(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1434:
Vân Hoan cuối cùng cũng cưới Hoa Hoa theo lệnh cha. Hôn lễ vô cùng hoành tráng, gần như khiến cả thành Trường An trống vắng người qua lại.
Đội ngũ rước dâu kéo dài tới năm dặm, tiếng ngựa xe rầm rập như sấm rền trên đường, thuận tay rải tiền như mưa. Lô quốc công gả tôn nữ, sao có thể kém cạnh?
Lão Trình đứng ở cửa cười toe toét không ngừng, nhận những lời chúc mừng từ chư vị lão hữu, trong lòng càng thêm khoan khoái. Cả Trình gia giăng đèn kết hoa, quy mô mời khách thậm chí còn vượt xa Vân gia.
Trường Tôn Vô Kỵ đứng trên lầu gác nhìn đội ngũ dài vô tận, mày nhíu chặt lại. Nếu chỉ có Trình gia giong trống mở cờ thế này thì cũng bình thường, vì Lão Trình vốn quen phô trương. Nhưng Vân gia xưa nay vốn kín tiếng lại dốc toàn lực chuẩn bị hôn sự thì quả là kỳ lạ. Chẳng lẽ trong chuyện này còn có bí mật mà mình không biết?
Chử Toại Lương cũng có trong danh sách khách mời của Vân gia, giờ đang đứng bên Trường Tôn Vô Kỵ, lên tiếng:
– Triệu công, hay là để hạ quan đi xem? Chỉ cần có chỗ bất thường, nhất định không qua được mắt hạ quan.
Trường Tôn Vô Kỵ phủ quyết:
– Vân gia đang tạo thế. Vân Hoan chỉ là thứ tử của Vân Diệp, theo lý mà nói, quy cách hôn sự không thể vượt quá Vân Thọ. Vân gia làm thế chẳng những không hợp tình, mà còn trái với quy củ. Cho nên bọn họ đang tạo thế. Có câu "giả heo ăn thịt hổ" mới đúng, nhưng giả heo mà không ăn hổ, người ta sẽ chỉ cho rằng ngươi là một con heo.
– Không cần tới Vân gia. Ông tới đó sẽ khiến Vân gia càng thêm vênh váo, không có lợi gì cho chúng ta. Đăng Thiện, tâm phúc trong nhà ở Hàng Châu có còn không?
Chử Toại Lương gật đầu:
– Có, cả ba vị tộc nhân đều là nhân tuyển hàng đầu.
– Tốt, để họ xuất sơn làm quan đi. Chúng ta gần như không biết gì về phương nam, thương đội hoặc quan viên của chúng ta cứ qua Trường Giang là gặp trở ngại trùng trùng. Cho nên lần này lão phu định dùng người bản địa, không phái người tới phương nam nữa, nói không chừng sẽ có hiệu quả bất ngờ.
Trường Tôn Vô Kỵ nói xong thấy ngực nhâm nhẩm đau, ho một tiếng mới nói tiếp:
– Xung Nhi đi sa mạc, quay về phải mất một năm, nhưng sức khỏe ta rất kém, cảm giác không trụ được nữa, muốn nghỉ ngơi một thời gian. Có điều Vân gia không ngừng có hành động. Phía Lĩnh Nam truyền tin báo về, thứ tử của Phùng Áng đã dẫn đội thuyền tới đảo Đông Di. Thời Tam Quốc, hòn đảo đó đã có người cư trú rồi. Nghe đâu Vân Diệp cũng góp sức không ít trong hành động này. Cho nên triều đình phải nhanh chóng phái quan viên lên đảo, thiết lập phủ nha, không cho Phùng gia làm vua một cõi ở đó.
– Đăng Thiện, ông xử lý cho nhanh. Chúng ta nhân danh triều đình, Phùng Áng không dám phản kháng đâu.
– Bệ hạ cũng không quá yên tâm với Lĩnh Nam. Huyền Giáp quân đã tiến vào Mai Sơn, quân số từ sáu nghìn tăng lên một vạn hai. Huyền Giáp quân với hỏa khí, như hổ mọc thêm cánh, ngoài hạm đội Lĩnh Nam ra, không ai bì kịp. Có Huyền Giáp quân ở đó, chúng ta có cơ hội tốt nhất vào Lĩnh Nam. Nghe nói nơi đó đã thành đào nguyên tiên cảnh, không còn là nơi ma thiêng nước độc nữa, Vân Diệp cai trị địa phương rất có tài.
Chử Toại Lương đi rồi, Trường Tôn Vô Kỵ buông tay vịn bàn ra, ngã phịch xuống giường. Trong chốc lát, ông thấy trời đất quay cuồng. Sau khi nhắm mắt dưỡng thần một lúc mới thấy tốt hơn một chút. Ông đưa tay ra, nha hoàn run sợ bóp nát một viên dược hoàn rồi đặt vào tay Trường Tôn Vô Kỵ. Đó là thanh tâm hoàn do Tôn Tư Mạc đặc chế. Trường Tôn Vô Kỵ hiện giờ không có thứ này khó mà ngủ yên.
Không chỉ có Vân Diệp, Trường Tôn Vô Kỵ khổ sở mà Lý Nhị cũng vậy, cả đêm không ngủ. Phi tử trẻ tuổi bên cạnh đã ngủ say sưa, còn ông vẫn thao thức nhìn tấm màn che.
Chỉ có bức bản đồ thiên hạ trên bình phong là làm cho lòng ông có chút ấm áp. Theo lý mà nói, chẳng có chuyện gì phải lo, thiên hạ vẫn nằm trong tay mình. Vân Diệp và Trường Tôn Vô Kỵ tranh đấu vẫn nằm trong tầm kiểm soát, ông vẫn là vị đế vương độc nhất vô nhị.
Nhớ ra rồi, Vân Diệp trước kia từng nói ra một từ: "trống rỗng". Lý Nhị thấy hiện giờ toàn thân trống rỗng, ông ta đập tay lên ngực, quả nhiên vang lên tiếng bồm bộp như gõ vào thùng rỗng.
Lý Nhị vừa ngồi dậy, phi tử trẻ đang thị tẩm cũng giật mình tỉnh giấc. Nàng chẳng màng đến thân thể trần trụi của mình, vội giúp Lý Nhị mặc áo ngủ. Lý Nhị nhìn nữ nhân này một cách ghét bỏ:
– Về Tử Vi các đi.
Sau đó theo thói quen cầm ấm trà lên uống.
Theo lệnh của Lý Nhị, lập tức có thái giám tới, dùng chăn quấn lấy phi tử kia, khiêng về Tử Vi các.
Uống một ngụm trà, Lý Nhị mới nhớ ra Tôn Tư Mạc nói khi ngủ không được uống trà, nếu không sẽ không ngủ được. Quả nhiên là thế, Lý Nhị rất muốn nhắm mắt lại nhưng chẳng ích gì, phải đến sáng mới chìm vào giấc ngủ vì quá mệt mỏi.
– Mai phải đón hoàng hậu về, không có nàng, trong cung quá yên tĩnh…
Lý Nhị lẩm bẩm xong chìm vào giấc mộng.
Vân Diệp đang ngủ ngon thì bị hoàng hậu phái người lôi ra khỏi chăn. Sau khi chàng ta nổi đóa một hồi, cuối cùng vẫn phải rời giường, dùng nước lạnh rửa mặt, đi gặp hoàng hậu.
Hoàng hậu đang ăn cơm. Từ khi Lý Trì bị đưa đi, tâm tình của bà rất tốt, sức ăn tăng lên. Thức ăn trong thư viện chẳng có gì đặc sắc, nhưng hoàng hậu từ chối ngự trù và đầu bếp của Vân gia, nhất quyết ăn sáng ở thư viện. Hai ngày qua, hoàng hậu xử lý tiêu bản của hai con bọ cạp lớn, còn đặt tên cho loại bọ cạp mới mình nuôi dưỡng ra.
Vân Diệp và Lý Thái phờ phạc húp vội một bát cháo rồi đẩy đi, chẳng buồn ăn thêm. Trường Tôn thị nổi giận:
– Xem hai đứa các ngươi kia! Thanh Tước sắp đến Hi Mã Lạp Sơn, mệt mỏi một chút là chuyện thường. Vân Diệp ngươi sao lại ra cái bộ dạng sắp chết đến nơi như vậy?
Vân Diệp thấy Lý Thái đỏ mặt, không tiện nói gì hắn, đành thành thật bẩm báo:
– Nương nương không biết. Lý Cương tiên sinh lúc qua đời có nói với thần, nếu phát hiện ra thế giới mới sẽ báo mộng cho thần, nhưng hơn một năm không thấy. Nên tối qua thần tới mộ tiên sinh thúc giục.
Vân Diệp hiếm khi được nghỉ phép, suốt ngày cùng hoàng hậu dạo chơi Ngọc Sơn. Lúc thì đến lớp nghe giảng, lúc thì sang nhà Hoàng Thử ăn cơm. Không chỉ Vân Diệp thích ngâm mình ở phòng tắm do nhà Hoàng Thử mở, hoàng hậu cũng thích, chủ yếu vì ao ở đây đủ lớn, người đủ nhiều.
Chẳng hiểu vì sao một người tôn quý như Trường Tôn thị lại thích tắm ở nhà tắm công cộng. Nhưng Vân Diệp và Lý Thái thấy khắp nhà tắm đầy tiên sinh và học sinh khỏa thân lại thấy vô cùng thú vị. Mỗi lúc ấy Vân Diệp hát cao khúc (Sói phương Bắc), khiến vô số người vừa sùng bái vừa sợ hãi. Lý Thái những lúc như thế đều lén tránh Vân Diệp thật xa.
Trong núi có ao nước nóng hoàng gia thì không đến, nhất quyết chui vào nhà tắm công cộng. Vân Diệp thấy chắc Trường Tôn thị đã biến thái rồi, không biết liệu lão nhân gia nhìn thân thể trẻ trung của người khác có cảm thấy tự ti không?
– Nói nhảm.
Tân Nguyệt nói chuyện trước mặt Vân Diệp luôn khí thế:
– Nơi đó thiết bị tốt, mỗi người một bồn tắm gỗ, còn có vách ngăn. Ngâm mình vào nước nóng, không cần đến mùi thơm của hoa tùng, sau đó nghe những nha đầu ngốc trong thư viện thì thầm trò chuyện, đúng là thú vị hơn suối nước nóng trong núi nhiều.
Thì ra là vậy, Vân Diệp cảm thấy đã hiểu Trường Tôn thị rồi. Nghe lời thì thầm của các tiểu cô nương, nhân tiện hồi tưởng lại chuyện mình bị Lý Nhị lừa gạt ra sao, chắc chắn sẽ có không ít suy tư. Món này nhất định khiến Trường Tôn thị vô cùng si mê, khiến Lý Nhị muốn bà về cung, bà lại bỏ ngoài tai, còn ra sức mời Lý Nhị đến giải khuây.
Trong tay Tân Nguyệt cầm kéo, đang giúp Vân Diệp cắt da chai dưới lòng bàn chân. Do thời gian qua đi bộ nhiều, khiến lòng bàn chân anh ấy có lớp da chết dày cộp.
Thủ pháp của Tân Nguyệt rất thuần thục, chiếc kéo lại rất sắc bén. Chỉ cần khẽ lướt một đường là có lớp da mỏng bị cắt xuống, nàng còn vênh váo để Vân Diệp chiêm ngưỡng thành quả. Sau đó lại với vẻ mặt đầy ghét bỏ mà vứt bỏ, như thể nó bẩn thỉu lắm vậy.
Việc này chỉ có Tân Nguyệt mới làm được. Nếu Na Nhật Mộ làm, chân Vân Diệp sẽ chi chít vết thương. Còn Linh Đang thì cứ do dự mãi không dám cắt, Tiểu Miêu thì… khỏi tính, chỉ một nhát kéo có khi mất cả ngón chân.
Mọi bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.