Nhị dặn dò bớt can thiệp vào chiến sự thì chỉ còn biết cười khổ. Lão ném chồng công văn lên bàn, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong đại đường, nhìn các ngôn quan hai bên mà ruột gan héo hon.

Tình cảnh giữa Vân Diệp và lão đã đến mức này, các ngôn quan dù có tố cáo cũng chẳng mang lại lợi ích gì, mọi sự tốt xấu đều tùy theo tâm ý của hoàng đế. Vân Diệp dù gì cũng là võ tướng, việc đụng chạm đến quân quyền cũng không bị coi là phạm thượng. Nhưng lão, từ sau khi dẹp loạn Lũng Hữu đến nay đã thôi nắm giữ quân quyền, lúc này muốn đoạt lại lần nữa quả thực khó như lên trời.

Cũng may Trưởng Tôn Xung vẫn là võ tướng, bởi vậy, nếu Trưởng Tôn gia muốn nắm giữ quân quyền thì hắn là hy vọng duy nhất. Nghĩ tới Trưởng Tôn Thuận Đức, Trưởng Tôn Vô Kỵ tức đến nghiến răng ken két. Năm đó chỉ vì một chút lợi lộc nhỏ nhoi mà để Lý Nhị cắt giảm quân quyền, giờ chỉ còn trông chờ vào cái mũ quốc công mà sống lay lắt chờ chết.

Lão là đệ nhất nhân Lăng Yên các, vậy mà giờ đây chỉ có quyền điều động vỏn vẹn năm trăm thành vệ quân. Nhắc đến Vương Hiếu Kiệt lại c��ng thêm đau đớn, từ một vị tướng quân uy dũng, giờ đây lại thành kẻ điên khi khóc khi cười ngoài đường phố Trường An, thật mất mặt.

Tuy lão có sức ảnh hưởng đến quân đội Sóc Phương, nhưng Vân Diệp cũng không kém. Trưởng Tôn Vô Kỵ có chút tuyệt vọng, đầu lão giờ đã bạc trắng, chẳng giống Vân Diệp và Vân Thọ, những người nom như huynh đệ hơn là phụ tử.

Lão không dám nghĩ đến lúc mình chết, thế lực Vân Diệp sẽ bành trướng đến mức nào. Đến khi đó, Trưởng Tôn gia tuyệt đối sẽ chết không có chỗ chôn. Xoa xoa cái hông đau mỏi, Trưởng Tôn Vô Kỵ mở chồng công văn, tiếp tục duyệt xét việc thiên hạ.

"- Sẽ không, sau khi tân hoàng lên ngôi ta sẽ lập tức cáo lão. Đứa nào nên vào Binh bộ thì vào Binh bộ, đứa nào nên nhập Hộ bộ thì nhập Hộ bộ, của hoàng gia thì nên trả lại cho hoàng gia, ta về Ngọc Sơn dưỡng lão. Ba nhi tử của Vân gia, một ở Nam Hải, một Nhạc Châu, còn Thọ nhi thì ở Trường An. Sắp xếp như thế là được rồi."

Lý Thái ngưỡng mộ gật đầu: "- Con ta cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ hai nhi tử, nhưng lại có không ít đất phong, dù muốn ở riêng thì hai đứa chúng nó vẫn thừa sức chia nhau. Ta thấy Tiểu Mộ và Lý Tượng ở một chỗ, ngươi định gả khuê nữ cho hắn sao? Dù sao đi nữa, Hương nhi và Lộ nhi ngươi phải giữ lại cho hài nhi nhà ta, còn về phần tiểu khuê nữ nhà ngươi thì tùy ngươi."

"- Ngươi đến nhà ta để chia thịt heo đúng không? Hân nhi, Huy nhi đều là những đứa trẻ tốt, thế nhưng Huy nhi và ngươi chẳng có điểm nào giống nhau, mắt hắn màu lam, con cái nhà ta không lấy chồng dị tộc."

"- Cút đi! Lão bà Na Nhật Mộ nhà ngươi thì thuần chủng chắc? Ngươi xem lại hình dáng Tiểu Mộ, sống mũi cao, mắt to, có điểm nào giống ngươi? Nếu Hi Mạt Đế Á sinh con mà không có chút nét dị tộc nào, chẳng phải sẽ thành trò cười hay sao?"

Vân Diệp há miệng ngáp: "- Mặc kệ, gia quy Vân gia là thế, không thể lấy người dị tộc."

"- Nhà ngươi có gia quy như thế từ khi nào?"

"- Vừa mới đây thôi, ngay khi ngươi muốn gả khuê nữ ta cho tiểu tử mắt lam thì ta đã nghĩ ra quy định này rồi."

"- Hả? Tên khốn nhà ngươi..."

Hai người bưng tô mì ngồi xổm trên tường thấp của Hoa trì, xì xụp húp. Lý Thái nhai phải miếng tỏi cay đến ứa nước mắt, xì mũi hai cái rồi nói với Vân Diệp: "- Ngươi định đối phó cữu cữu ta thế nào?"

"- Ăn thật ngon, sống thật lâu. Xét về tuổi tác, ta có ưu thế hơn. Trước kia Nhan lão tiên sinh đã nói với ta một đạo lý, thực ra trước mắt không cần thiết phải tranh giành với lão ấy, chỉ cần sống lâu hơn lão là được. Nếu ta giết cữu cữu ngươi, ngươi không khó chịu sao? Bệ hạ không khó chịu sao? Hoàng hậu nương nương cũng sẽ liều mạng với ta. Đời này ta cũng chỉ có vài người như vậy, vì một cơn giận mà đắc tội với tất cả hay sao? Ta đâu có dở hơi mà làm thế. Cho nên đây là cách duy nhất. Chỉ cần cữu cữu ngươi không phạm sai lầm là được, giao cho lão ấy thêm vài chính vụ nhức đầu, phỏng chừng ba năm rưỡi nữa ta sẽ thu được thắng lợi. Đến lúc đó ta còn có thể đi phúng viếng, mọi người đều được vui mừng."

Lý Thái thoải mái húp sạch mì, giơ ngón cái nói: "- Cao kiến, thật cao kiến. Cữu cữu ta nếu đến tuổi nhắm mắt xuôi tay, ta cũng chẳng có gì oán niệm. Như vậy phụ vương ta cũng thoải mái, mẫu hậu cũng vui vẻ, người trong thiên hạ sẽ thấy một hoàng gia hòa thuận, đối với ai cũng tốt. Nói thật, Môn hạ tỉnh đã khiến cữu cữu ta không yên lòng ngay từ khi mới bắt đầu rồi."

"- Hứa Kính Tông là ai chứ? Cữu cữu ngươi cũng quá tự coi trọng bản thân mình rồi. Có hắn ở Môn hạ tỉnh, cữu cữu ngươi chắc chắn không thể rảnh rỗi. Cho dù là chính vụ đơn giản, lão Hứa cũng có thể biến thành phức tạp. Loại bản lĩnh này là bẩm sinh, là cao thủ tuyệt đối. Đại ca ngươi không biết nghe lời kiến nghị của ai, lại để Lý Nghĩa Phủ cũng vào Môn hạ tỉnh, phỏng chừng mỗi ngày của cữu cữu ngươi sẽ vô cùng khổ sở. Ngươi có biết Gia Cát Khổng Minh chết như thế nào không? Chính là mệt chết đấy."

Lý Thái lắc đầu: "- Ta chẳng quan tâm lão ấy chết thế nào, chỉ cần chết già là được. Chuyện của Tiểu Trị làm ta thương tâm lắm, hôm qua ta vào cung hắn còn hỏi ta có ăn đường không, khiến ta chảy cả nước mắt. Giờ ta chỉ muốn không phải đau lòng nữa, chỉ cần được thế thì mọi chuyện khác đều không quan trọng."

Ăn quả đắng mới biết tầm quan trọng của tình nghĩa, người ta cũng chẳng sẩy chân hai lần ở cùng một chỗ, huống chi là làm những chuyện gây đau lòng. Giờ đây không ai dám làm chuyện đau lòng nữa, dù cho Lý Trị tự chuốc lấy diệt vong, nhưng xét về mặt này, nếu không có Trưởng Tôn Vô Kỵ thúc đ���y và hỗ trợ, thì Lý Trị cũng không dám lớn gan đến thế. Sau cùng, người chết nhiều như vậy, đau thương phủ khắp tâm can, đây đã là cực hạn mà Lý Nhị có thể tha thứ.

Có lẽ do thêm một lần nữa bị đả kích, hùng tâm tráng chí của Lý Nhị tựa hồ đã không còn nữa. Triều chính cứ thế vận hành gọn gàng, Vân Diệp và Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn không hợp nhau như vậy, Thái tử thì an phận thủ thường ở Trung Thư tỉnh lo việc trị quốc, Thập Lục vương đàng hoàng ở sa mạc tây bắc mà ăn cát. Tất cả đều hoàn mỹ không tì vết, thân là đế vương chỉ cần khống chế được tiết tấu, không để chuyện bất thường xảy ra là được. Có khi, sự bình thường lại chính là chỗ cao minh trong việc thi hành chính sự, thay đổi xoành xoạch tuyệt đối không phải đạo trị quốc.

Hoàng đế không còn can thiệp, các hoàng tử cũng yên phận, đại thần giữ mình thì dân chúng cũng sẽ ngoan ngoãn. Nhà nhà đều bận rộn kiếm tiền nuôi sống gia đình mình, còn hơi sức đâu mà lãng phí thời gian quan tâm đến một đại gia tộc sắp tàn lụi.

Người trên đường Trường An đã thưa thớt dần, 108 tiếng chuông cũng đã điểm xong. Trên đại lộ đầy võ hầu, bọn họ hoặc là ném một kẻ say xuống rãnh giải rượu, hoặc là chặn những cỗ xe ngựa không có tiêu kỳ để vơ vét tài sản một phen. Nếu như gặp được nữ tử đơn thân, bọn họ sẽ được sung sướng cả một đêm.

Môn hạ tỉnh vẫn đèn đuốc sáng choang. Hứa Kính Tông vừa vất vả xử lý công văn trong tay, vừa uống một bát súp, thưởng thức "kiệt tác" của mình. Đột nhiên, hắn nhéo mạnh vào eo, ôm lấy văn thư trên bàn rồi bước ra khỏi phòng. Vừa bước ra ngoài, vẻ mệt mỏi liền lộ rõ. Sau khi uể oải bẩm báo với Trưởng Tôn Vô Kỵ, hắn chậm rãi bước vào đại sảnh, đặt văn thư lên trước mặt lão: "- Phó xạ, văn thư ngài muốn ty chức đã sửa lại rồi, có điều có vài chỗ khá kỳ lạ, ty chức không dám tự tiện quyết định. Tất cả đã được ghi chú phía trên, kính thỉnh Phó xạ xử trí."

Trưởng Tôn Vô Kỵ cười lớn: "- Diên Tộc chính là bậc thầy trong lĩnh vực này, mà cũng có điều nghi vấn sao?"

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, trân trọng tri ân nguồn tác phẩm gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free