(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1430:
Vân Diệp hiện giờ không còn dày vò Trường Tôn Xung nữa, chủ yếu vì thấy không cần thiết. Ngoài việc thể hiện sự hẹp hòi của mình ra thì việc đó chẳng ích gì. Áp chế nhất thời có thể coi là để thị uy, mọi người đều hiểu đó là thủ đoạn trị hạ, vị quan trên nào cũng thường làm.
Một vị quan trên trẻ tuổi như Vân Diệp rất hiếm có. Một khi vị quan trên trẻ tuổi đã không còn khả năng thăng tiến nữa, đó vốn là ác mộng của thuộc hạ. Nhưng ở Binh bộ thì khác, Lang trung, Ti mã, Thị lang của Binh bộ thay đổi như đèn kéo quân, duy chỉ có Vân Diệp là không chịu rời khỏi vị trí này.
Người Binh bộ hiểu Vân Diệp tới mức biết khi nào y cần loại trà ấm cỡ nào. Chuyện như vậy đã trở thành thói quen. Người trong phòng trà gõ cửa đại đường, năm nay trời lạnh sớm hơn mọi năm, bốn cánh cửa đóng kín mít.
Vân Diệp ngồi bên lò sưởi, tay cầm cuốn sách thưởng thức. Lý Nghĩa Phù quả là một nhân tài, bản thảo (Tùy Thư) được hắn thể hiện một cách tuyệt đẹp qua ngòi bút.
Bất kể Tùy Dương đế đã gây ra bao nhiêu nghiệt chướng thì Đại Vận Hà vẫn trở thành huyết mạch nối liền nam bắc, ý nghĩa không thể thay thế. Thực tế mà nói, sự diệt vong của Tiền Tùy không phải hoàn toàn do nông dân khởi nghĩa. Những toán giặc cướp nhỏ như trại Ngõa Cương, nếu không có kiêu hùng như Lý Mật gia nhập, thì chẳng thể làm nên trò trống gì. Mười tám lộ phản vương, không biết có bao nhiêu người là người phát ngôn c���a các thế gia đại tộc.
Theo thói quen, Vân Diệp vừa mở nắp chén trà thì người phục vụ trà đã rót đầy nước nóng cho Thượng thư đại nhân. Hắn khom người lui ra, khi ra còn cẩn thận khép cửa phòng lại. Người phục vụ trà này vốn từ Vân gia, biết Hầu gia rất sợ lạnh nên hành xử vô cùng cẩn trọng.
Vân Diệp vừa lật thêm một trang sách thì nghe cửa bị đẩy cái "rầm". Gió lạnh cuốn theo lá rụng cùng một người xông thẳng vào phòng.
Không cần nhìn cũng biết, người có thể xông vào phòng Vân Diệp như vậy chỉ có Lý Thái mà thôi. Tên này nửa năm nghỉ ngơi mà đã béo phì ra, mũi thở phì phì, nhấn cái mông to bè xuống ghế, cầm luôn ấm trà của Vân Diệp tu ừng ực:
– Hi Mạt Đế Á muốn đi Tây phương, ngươi đảm bảo được an toàn cho nàng không?
Mắt Vân Diệp vẫn không rời cuốn sách, mở miệng nói:
– Năm xưa ra biển đâu chỉ có ta, ngươi cũng từng đi rồi đấy thôi. Chúng ta suýt chút nữa bị núi lửa thiêu thành tro. Trên biển vô tận đầy rẫy những chuyện kỳ quái, ai dám đảm bảo an toàn cho nàng ấy? Cái bà nương đó không thể an phận m��t chút được sao? Lại còn chạy đi xin Bệ hạ, Bệ hạ đã đồng ý rồi thì chẳng còn cách nào thay đổi, trừ khi ngươi có bản lĩnh khuyên nàng ấy từ bỏ.
Lý Thái giật lấy cuốn sách của Vân Diệp đập "bộp" xuống bàn:
– Nàng muốn về, ai mà cản nổi. Nàng còn nói muốn đem học vấn của mình để lại ở Ai Cập, coi như đáp lại ân đức của các đời Hi Mạt Đế Á. Hiện đang lúc hăng hái như vậy, ai khuyên nàng ấy lúc này cũng bị mắng cho một trận. Đã thu mua rất nhiều sách vở rồi.
– Ai Cập giờ đang loạn lạc, nghe nói quân Đại Thực và La Mã đang giao chiến dữ dội ở đó. May mà lực lượng trên biển của chúng ta là vô địch, chỉ cần đề phòng hải tặc ở Hồng Hải là được. Ngươi không cần lo nàng ấy sẽ ở lại Ai Cập không về nữa đâu, nơi đó chẳng còn đất sống cho nàng ấy nữa rồi.
Lý Thái lắc đầu:
– Hi Mạt Đế Á sẽ không ở lại Ai Cập. Vợ chồng bao năm, ta vẫn có chút tự tin đó. Ta chỉ lo nàng ấy xảy ra chuyện gì trên biển, như vậy cuộc đời ta sẽ trở nên vô vị.
Vân Diệp ngạc nhiên nói:
– Ta lần đầu tiên nghe thấy những lời tình cảm như vậy từ miệng một người hoàng tộc đấy. Giờ ngươi chẳng giống người hoàng tộc chút nào.
– Ta là Thân vương, sau khi phụ hoàng ta trở thành Tần vương thì Ngụy vương chính là tước vị tôn quý nhất rồi. Ta không giống người hoàng tộc ở chỗ nào? Chẳng lẽ hoàng gia đều phải bội tình bạc nghĩa sao? Ngươi xem Tiểu Hữu và Tiểu Ảm, đứa nào cũng có một bà vợ sống an nhàn sung sướng. Tiểu Nha tuy không phải tuyệt sắc giai nhân, nhưng vẫn được Tiểu Hữu cung phụng như bà cô tổ. Tiểu Ảm mới kiếm một ca cơ chơi bời hai ngày đã bị Thì Thì đánh cho một trận. Tuy ca cơ đó bị nàng ta đón về Thục vương phủ, nhưng trời mới biết giờ xương cốt của ca cơ đó có còn nguyên vẹn không nữa.
Vân Diệp cười khoái trá:
– Con gái nhà họ Vân nào dễ cưới như vậy. Bọn chúng đáng lẽ phải chuẩn bị tâm lý trước rồi chứ. Giờ hối hận thì muộn.
Thấy Binh bộ cũng chẳng còn việc gì đáng bận tâm nữa, Vân Diệp liền cùng Lý Thái đi thỉnh an Trường Tôn thị. Gần đây Hoàng hậu bị phong hàn, sức khỏe không tốt.
Tới Điện Lưỡng Nghi, thấy Trường Tôn thị ôm chăn ngồi trên long sàng. Trước kia Vân Diệp không được phép vào nội cung của bà, vì nơi đó lắm quy củ. Nhưng giờ Trường Tôn thị đã dần có tuổi, năm nay cũng đã năm mươi, nên những quy củ đó gần như không còn ràng buộc được Hoàng hậu nữa. Cho nên mới có chuyện Vân Diệp có thể vào thẳng nội cung mà chẳng cần kiêng dè gì.
Mỗi lần nhìn Lý Trì nằm trên long sàng của Hoàng hậu chơi đùa với quả bóng, Lý Thái lại thấy không thoải mái. Nhất là khi mẫu thân ngồi bên vừa ho vừa nói chuyện với Lý Trì, hắn rất muốn đá bay Lý Trì đi.
– Không thích nhìn thấy nó thì cút đi cho ta.
Trường Tôn thị vừa nhẹ nhàng trả lời một câu hỏi vớ vẩn của Lý Trì, lại hung hăng quay sang mắng hai người bọn họ.
Luôn là thế, mẹ luôn bảo vệ đứa con yếu đuối nhất. Nhiều khi sinh mệnh của người mẹ mạnh hay yếu đều phụ thuộc vào con cái. Nếu trong lòng không còn vương vấn gì, họ sẽ ra đi rất dễ dàng. Nhưng nếu còn lo lắng, sức sống của họ mạnh mẽ tới mức làm người ta giật mình.
Chỉ cần nói tới chuyện Lý Trì là Trường Tôn thị lại rơi nước mắt. Hơn một năm qua, số lần Vân Diệp thấy bà rơi lệ còn nhiều hơn cả hai mươi năm trước cộng lại. Đó là vũ khí cuối cùng của Trường Tôn thị. Con cái ngày một lớn, không phải chỉ quát mắng vài câu là chúng sẽ thay đổi được nữa. Có khi con càng lớn, cha mẹ càng vất vả vì chúng.
– Các ngươi đều có chủ kiến của riêng mình, có bằng hữu, biết lúc nguy nan thì nhắc nhở lẫn nhau, không đến mức lầm đường lạc lối. Thương cho Trì Nhi từ nhỏ đã cô độc một mình, chuyện gì cũng phải tự mình quyết định. Bọn thuộc hạ thì toàn một đám vô dụng, chẳng giúp được gì. Khi nó nảy sinh tâm tư không đúng đắn, sao không thấy các ngươi nói? Giờ nó trở nên ngây ngô khờ khạo thế này, ta mà chết đi, chẳng phải nó sẽ bị các ngươi băm vằm sao?
Trường Tôn thị vừa khóc vừa nói những lời nhói tim. Lý Thái lo mẫu thân khóc đến hại thân, vội đỡ bà nằm xuống, ôn tồn nói:
– Mẫu hậu còn khỏe lắm, chỉ phong hàn thôi, nghỉ ngơi vài ngày uống nhiều nước một chút là ổn. Mẫu hậu cứ nói thế, chứ ai dám động đến Tiểu Trì nữa đâu. Chỉ cần Đại ca, con và Tiểu Diệp không hại nó, trên đời này còn ai dám hại nó nữa? Dù thế nào, hai đứa con cũng sẽ bảo vệ Tiểu Trì chu toàn.
Trường Tôn thị ngừng khóc, ngẩng đầu lên hỏi:
– Các ngươi nói thật chứ?
– Thật ạ, tuyệt đối là thật.
Những lời này chẳng biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần. Mỗi lần gặp Trường Tôn thị là họ lại thề thốt một lần, đã thành phản xạ có điều kiện của Vân Diệp và Lý Thái.
– Thế thì tốt, dù ta có chết cũng nhắm mắt được rồi. Các ngươi là anh em, nó dù có phạm lỗi cũng đừng chỉ nghĩ đến việc đánh chết. Nó sai một phần cũng là do các ngươi không biết dạy bảo. Hiện giờ nó thế này chẳng khác người chết là bao, dù có lỗi cũng đã trả hết rồi. Cứ để nó ngây ngô sống hết quãng đời còn lại, cho nó một miếng bánh, một tấm áo, đừng để nó chết đói chết lạnh là được, chẳng cần phải có cá thịt, lụa là gì. Tương lai ta ở dưới địa ngục cũng cảm tạ các ngươi.
Hôm nay làm sao vậy? Sao Trường Tôn thị cứ nói càng lúc càng nghiêm trọng. Hai bọn họ vội quỳ xuống thề chỉ cần bản thân còn một miếng ăn, quyết không để Lý Trì phải thiếu thốn.
Trường Tôn thị thở dài:
– Ta sống thật sự quá mệt mỏi. Đôi khi chỉ muốn ngủ luôn một giấc không tỉnh lại nữa. Nhưng Phụ hoàng các ngươi làm ta lo lắng, đệ đệ các ngươi cũng thế, đến ngay cả Thừa Càn cũng chưa khiến ta thật sự yên lòng. Sống cả đời, nỗi lo cứ mãi không dứt. Ai cũng nói Hoàng hậu vinh hiển vô cùng, nhưng chỉ có mẫu hậu các ngươi là cả đời gian nan gập ghềnh.
__________________ Mọi bản dịch từ truyen.free đều là công sức của một đội ngũ tận tâm.