Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1435:

- Tối nay đừng về nữa, ở lại với ta.

Vân Diệp nhỏ giọng nói, hôm nay cả ngày cùng Trường Tôn thị leo Ưng Chủy Nhai, toàn thân không thoải mái, nên cần được vợ chăm sóc.

Tân Nguyệt ngó quanh, thấy đám nha hoàn ở gian ngoài, liền đỏ mặt gật đầu. Vân Diệp chẳng hiểu, vợ chồng bao năm rồi sao còn thẹn thùng như thế?

- Phu quân đã bao lâu rồi không được thư thái như vậy. Từ lúc tiếp nhận chức hàm binh bộ thượng thư, nhà ta liền không còn được vui vẻ như trước, người ngoài gặp thiếp đều cố gắng nói chuyện thận trọng. Hà phu nhân tới còn suýt nữa thì quỳ lạy, trước kia đâu có như thế, đều coi nhau là tỷ muội. Bây giờ một tiếng Vân phu nhân, hai tiếng Vân phu nhân, từ khi nào hai nhà lại xa lạ đến mức đó.

Vân Diệp cười khổ:

- Còn vì sao ư? Tất cả đều do quyền thế mà ra cả. Trước kia nhà ta và Hà gia có thể nói là nương tựa trong lúc hoạn nạn, giờ thì khác rồi. Một trăm Hà gia cũng không bằng Vân gia, cho nên họ cho rằng mình không còn quyền đối thoại bình đẳng, thận trọng là tất nhiên. Nàng càng khách khí, tẩu ấy càng sợ. Tình giao hảo giữa hai nhà chỉ khi nào Vân gia suy bại thì mới có thể quay lại như xưa. Đó chính là lòng người!

Tân Nguyệt có hơi thương cảm. Hiện giờ, mỗi khi có phu nhân tụ hội là nàng ngồi ở vị trí hàng đầu, ngồi cùng một đám lão phu nhân, lão nãi nãi tóc bạc phơ, rồi phải lên giọng trách mắng các phụ nhân khác. Người ta đều thừa nhận, không còn ai khoe khoang trang sức hoặc phu quân trong nhà với mình nữa, nên dần dần nàng không còn tham gia các buổi tụ hội đó nữa. Hiện giờ nàng thích nhất là đơn độc ở bên phu quân, dù chỉ một đêm cũng tốt.

Eo Tân Nguyệt không còn thon thả như trước nữa, đã có mỡ thừa rồi. Mỗi khi nhìn thân thể mình là nàng lại thở dài, ở điểm này mình không thể so với Na Nhật Mộ. Con yêu tinh đó cũng sinh hai đứa con như mình, vậy mà eo vẫn thon gọn như tiểu cô nương.

- Cưới vợ cưới tài, nạp thiếp là nạp sắc, phu quân nói có phải không?

Tân Nguyệt dựa vào lưng Vân Diệp thì thầm:

- Nàng vốn rất đẹp, từ lần đầu gặp nàng cho tới giờ chưa từng thay đổi.

- Nhưng eo thiếp trở nên thô rồi.

- Vậy thì sao? Vẫn cứ đẹp. Vài năm sau, vóc dáng yêu kiều của Na Nhật Mộ không được ưa chuộng nữa. Mọi người đều thích phụ nhân béo, hơn nữa càng béo càng tốt, hiện giờ nàng chưa đủ béo đâu.

- Thật à?

Có đến năm người vợ, Vân Diệp không giỏi dỗ dành cũng thành cao thủ, nói dối không chớp mắt:

- Đương nhiên là thế. Kỳ thực đám Diêm Lập Bổn, Úy Trì đều thích phụ nữ đẫy đà, cho nên vẽ rất nhiều phụ nữ đẫy đà, dần định hình gu thẩm mỹ của mọi người. Cho nên hiện ai cũng kiếm phụ nữ giống trong tranh. Nàng thường đi tham gia các buổi tụ hội của phu nhân? Chẳng lẽ không phát hiện ra người béo càng ngày càng nhiều sao?

Tân Nguyệt ngẫm nghĩ, đã một thời gian nàng không tham gia loại tụ hội đó. Nghe phu quân nói thì hình như đúng thế thật, không những phụ nhân ngày càng béo, y phục họ ngày càng ít, hiện giờ lưu hành loại trang phục lộ nửa ngực.

- Đúng thế phu quân! Trước kia thiếp luôn cho rằng mọi người đang sống tốt hơn, làm ít, ăn nhiều nên mới béo, thì ra là vì nguyên nhân này. Chẳng trách sử sách nói: Sở vương thích eo thon, hậu cung nhiều người chết đói. Hiện giờ nam nhân bắt đầu thích người béo sao?

Thường thường khi ở bên cạnh phu quân, Tân Nguyệt rất ít suy nghĩ. Phát hiện phu quân nói rất có lý, nàng lập tức cười khanh khách. Chả trách phu quân thích tới chỗ mình, Na Nhật Mộ ăn mặc đẹp như hoa, phu quân lại chẳng mấy khi đến.

Vợ chồng nằm cạnh nhau, thế nào cũng phải sờ sờ mó mó. Chẳng mấy chốc miệng khô cổ khát, lửa bị châm lên. Cho nên khi hai người mồ hôi đầm đìa ôm nhau, Tân Nguyệt lấy tóc che mặt cười khúc khích, cảm giác như đang vụng trộm, từ thân thể hay tâm lý đều được thỏa mãn to lớn.

Hôm sau chưa đến trưa thì Lý Nhị đã tới thư viện, chắc là một mình ở trong hoàng cung trống trải cũng thấy vô vị. Có câu: trẻ là vợ chồng, già là bạn bè. Tới tuổi ông ta, nhu cầu tình cảm mạnh hơn thứ khác nhiều.

- A, bọ cạp lớn thế này thật hiếm có, xứng đáng làm vương giả.

Lý Nhị đi vào phòng làm việc của Trường Tôn thị, lập tức thấy hai con bọ cạp lớn bị cố định trên giá, hình dáng hung dữ vẫn khiến người ta không rét mà run.

Trường Tôn thị mỉm cười với hoàng đế, tiếp tục dùng bàn chải mềm chải cái càng lớn của bọ cạp. Vì hoàng đế tới, bà đã đặc biệt bọc lại ngòi độc ở đuôi bọ cạp, tránh không may làm bị thương hoàng đế.

Lý Nhị cũng cảm thấy công việc này thú vị nên cũng cầm lấy bàn chải học theo. Thấy động tác hiện giờ của con bọ cạp chưa đủ uy vũ, muốn chỉnh lại cái càng. Ai d�� dùng sức quá lớn làm nó gãy ra, lúng túng cầm trên tay. Trường Tôn thị phì cười, Lý Nhị ngẩn ra, đặt cái càng xuống bàn cười theo.

- Thú vị thật đấy, Quan Âm tỷ, hôm nay không làm việc khác nữa, chơi thứ này đi, rất hay.

Nói rồi nhìn thấy trên bàn còn có một cái rương lớn, bên trong toàn là thứ côn trùng kỳ quái, đều là thứ Trường Tôn thị chuẩn bị làm tiêu bản, hiện chỉ thiếu việc ghi chú tên tuổi, lai lịch và phân loại.

Lý Nhị không nghĩ ngợi nhiều, vừa lật giở cuốn niên giám động vật do thư viện làm ra, vừa tham khảo tập tính của động vật, và cuối cùng chấm mực viết, làm việc vô cùng chăm chú.

Tới khi Lý Thái đến đưa cơm, Lý Nhị mới nhận ra giữa trưa rồi.

Rửa tay xong, vừa dùng thìa xúc cơm, vừa nói với Trường Tôn thị phía đối diện:

- Vừa nãy lòng trẫm bình tĩnh vô cùng, một lòng chú ý vào sách, nghiên cứu tập tính sinh hoạt của bọ ngựa. Giờ mới biết thì ra bọ ngựa sinh con xong, vì đảm bảo cho đời sau khỏe mạnh, bọ ngựa cái sẽ ăn thịt bọ ngựa đực.

Trường Tôn thị đăm chiêu nhìn Lý Nhị:

- Bệ hạ nhìn thấy sự tàn khốc trong thế giới sinh vật từ tập tính của côn trùng, thật khiến người ta phải kinh ngạc.

Lý Nhị cười xòa:

- Không phải, không phải. Vừa rồi trẫm chỉ chú tâm vào học vấn, chứ không phải vấn đề tàn khốc. Trang Chu có thể từ giấc mơ hóa bướm mà ngộ ra cái kỳ ảo, lại rơi vào hoang mang, không rõ bản thân biến thành bươm bướm, hay bươm bướm biến thành mình. Lão tổ tông Lý gia nói vạn vật tự nhiên, nên trẫm thấy học thuyết của thư viện mang đậm phong thái Đạo gia.

Trường Tôn thị khâm phục:

- Bệ hạ mà chuyên tâm nghiên cứu học vấn ắt sẽ trở thành một đại tông sư.

- Trẫm chưa bao giờ hoài nghi điểm này.

Lý Nhị ăn xong cơm trong khay rồi ăn hai miếng lê trong đĩa nhỏ, hài lòng nói:

- Cơm nước của thư viện rất ngon.

- Gần đây khí sắc bệ hạ không tốt, chi bằng ở lại thư viện vài ngày. Chuyện triều chính tạm gác lại đã, cũng chẳng thể "lật trời" được. Vào thư viện chúng ta chuyên tâm nghiên cứu học vấn, đợi khi bệ hạ trở về cung thì hãy phiền não về chuyện triều đường, cũng không muộn.

Lý Nhị c��ời:

- Ở lại vài ngày cũng không sao, cứ theo ý hoàng hậu đi, chúng ta không nghĩ chuyện phiền lòng nữa.

Thái độ một vị hoàng đế mà ham mê nghiên cứu học vấn đến mức này thì hơi "thiếu đàng hoàng" rồi. Có điều dành chút thời gian rảnh rỗi "giả vờ" tìm hiểu một chút cũng không sao, ít nhất thái độ của Lý Nhị thì rất nghiêm túc. Ít nhất mỗi lần Vân Diệp nhìn thấy thì ông ta đeo kính lão, đứng trước giá sách khổng lồ tìm sách, những lúc như thế rất muốn cười, vì giống giáo sư già lẩn thẩn.

Dù tên hoàn khố láo xược nhất Trường An cũng không dám làm càn trong thư khố của thư viện. Trời mới biết ông già nào đó ngồi trong góc đọc sách có phải là một vị quốc công nào không, ít nhất Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hồi là khách quen ở đây, nên cuộc sống của Lý Nhị rất phong phú.

- Con người già đi, phải làm gương dạy người, giảng giải những tâm đắc trước kia của mình cho hậu bối trong thư viện, đúng là khiến lòng già được an ủi nhiều. Bệ hạ là kỳ tài thiên hạ, sao không đem tâm đắc chấp chính bao năm qua soạn thành sách, dùng để giáo dục con cháu đời sau.

Phòng Huyền Linh đột nhiên nảy ra một ý lạ, nói với hoàng đế:

- Khanh nói trẫm cũng có thể dạy học?

- Vì sao không thể? Số học sinh này trong tương lai, một phần ba sẽ trở thành quan lại, một phần ba sẽ trở thành tinh anh trong các ngành nghề khác, phần còn lại sẽ là những quan viên thiên về kỹ thuật. Bất kể là họ làm gì cũng không thể xem thường. Bệ hạ học thấu cổ kim, nếu như cũng lên lớp giảng học, ắt vô số người tới nghe. Cho dù không học được tinh túy, cũng có thể đạt được những lợi ích về đạo lý. Như vậy chẳng phải sẽ là vị quân vương đầu tiên đứng lớp dạy học sao, há chẳng phải là rất tốt sao?

Bản dịch này do truyen.free thực hiện và giữ bản quyền, kính mong quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free