(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1417:
Nha đầu ngốc, cái này có gì mà ngượng chứ? Vân gia chúng ta cũng cần có một người làm hoàng hậu, sư phụ rất cổ hủ, cho rằng như vậy là mất thể diện, mặc dù thế, việc đó cũng khiến người kiêu hãnh thêm chút. Vân gia không cần đánh đổi khuê nữ lấy vinh hoa phú quý, thế nhưng Tiểu Mộ muốn làm hoàng hậu cũng là chuyện tốt. Đại tiểu thư Vân gia phải được thiên hạ cưng chiều chứ.
Nếu phải làm hoàng hậu, thì phải được như Trưởng Tôn hoàng hậu, đừng trở thành một bức tượng gỗ bị giam cầm trong hậu cung. Nghe tỉ tỉ đây, lời sư phụ nói không hề sai, để làm một hoàng hậu lẫy lừng muội còn phải học hỏi rất nhiều. Trước tiên muội phải tìm một nam nhân có thể trở thành hoàng đế để gả cho hắn mới được.
Thái tử thì muội không cần nghĩ đến nữa, hắn đã già rồi, chúng ta không cần phải uỷ khuất bản thân. Thế thì chỉ còn cách tìm một hoàng thái tôn. Đợi đến khi Thái tử kế vị, muội sẽ là Thái tử phi. Rồi giết chết Hoàng đế đó, thế là muội sẽ rất nhanh được làm Hoàng hậu.
Vân Mộ giật thót, giãy khỏi Tiểu Vũ, nói vội: – Sao, sao có thể giết chết Hoàng đế? Cha sẽ tức chết, ta cần cha, ta không muốn ông tức giận.
Tiểu Vũ điểm lên mũi Vân Mộ: – Nha đầu ngốc, nếu ngay chút dã tâm này muội cũng không có, vậy thì sao làm được Hoàng hậu? Hoàng hậu trước tiên phải giúp Thái tử phu quân sớm lên ngôi. Chỉ sau khi muội thành người thứ hai, muội mới có thể từ từ biến thành người đứng đầu. Nếu tâm muội lớn hơn nữa, thì việc khiến nam nhân thiên hạ phải cúi đầu triều bái cũng không phải không có khả năng.
Vân Mộ vẫn kiên quyết lắc đầu: – Muội cần cha, muội không muốn cha phải hạ bái muội, cho nên chỉ cần muội làm Hoàng hậu là được. Tiểu Vũ tỉ tỉ, tỉ nghĩ Lý Tượng có thể làm Hoàng đế sao?
Tiểu Vũ cười khanh khách: – Chỉ cần Tiểu Mộ gả cho người nào, người đó liền có thể làm Hoàng đế, nhất định là như vậy. Nhưng trước tiên chúng ta phải tìm một hoàng tử có nhược điểm về tính cách mới được. Thật ra thì Lý Tượng cũng không tệ. Người này nhìn như khôn khéo, thực tế tính cách lại vô cùng nhu nhược, hơn nữa hắn không có hùng tài đại lược như Bệ hạ, cũng không có dã tâm và quả đoán của Thái tử. Giờ trông hắn rất thông minh, rất có tiền đồ, nhưng chỉ cần hắn lên làm Hoàng đế, ta dám cam đoan hắn chắc chắn là một vị hoàng đế bất tài. Bởi vì với một người dễ thỏa mãn, thì khi lên làm Hoàng đế sẽ chỉ biết an phận thủ thường.
Ca ca ngươi có thể dùng một hạt châu quyết dứt nghiệt duyên, giờ hắn cùng Yên Dung, Hạ Lan ở chung một chỗ rất tốt, đối với nữ nhân bên ngoài không còn liếc mắt đưa tình, đây chính là nam nhân nhà chúng ta có ý thức trách nhiệm. Nhưng muội nhìn Lý Tượng, hắn vẫn cứ dây dưa mãi với nữ nhân tên Minh Nguyệt không dứt.
Việc một nam nhân yêu sâu đậm vốn dĩ là một ưu điểm. Thế nhưng hắn c�� luôn tìm đến nữ nhân kia, lại để nàng ở Minh Nguyệt các. Minh Nguyệt các là chỗ nào? Đó là kỹ viện, nếu như hắn dám dẫn nữ nhân kia về Hành Sơn vương phủ, nói không chừng ta còn nhìn hắn với ánh mắt khác. Nhưng muội xem hắn bây giờ, mỗi lần đi về đều với bộ dạng lén lút.
Đã không ra dáng người tình, lại chẳng ra dáng nam nhân. Na Nhật Mộ di nương chính là cô gái chăn dê trên thảo nguyên, còn là người Đột Quyết, nhưng muội xem sư phụ làm thế nào? Quả quyết mang về, nói rõ với mọi người đây là "tình nhân", quang minh chính đại dẫn nàng qua đại môn, trừ vị trí chủ mẫu, còn lại tất cả đều có thể cho di nương, sủng ái suốt hai mươi năm, mà nhìn thì còn có thể sủng ái đến mấy chục năm nữa. Mà này Tiểu Mộ, dù muội đã là đại tiểu thư Vân gia, nhưng dám nói hươu nói vượn như thế này thì sẽ bị sư phụ đánh cho đó. Nói cho muội biết, đó mới là nam nhân.
Có điều nếu như muội có khả năng tìm một nam nhân như sư phụ, thì muội sẽ không thể làm được một Hoàng hậu uy phong bát diện, mà chỉ có thể lùi về sau giúp hắn lo liệu hậu cung, thế thì tệ quá.
Mặt Vân Mộ đỏ bừng, Tiểu Vũ nói không sai, cha đúng là nam nhân tốt nhất trên đời này, mẹ ngố như vậy mà cha cũng chịu đựng được hai mươi năm. Nhớ lúc đầu cha còn cười nhạo mẹ không đếm hết được đầu dê, Vân Mộ cảm thấy ê răng. Một cái đầu dê đổi một túi lương thực, còn phải đổi từng cái từng cái một, cũng chỉ có mẹ làm được, may mà cha còn chịu được tính tình của mẹ, nếu là con, chắc đã bỏ đi từ lâu.
– Sao tỉ không nói Tiểu Kiệt ca ca?
– Hắn thì có cái gì mà nói? Muốn lão bà xinh đẹp, chẳng lẽ tỉ tỉ ta không đẹp? Muốn nhi tử, chẳng lẽ ta không sinh được cho hắn vài đứa? Muốn con gái? Chẳng phải hôm nay đã có cả đống? Hắn còn muốn cái gì? Hắn dám muốn cái gì?
Tiểu Vũ nói xong thì xem lại móng tay mới vẽ, có lẽ tối nay vẫn cần vẽ lại chút, việc Địch Nhân Kiệt thật sự là không có gì đáng nói, Tiểu Vũ vô cùng tự tin.
– Tiểu Vũ tỉ tỉ, chẳng lẽ không thể tìm được một nam nhân vừa tốt vừa yêu thương bền lâu để làm Hoàng đế sao?
Tiểu Vũ đảo mắt, nhìn Vân Mộ đang si ngốc nói: – Người tốt có ai làm Hoàng đế?
Vân Mộ giật mình hỏi: – Làm Hoàng đế chẳng lẽ không phải là người tốt?
– Từ sau Tam Hoàng Ngũ Đế đến nay, muội thử xem có tìm được mấy người tốt, người miễn cưỡng gọi là tốt về cơ bản đều là hôn quân. Sư phụ làm người tốt vậy, nếu lên làm Hoàng đế mới là bất hạnh của dân chúng. Đáng giết không giết, cần bắt không bắt, hậu cung không phân chia thứ bậc rõ ràng, tùy tiện một kẻ dã tâm cũng có thể lừa sạch tiền bạc. Muội đếm thử xem có bao nhiêu người có thể thoải mái ra vào bảo khố? Hôm qua ta vào tiểu khố phòng lấy một hạt châu làm trâm mà không ai phát hiện.
– Tiểu khố phòng vốn là chuẩn bị cho chúng ta, tỉ dĩ nhiên có thể vào, có giỏi thì tỉ thử vào đại khố phòng xem. Chỉ có cha, đại nương, Tiểu Thọ, Tiểu Kiệt ca ca mới có thể vào. À không, còn có Vô Thiệt gia gia, Tôn gia gia cũng có thể vào.
– Đúng vậy, người khác cả đời có thể tìm được một người có thể tin đã không tệ, vậy mà sư phụ lại tin tưởng nhiều người như vậy. Lần trước ta cũng muốn vào giúp đếm trân bảo, còn bị sư phụ mắng một trận.
– Tỉ là muốn trộm trân bảo.
Vân Mộ kêu.
– Tiểu Kiệt ca ca của muội không chịu lấy giúp ta, ta thấy thèm thuồng mà không có được thật khó chịu. Có điều sư phụ không phải sợ ta lấy đồ, mà sợ ta phá quy củ. Ta cũng không phải muốn đồ, chỉ muốn vào xem một chút, vì sao họ vào được mà ta lại không? Tiểu Mộ, muội nhớ, nếu muội muốn làm Hoàng hậu, tỉ sẽ giúp muội lên làm Hoàng hậu. Nam nhân để chọn chính là tên đần Lý Tượng này rồi. Chờ muội lên làm Hoàng hậu, quốc gia này liền do nữ nhân chúng ta thống trị. Gần đây ta xem sử sách, càng xem càng không phục, dựa vào cái gì mà Hoàng đế lúc nào cũng là nam nhân?
Sư phụ nói qua, thời xa xưa là thời của nữ nhân. Vì nam nhân không săn được con mồi, sắp phải chết đói, nữ nhân mới thương tình dạy bọn họ trồng trọt, hái lượm. Kết quả những nam nhân này ỷ vào sức mạnh lớn hơn so với nữ nhân mà gạt bỏ chúng ta. Cho nên nữ nhân cầm quyền mới là chính thống.
Vân Mộ giật mình nhìn vẻ mặt tức giận của Tiểu Vũ, cảm thấy tâm tình khó tả. Trong thời gian rất ngắn Tiểu Vũ tỉ tỉ thay đổi năm bảy sắc mặt, biểu tình phong phú đến độ khiến người ta phải sợ hãi, nhưng khiến người ta sợ hơn cả chính là lời nàng nói.
Người Vân gia có một thói quen, đó là trước mặt người nhà thì không giả dối, cho nên Vân Mộ tuyệt đối tin tưởng Tiểu Vũ tỉ tỉ đã biến thành yêu quái rồi. Nghe nói người đi dụ dỗ chính là yêu quái, giờ phụ nhân khắp Trường An đều biết Tiểu Vũ tỉ tỉ là yêu quái.
Tác phẩm này là tài sản tinh thần của truyen.free, xin hãy đọc và chia sẻ trong khuôn khổ quy định bản quyền.