(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1414:
Hứa Kính Tông cười khổ: – Phó xạ đừng cười hạ quan. Có những ý tưởng hạ quan có thể nghĩ tới, nhưng cũng có những điều không nên động vào, hạ quan dĩ nhiên sẽ không làm. Chẳng qua nếu thế thì Phó xạ sẽ là người vất vả nhất. Nếu cần hạ quan làm thay, xin Phó xạ cứ việc giao phó, hạ quan dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng không chối từ.
– Không cần như vậy. Trách nhiệm không thể xem nhẹ, Diên Tộc có thể về trước nghỉ ngơi. Trưởng Tôn Vô Kỵ lạnh nhạt nói. Hứa Kính Tông chắp tay thi lễ xong liền lùi khỏi đại sảnh, cất bước trở về nhà...
– Để ngươi làm thay ư? Nếu không phải thấy ngươi còn biết chút quy củ, thì sao ngươi có thể tiêu dao như vậy ở Môn hạ tỉnh? Trưởng Tôn Vô Kỵ thấy Hứa Kính Tông đi ra thì lẩm bẩm vài câu, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào đống công văn. Ôi, chuyện rối loạn trong thiên hạ cho tới giờ chưa lúc nào ngưng. Từ quân quốc đại sự trên triều cho tới những lời đồn nhảm ngoài phố, tất cả đều là chức trách của Môn hạ tỉnh. Nếu không phải có Chử Toại Lương san sẻ bớt gánh nặng, lão thật sự làm không xuể.
Đến khi Trưởng Tôn Vô Kỵ xử lý xong công việc thì đã là canh ba. Lão vươn vai một cái, đẩy cửa đại đường, hít phải mùi cháo thơm lừng, bụng cảm thấy cồn cào. Mùi cháo thơm lừng từ chiếc nồi đất đặt trên lò, đang bốc hơi nghi ngút từ hậu viện, xộc thẳng vào mũi lão. Đang định hỏi thì thấy lão bộc nhà mình xách hộp thức ăn đi tới, phu nhân cũng đang theo sau. Trưởng Tôn Vô Kỵ không định dùng cháo, lão định vào dùng cơm rồi sẽ hồi phủ. Mai là ngày nghỉ ngơi, lão phải nghỉ cho hết mệt mỏi những ngày qua mới được.
Lý Nghĩa Phủ đi từ phòng công vụ ra, sờ lên nồi đất thấy nóng quá, vội vàng nắm tay lên tai cho bớt bỏng. Sau khi lót vải vào, Lý Nghĩa Phủ mới bưng nồi cháo lên đặt lên án, ăn từng chút một. Trưởng Tôn Vô Kỵ không ăn thật đáng tiếc, trong cháo còn có dâm dương hoắc giúp tỉnh táo tinh thần.
Xe ngựa Trưởng Tôn gia được gia tướng hộ vệ từ từ chạy trên Đại lộ Chu Tước. Bệ của pho tượng dựng ở cuối đường đã hoàn thành. Pho tượng được bao phủ bởi vải lụa đỏ, đang nằm trên bình đài bằng gỗ, có thể loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh chiến mã và người cưỡi.
Trưởng Tôn Vô Kỵ mệt quá thiếp đi. Đúng lúc xe đi ngang qua tượng Lý Nhị, gió thổi rèm xe lên, lão lại chợt mở mắt. Giờ Trưởng Tôn Vô Kỵ rất khó ngủ, chỉ cần hơi động tí là tỉnh, mà tỉnh rồi thì rất khó ngủ lại. Tình trạng này đã xảy ra lâu lắm rồi, nhưng lão cũng chưa nói cho ai biết.
Bởi vì đại hạn, cho nên nhân công nhàn rỗi rất nhiều. Nếu đã không thể cứu được hoa màu thì thôi, họ dành sức vào thành thị làm thợ còn kiếm được nhiều tiền hơn.
Lương thực cứu tế của quan phủ được dành cho người già yếu, đủ cho họ ăn đến năm sau. Còn những nam nhân cường tráng thì vác túi, hoặc đi bộ, hoặc dùng xe bò vào thành kiếm cơm.
Nhân công ở Trường An thành tăng mạnh, Lý Nhị thừa dịp này tu sửa Phù Dung viên. Đây vốn là một viên lâm hoàng gia có diện tích hơn ngàn mẫu, dài chừng 17 dặm. Trước kia Lý Nhị từng ban thưởng cho Lý Thái, nhưng Lý Thái lại ngại phiền nên không muốn nhận. Căn bản là vì không đủ nhân công để làm, bởi viên lâm này vốn là một công trình rách nát từ thời Tùy để lại, muốn sửa chữa tốt không phải là chuyện một hai năm có thể làm xong.
Bây giờ có sẵn nhân công, Lý Nhị lại muốn tập trung làm nên Phù Dung viên giờ đây người ra vào tấp nập. Công Thâu gia tộc phụ trách thiết kế và kiến tạo. Công Thâu Giáp giờ đã là bậc thầy, mấy năm qua đã chỉ huy vô số công trình kiến tạo, từ thành quách, đền đài, cầu cống, đường sá đều có. Giờ chẳng qua chỉ là một cái sơn thủy viên mà thôi, chuyện nhỏ nhặt.
Phù Dung viên không được coi là đại sự, nhưng việc Lý Nhị muốn dựng tượng lại là một vấn đề lớn. Pho tượng này cao hơn 40 thước, nặng tới 500 nghìn cân. Phải dựng pho tượng này vào chính tây, hơn nữa không được lệch chút nào, quả thật phải tính toán cực kỳ chi ly mới có thể làm được.
Thiên xa (xe cần trục) vô cùng to lớn đã được dựng lên, bởi dưới gầm trời này không thể có loại máy móc nào có thể dựng tượng được. Chính Quyển dương (một loại tời), thiên xa (xe cần trục) cùng với giang can (đòn bẩy) mới là chủ lực.
Lý Nhị chỉ cần đứng trên bình đài Vạn Dân cung là có thể nhìn thấy hiện trường thi công. Hắn phát hiện vô số xe ngựa đang chuyển cát sông vào thành, nhìn thì thấy cát đã chất đống lên cơ tọa rất nhiều rồi, vậy mà những dân phu kia dường như vẫn còn muốn chất thêm, vẫn đòi vận chuyển thêm.
– Tượng nhi, ngươi biết vì sao bọn họ phải đổ cát lên cơ tọa không? – Hồi bẩm Hoàng gia gia, tôn nhi biết. Vì tượng quá nặng, theo tính toán của thư viện thì không dưới 500 nghìn cân, trên đời này không có gì có thể nhấc nổi để đặt tượng vào cơ tọa được. Vì vậy, chỉ có thể dùng phương pháp đổ cát nguyên thủy nhất. Đầu tiên là chất cát quanh cơ tọa, sau đó kéo tượng lên cát, cuối cùng dùng quyển dương, thiên xa các loại để nâng, kéo chỉnh vị trí tượng. Sau đó dọn sạch cát dưới tượng, để tượng đứng vững trên cơ tọa, lúc đó công trình coi như hoàn thành.
Lý Nhị nghe Lý Tượng giải thích thì rất hài lòng. Những năm gần đây Lý Tượng đã tiến bộ rất nhiều, không còn hấp tấp bộp chộp như năm xưa. Lý Nhị cho rằng công trình không đơn giản như mấy lời Lý Tượng nói, nhưng chỉ bằng vài câu nói đã có thể khái quát đại khái các bước thì cũng đã có bản lĩnh rồi. Đây cũng là nguyên nhân hắn giữ Lý Tượng ở bên người làm thư ký.
Những năm đại hạn, việc xây dựng rầm rộ là điều thường thấy. Đây cũng là việc đã được Đại Đường nhất trí, nhằm tạo kế sinh nhai cho bách tính. Vì thế không riêng gì Trường An, mà Lạc Dương, Tấn Dương cũng vậy. Huyện lệnh các nơi cũng dẫn bách tính đi sửa chữa hà đạo, công trình thủy lợi. Đường của Quan Trung cũng được trải xi măng, cộng thêm các xí nghiệp gang thép c��ng toàn bộ khởi động. Quan Trung lúc này giống như một đại công trường đang hối hả bận rộn.
Lý Nhị trở lại Vạn Dân cung, bảo Lý Tượng lấy ra một quyển trục lớn. Sau khi mở ra, hắn lấy tay đo khoảng cách trên bản đồ. Mặc dù hỏa khí xưởng đã hoàn toàn khôi phục, hơn nữa sản lượng cũng đã tăng lên ba thành, nhưng Lý Nh��� vẫn không hài lòng. Vũ khí của quân đội cần được đổi mới, giờ đã quá lạc hậu rồi.
Hắn rất hy vọng quân đội các nơi có thể được thay đổi trang bị trong thời gian ngắn nhất, vũ khí dư thừa có thể tiêu hủy, từ đó tăng cường khả năng khống chế quân đội của triều đình.
Hỏa dược xưởng cùng hỏa khí xưởng chỉ được phép có ở Trường An thành. Cũng giống như xưởng đúc tiền vậy, không thể có bất kỳ chi nhánh nào khác. Điều này đã được ghi rõ vào luật pháp Đại Đường, nghiêm lệnh không cho bất kỳ người nào sửa đổi, kể cả hoàng đế đời sau.
Quân đội không có hỏa dược, chiến lực ít nhất sẽ giảm đi một nửa. Lý Nhị tin rằng chỉ cần khống chế hỏa dược, dầu lửa tinh luyện, thì chỉ cần Thập Lục vệ có chiến lực cường hãn, cũng không cần e ngại phản loạn của ngoại phiên.
Bộ đội địa phương chỉ có thể gánh vác trách nhiệm thủ vệ. Về phần tác chiến, đó chính là chức trách của Thập Lục vệ cùng Đông hải thủy sư, Nam Hải thủy sư và Huyền Giáp quân. Thập Lục vệ sẽ luân phiên thủ vệ các cứ điểm xung yếu nhất của đế quốc, để duy trì sức chiến đấu cường hãn của mình.
– Đi hỏi Vân Diệp xem có thể tăng cường sản xuất hỏa khí hay không. Quân đội địa phương đã huấn luyện xong, giờ chỉ chờ hỏa khí của y. Chẳng phải y dựng ba xưởng rồi sao? Sao không cho hoạt động hết công suất mà lại luân phiên, cứ một xưởng hoạt động thì một xưởng nghỉ làm gì? Lý Nhị điểm lên bản đồ, dặn dò Lý Tượng.
– Hoàng gia gia, chủ yếu là thiếu tiêu thạch và lưu huỳnh. Những thứ này hạm đội Đông hải vận chuyển từ đảo về không đủ kịp thời. Vân hầu lúc nào cũng có sổ sách báo cáo rõ ràng lý do vì sao phải luân phiên sản xuất. Y nói nếu có điều kiện thì nên xây sáu hỏa khí xưởng, giữ một nửa để dự phòng, dùng một nửa, cứ nửa năm lại thay nhau như vậy sẽ giảm thiểu tai nạn.
Mọi quyền lợi liên quan đến việc chuyển ngữ chương này đều thuộc về truyen.free.