Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1416:

Vân Mộ hôm nay dẫn theo các muội muội tới hoàng cung xem bình trà, còn cố ý ăn diện. Lúc ra cửa, Vân Diệp nhìn Vân Mộ trong bộ lụa mỏng thì rất không hài lòng, muốn nói vài câu can ngăn thì bị Na Nhật Mộ cản lại.

Buổi tối, Vân Diệp một mình ăn dê xào tỏi, món này nồng nặc, người bình thường khó mà thưởng thức được.

Vân Mộ ăn cùng cha, hai cha con ngồi ăn sạch một mâm, sau đó ra ngoài uống nước thì bị Tân Nguyệt bảo ra vườn đi dạo tiêu cơm.

- Cha, cha nói Hoàng hậu nương nương có uy phong không?

- Hoàng hậu nương nương lúc nào chẳng uy phong, dù sao cha cũng bị nương nương bắt nạt cả đời.

- Con thấy trang phục của nương nương rất đẹp, đồ trang sức cũng đẹp, dẫn theo tên ngốc Lý Trị ra ngoài thì uy phong lẫm liệt, tất cả phụ nhân đều phải hành đại lễ bái kiến.

- Đó là dĩ nhiên, Hoàng hậu nương nương của chúng ta nổi tiếng là lợi hại. Mà sao con lại hỏi chuyện này? Nếu thích, mai cha dẫn con đi gặp một vị Hoàng hậu nương nương đáng sợ hơn nhiều.

- Cha ơi, nếu con trở thành hoàng hậu, cha có phải hành lễ với con không? Con thấy Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn phải hành lễ với Hoàng hậu nương nương.

Vân Diệp chợt đứng lại, nhìn khuê nữ rồi thất vọng thở dài:

- Con không có mắt phượng mày ngài, lại còn học cha nheo mắt thì làm sao mà thành hoàng hậu được.

Vân Mộ cười hì hì:

- Giống cha là tốt nhất, người ta bảo khuê nữ giống cha là có phúc. Con chính là người có phúc, biết đâu sau này con lại thành hoàng hậu thật thì sao? Cha là đệ tử tiên nhân, con cũng giống như cha, có mệnh hoàng hậu, ai dám giành với con thì không xong đâu.

Khuê nữ từng học võ ai cũng tự tin đến thế.

Buổi tối, nằm vật ra giường, Vân Diệp lắc đầu cười khổ mãi, vừa thở dài vừa than vãn. Tân Nguyệt ghé đầu nhìn mặt phu quân, chẳng thấy có gì lạ. Đáng lẽ đã uống trà đi dạo thì phải ngủ ngon lành chứ nhỉ.

- Đại khuê nữ nhà ta muốn làm hoàng hậu, làm sao bây giờ?

Vân Diệp miễn cưỡng nói với Tân Nguyệt.

Tân Nguyệt vốn đã nằm xuống nghe vậy liền bật dậy, nhìn Vân Diệp nói:

- Gả cho Lý Thừa Càn thì không được, cho dù là làm hoàng hậu cũng không được, Vân gia không hợp với người đó.

- Nếu như gả cho Lý Thừa Càn, ta sẽ đích thân đánh chết con nha đầu chết tiệt này, tiện thể xử lý luôn Lý Thừa Càn. Nhưng chắc nó muốn làm con dâu của hắn.

- Lý Thừa còn quá nhỏ tuổi, sợ rằng cũng không thích hợp.

- Ai bảo Lý Thừa? Là Lý Tượng cơ. Nàng biết thế nào là "tro tàn lại cháy" không? Chính là như vậy đó. Hoàng đế lại một lần nữa muốn khảo hạch Lý Tượng, nghe nói biểu hiện của hắn dạo này cũng không tệ.

Nhưng Đại Đường có một quy định, đó là con gái của đại thần không thể làm hậu. Hoàng hậu Đại Đường chỉ có thể là con gái của những gia đình có chức vị thấp hơn chúng ta. Đây là để đề phòng ngoại thích loạn chính, nên mới nói khuê nữ nhà ta nghĩ đơn giản quá.

Tân Nguyệt ngồi dậy, ôm gối nhìn Vân Diệp:

- Lý Tượng sẽ làm hoàng đế?

- Trời mới biết, nếu Lý Tượng thật sự cưới khuê nữ nhà ta, vậy thì khả năng thành công đến tám chín phần.

- Trưởng Tôn Vô Kỵ sẽ thế nào? Lão và chàng luôn đối đầu nhau, chỉ cần chuyện chàng muốn làm, lão nhất định sẽ phản đối. Hơn nữa thiếp cảm giác Tiểu Mộ không thích Lý Tượng, chẳng qua là thích làm hoàng hậu mà thôi.

Vân Diệp nghiêng người lầu bầu:

- Giờ này kiếm đâu ra kẻ nào thích hợp làm chồng nó đây? Đứa nhỏ này tâm cao khí ngạo, sợ rằng không đảm đương nổi vị trí hoàng hậu. Tâm tư của con bé, qua mấy ngày rồi sẽ hết thôi, ngủ đi.

Lúc Vân Diệp đã chìm vào giấc mộng đẹp, Lý Thái cùng Hi Bạc Đế Á đang mừng như điên. Không vì điều gì khác, chính là vì lĩnh vực học vấn mới mà họ vừa khám phá ra. Lý Thái phát hiện năng lượng có thể chuyển hóa, hơn nữa vĩnh viễn không mất đi...

Trong một đêm, Lý Thái như tìm thấy một thế giới mới, hắn muốn ca hát, nhảy múa, la hét, khóc lóc, cười thật to, muốn tìm Vân Diệp uống say một trận. Hắn rất muốn nắm cổ Vân Diệp mà nói cho y biết, đó chính là thành quả mà chiếc bình trà lớn trong Thái Dịch Trì đã mang lại cho hắn.

Hắn tựa như nhìn thấy một con đường rộng thênh thang, một con đường trải vàng tít tắp xa xôi...

Nhưng hắn vẫn nén được tâm tình kích động, cũng chỉ khẽ ôm Hi Bạc Đế Á một cái rồi lại chui vào phòng nghiên cứu. Lần này hắn rất có lòng tin rằng mình không còn là kẻ mù sờ voi, cũng không còn là ếch ngồi đáy giếng. Hắn thấy một hệ thống hoàn chỉnh, như vén mây mù thấy trời xanh, thấy rõ được nơi sâu xa nhất.

Nhật nguyệt luân chuyển không ngừng, những người bận rộn vẫn rảo bước như mọi ngày trên đường phố Trường An. Đại môn hoàng cung lúc mở lúc đóng. Vân Diệp ngày ngày đến Binh bộ, Trưởng Tôn Vô Kỵ vẫn quên ăn quên ngủ để mưu toan loại bỏ thế lực của Vân Diệp. Có điều gần đây lão lại rất thích cháo nồng của Lý Nghĩa Phủ, nghe nói trong đó có thêm thảo dược, giúp người ăn vào tỉnh táo minh mẫn.

Người Thổ Phồn cũng bắt đầu Tây chinh, nghe nói là để trừng phạt sự bất kính của Thiên Trúc. Để Đại Đường không gây khó dễ cho cuộc Tây chinh, Thổ Phồn đã cống nạp rất nhiều trân bảo, trong đó nổi tiếng nhất là một pho tượng kim phật tám tay khiến Lý Nhị vô cùng thích thú, còn đặc biệt mời Huyền Trang đại sư tụng kinh cho pho kim phật này ngàn lần rồi đặt trong Thái Cực cung, coi như bảo vật trấn trạch.

Nhưng lời cầu hôn Kim Thành công chúa của Thổ Phồn Tán Phổ lần nữa bị phớt lờ, nguyện vọng cho thiếu niên quý tộc Thổ Phồn được vào học viện cũng bị cố tình quên lãng. Có điều Lý Nhị nhận lễ vật, không thừa cơ chiếm lấy cao nguyên đã là sự nhượng bộ lớn lắm rồi.

Pho kim phật sở dĩ được đặt ở Thái Cực cung, là để Trưởng Tôn tiện bề bái Phật. Đến đại thọ hoàng hậu, tất cả phụ nữ trong thiên hạ đều sẽ đến đây chúc thọ.

Tân Nguyệt dẫn theo toàn bộ phụ nữ có phẩm cấp trong nhà vào hoàng cung. Vân Mộ một lần nữa lại được cảm nhận uy nghiêm của đệ nhất mẫu nghi thiên hạ. Chỉ một tiếng ra lệnh, các phu nhân đều cúi đầu bái phục, nàng thầm ngưỡng mộ cảnh tượng như vậy, mặc dù chỉ đứng phía sau, nhưng cũng chú ý bắt chước lời nói hành động của Trưởng Tôn. Giờ khắc này, khát khao trở thành hoàng hậu trong nàng càng dâng cao hơn bao giờ hết.

Đây mới đúng là chủ nhân, đây mới thật sự là bậc nữ nhân...

- Cha, con muốn trở thành hoàng hậu. Con muốn phụ nữ trong thiên hạ đều phải triều bái con.

- Tưởng gì đâu, con cứ sắp xếp nha hoàn trong nhà mà luyện là được...

- Cha, con nói nghiêm túc mà.

- Cha cũng nói thật đây, con cho rằng chỉ cần làm hoàng hậu là thiên hạ sẽ kính phục? Con cho rằng chỉ cần làm hoàng hậu là sẽ có uy nghiêm của Trưởng Tôn nãi nãi ư? Con có biết nàng đã chịu bao nhiêu cực khổ, phạm bao nhiêu lỗi lầm không? Trong lịch sử, biết bao hoàng hậu, nếu không bị chém đầu thì cũng bị giam cầm chốn thâm cung, con cứ tìm hiểu cho kỹ rồi hãy nói. Một nữ hài tử muốn làm hoàng hậu để hưởng thụ vinh quang vô thượng cũng là chuyện thường tình. Đây là một vinh diệu lớn lao, nhưng đáng tiếc thay, đó cũng chỉ là mộng ảo nhất thời trong khuê phòng mà thôi.

Vân Mộ thì khác, nàng lại cho rằng mình phải trở thành hoàng hậu. Vì vậy, nàng tìm Tiểu Vũ tỉ tỉ giúp một tay, hỏi xem làm thế nào để có thể trở thành hoàng hậu của Đại Đường đế quốc.

Kẻ nào có tâm hồn hồ ly thì sẽ mang dáng vẻ hồ ly, Tiểu Vũ chính là như vậy. Nét thiếu nữ ngây ngô cuối cùng cũng đã biến mất, búi tóc cao trên đầu, khoác một bộ cẩm bào chắc là của Địch Nhân Kiệt, chiếc áo lót đỏ thẫm lộ cả ra ngoài, khiến Vân Mộ liếc qua một cái đã đỏ bừng cả mặt.

Tiểu Vũ cười khúc khích kéo tay Vân Mộ, dùng ngón trỏ nâng cằm nàng và nói:

- Đây chính là cô gái một lòng muốn làm hoàng hậu sao? Cũng phải thôi, đẹp thế này mà không làm hoàng hậu thì phí quá.

Vân Mộ có chút ngượng nghịu, nghe Tiểu Vũ nói toạc suy nghĩ trong lòng mình ra thì càng thêm xấu hổ. Văn bản này đã được hiệu đính cẩn thận bởi truyen.free, mong quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free