Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1431:

Trường Tôn thị càng nói càng chìm sâu vào nỗi bi thương không lối thoát. Vân Diệp và Lý Thái muốn ngăn lại nhưng không dám, e rằng nếu bà không giãi bày được, lòng sẽ càng u uất.

– Khi phụ hoàng các con chinh chiến bên ngoài, lòng ta tràn ngập sợ hãi, chỉ sợ ông ấy xảy ra bất trắc. Rồi phụ hoàng các con về Trường An, ta lại sợ ông ấy bị ám toán. Phụ hoàng các con từng tới nhà Ki��n Thành uống một ngụm rượu rồi về nôn ra ba đấu máu, các con nào biết khi ấy ta đã sợ hãi đến nhường nào. Nếu phụ hoàng các con không còn, hơn ba nghìn mạng người trong Tần vương phủ khó lòng giữ được.

– Trong trận đại chiến Huyền Vũ Môn, mẫu hậu ôm Thừa Càn và con run rẩy trong điện Ngân An, Thanh Tước, con còn nhớ không? Ngày hôm đó, máu đã thấm ướt cả thành Trường An...

– Kiến Thành chết, Nguyên Cát bị Úy Trì Cung bắn chết, đại cục đã định nhưng phụ hoàng các con vẫn không dám xua binh vào hoàng thành. Bất đắc dĩ, mẫu hậu đành mặc chiến giáp, tiến vào hoàng thành, đích thân suất lĩnh binh sĩ thanh trừng trong cung, rồi mới có chuyện Úy Trì Cung ép Thái Tổ nhường ngôi.

– Nhan gia dùng bút pháp Xuân Thu để tô vẽ cho ta thành một phụ đạo nhân gia, nhưng sự thật đã xảy ra, dù sử sách không ghi chép, nhưng nó vẫn khắc sâu trong lòng người. Phụ hoàng các con giết sạch những người biết ta đã giết chóc trong hoàng cung, nhưng lòng ta thì nhớ rõ mồn một. Già rồi, hay nhớ về chuyện xưa. Nửa đêm tỉnh giấc, ta thậm chí còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của sủng phi tiên đế...

Không thể chần chừ thêm nữa, Vân Diệp đứng bật dậy, nói với Lý Thái, người vẫn đang rầu rĩ thương cảm: – Hoàng hậu không thích hợp ở lại hoàng cung nữa. Phải chuyển tới Ngọc Sơn thôi, tinh thần cứ hao tổn thế này sẽ không thể bù đắp lại được. Đại điện bao la thế này không có lợi cho sức khỏe của người, trong túc xá của ngươi, tuy nhỏ nhưng ấm áp hơn nhiều.

Trường Tôn thị nhìn Vân Diệp và Lý Thái giục giã cung nữ thái giám chuẩn bị loan giá, muốn khởi hành ngay lập tức. Dù xét từ góc độ tâm linh hay chỉ để an ủi tinh thần, thư viện Ngọc Sơn luôn là chốn an ủi tâm hồn cuối cùng của Trường Tôn thị.

Con lớn rồi chẳng nghe lời mẹ nữa. Trường Tôn thị cũng thấy gần đây mình không khỏe, chỉ dặn Mai Cô đi bẩm báo với hoàng đế một tiếng.

Không lâu sau, Lý Nhị vội vàng chạy tới, nắm tay Trường Tôn thị, vẻ mặt đầy lo lắng.

– Bệ hạ, thiếp thân vừa rồi có chút thất thần, Vân Diệp và Thanh Tước liền bắt thiếp thân phải tới Ngọc Sơn nghỉ ngơi, bệ hạ nghĩ sao?

Lý Nhị quay sang hỏi Vân Diệp: – Rốt cuộc hoàng hậu bị làm sao vậy? Chẳng lẽ bị phong hàn?

Vân Diệp khom người đáp: – Thời gian qua nương nương tâm thần bất ổn, vừa rồi còn xuất hiện triệu chứng mất kiểm soát. Thế này thì không được rồi, hoàng cung trống trải không thích hợp cho nương nương tịnh dưỡng, cho nên thần mới kiến nghị nương nương tới Ngọc Sơn nghỉ dưỡng một thời gian. Tiểu Trì không cần theo. Nếu không, bệnh của nương nương sẽ càng nặng, cuối cùng có thể thành bệnh trầm cảm.

Lý Nhị gật đầu nói với Trường Tôn thị: – Cứ để Tiểu Trì theo trẫm, nàng đừng lo, cứ an tâm tịnh dưỡng là được.

– Không được, Tiểu Trì phải theo thiếp, nếu nó không ở bên cạnh, thiếp sẽ không ngủ được.

Trong chuyện này, Trường Tôn thị cực kỳ cố chấp, lần đầu tiên trực tiếp phủ quyết ý kiến của Hoàng đế.

Lý Nhị lại nhìn Vân Diệp, xem y có cách nào không.

– Vậy cũng được, có điều vi thần cũng sẽ đi theo cùng. Còn về chuyện binh bộ, xin bệ hạ chọn hiền tài để ủy thác, chỉ cần không phải là Trường Tôn Xung thì ai cũng đ��ợc.

Lý Nhị hừ lạnh một tiếng: – Ngươi đúng là thẳng thắn quá mức, cái gì cũng dám nói. Được rồi, vì lòng hiếu thảo của ngươi, trong thời gian ngươi vắng mặt, cứ để Trình Giảo Kim tạm thời thay thế. Trước kia giao việc cho ngươi thì ngươi chối đây đẩy, giờ cũng biết tranh quyền đoạt lợi rồi, đúng là đã trưởng thành.

Vân Diệp cười khan. Hiện giờ không muốn tranh cũng không được nữa rồi. Nếu lui lại, Vân gia có lẽ không sao cả, nhưng nhiều người đi theo mình sẽ thành cá nằm trên thớt. Đạo lý này sao Lý Nhị lại không hiểu? Nói cho cùng, Vân Diệp tranh đoạt cũng là vì hiện thực thúc ép.

Trường Tôn Vô Kỵ vội vàng tới nghe ngóng tin tức, nhưng Trường Tôn thị không muốn gặp ca ca mình. Chuyện Lý Trì đã khiến bà thất vọng tột đỉnh với ca ca mình.

Trường Tôn Vô Kỵ đứng trong gió lạnh trước hoàng cung, những chiếc lá rụng đầy trời như hộ tống ông đi vào hoàng thành. Ông không thể suy nghĩ nhiều nữa. Hiện giờ, sự vụ hạm đội bộn bề, chưa đâu vào đâu, ông không nên nghĩ quá nhiều nữa. Mấy năm qua muội muội không gặp mình là vì chuyện Lý Trì, Trường Tôn Vô Kỵ hiểu rõ. Môi ông chua chát. Chẳng phải ông muốn hãm hại Lý Trì, mà tên đã đặt lên dây cung thì không thể không bắn. Ông vốn định toàn lực phò tá Lý Trì, đả kích Lý Thừa Càn, dần dần ép Hoàng đế phế thái tử, lập Lý Trì làm thái tử.

Ông tính toán mọi thứ, song lại đánh giá thấp dã tâm của Lý Trì. Khi hắn phát hiện lực lượng của mình đã đủ sức lật nhào hoàng quyền, liền vội vã phát động. Lý Trì tưởng rằng quan binh Thập lục vệ sẽ nghe lời mình. Song Trường Tôn Vô Kỵ, làm chí hữu bao năm của Hoàng đế, sao lại không hiểu động tĩnh của Lý Trì đã khiến Hoàng đế nghi ngờ? Ngài đã cố ý cho Lý Trì một cơ hội, giống như trước kia từng cho Lý Thừa Càn một cơ hội vậy.

Chỉ có điều, Lý Thừa Càn đích thân áp tải lương thảo tới Liêu Đông, rút mình khỏi vòng xoáy, địa vị thái tử vững như núi Thái Sơn. Còn Lý Trì lại lựa chọn trực tiếp phát động. Trường Tôn Vô Kỵ không muốn trở thành Hầu Quân Tập thứ hai, chỉ đành hành động trước, đẩy Lý Trì xuống vực sâu. Nỗi khổ này ông ta không th��� nói với ai, đành âm thầm chịu đựng một mình.

Một trận gió lạnh thổi tới, Trường Tôn Vô Kỵ thấy choáng váng, vịn vào tường cung, nghỉ ngơi rất lâu mới lê từng bước về đại đường. Ông ta phải mau chóng thay y phục, bởi vừa rồi sự hổ thẹn đã khiến mồ hôi ướt đẫm áo bông...

Xe ngựa nườm nượp, ồn ào. Hoàng hậu xuất hành tuy đã giảm bớt nghi trượng hết mức có thể, nhưng đội ngũ ba nghìn người vẫn khó tránh khỏi sự phô trương. Trường Tôn thị mặc áo da gấu trắng, vén rèm nhìn ra ngoài.

Mặt đất tiêu điều, chỉ cần có gió, vô số lá đỏ lá vàng lại rơi rào rào. Nếu gặp phải gió lốc, lá rụng sẽ bị cuốn lên như con rồng đầy màu sắc. Nơi này thực sự đẹp hơn hoàng cung nhiều.

Trường Tôn thị lấy tay vỗ vỗ Lý Trì đã ngủ say, rồi cười với Lý Thái đang lo lắng nhìn mình ngoài cửa sổ, lòng không khỏi có chút đắc ý: "Hai người thông minh nhất thiên hạ vẫn phải uống nước rửa chân của lão nương."

"Tâm thần bất ổn cái gì chứ? Khi Bệ hạ tạo phản, lão nương còn chẳng bất ổn, khi Tiểu Trì tạo phản cũng chẳng b���t ổn, lẽ nào lúc này lại bất ổn? Đứa nào đứa nấy lớn rồi chẳng nghe lão nương nữa, dọa các ngươi xem lòng dạ các ngươi có phải làm bằng đá không. Hiện giờ xem ra hiệu quả không tệ, cả hai đứa đều sợ tái mặt. Biết sợ là tốt, như thế Tiểu Trì mới có thể sống được."

Trong túc xá của Lý Thái, Trường Tôn thị ngồi vững vàng trên giường, dưới giường có con gấu mèo thông minh nằm gác chân, tay cầm cái ấm trà xinh xắn uống từng ngụm. Lý Trì đã ngáy khò khò ở gian ngoài, đứa bé này hiện giờ cần ngủ rất nhiều trong ngày.

Vị trí của gian phòng này rất tốt, hướng về phía đông, mặt trời xuyên qua lớp kính pha lê chắn gió chiếu vào, không cần đốt lửa, trong phòng vẫn ấm áp.

Trường Tôn thị vươn cổ nhìn Vân Diệp và Lý Thái bận rộn an bài thủ vệ, ngáp một cái. Khóc suốt cả sáng đúng là mệt thật. Mai Cô giúp Hoàng hậu tháo tóc, đỡ bà nằm xuống:

– Nương nương thật có phúc, Ngụy vương và Vân hầu sợ hết cả hồn rồi, đang thương thảo xem làm sao để nương nương vui lên.

– Hiện giờ mới biết sợ, trước kia làm cái gì chứ...

Trường Tôn thị lẩm bẩm, nhắm mắt thiếp đi.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, hãy nhớ rõ nguồn gốc của câu chuyện này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free