(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 144:
Lý Cương mặt tối sầm, giận dữ tột độ, lớn tiếng nói: – Hiệp dĩ võ phạm cấm, nho dĩ văn loạn pháp! Kể từ thời Tiền Hán diệt trừ những kẻ như Kịch Mạnh, Quách Giải, giới du hiệp trong thiên hạ chẳng những không tiêu vong mà còn ngày càng lộng hành. Họ lấy bạo lực để trừ bạo lực, chỉ một chút cũng sẵn sàng coi cái chết là vinh dự, giết người trên phố trở thành chuyện thường tình. Cái tệ nạn này nếu không trừ bỏ sẽ là họa lớn của thiên hạ!
Vân Diệp nép vào góc tường. Vừa mới bị mắng xong, hiện giờ không phải lúc chọc giận ông già này.
– Cái đồ tâm tính non nớt này! Ngươi phóng túng cho du hiệp làm càn, coi pháp luật triều đình như trò đùa, hồ đồ, quá hồ đồ!
Ngọc Sơn tiên sinh cũng giận lắm, Tân Nguyệt chạy ra sau lưng ông vỗ lưng, cũng tiện thể liếc nhìn Vân Diệp cười.
Lý Thái ngồi trên ghế, mân mê hạt châu trong tay với vẻ mặt hả hê trước tai họa của người khác. Lý Khác thì hồn du cửu thiên, ngắm nhìn nóc nhà. Úy Trì đại ngốc mặt mày hưng phấn, tay xòe ra nắm vào rất kích động, hận không thể đi tìm vị du hiệp kia so tài.
Cả đám đông vây quanh nhà ăn thư viện, đều tò mò nghe người khác kể lại sự việc gây xôn xao của Vân Diệp hôm qua.
Lưu Hiến nói với Vân Diệp: – Chỉ là tên giặc vặt, có gì đáng sợ. Đợi mỗ đi Trường An một chuyến, nhất định sẽ bắt hắn dễ như trở bàn tay, đến khi đó Hầu gia muốn băm muốn chém thế nào cũng được.
Hắn nghĩ trật rồi, cứ tưởng Vân Diệp sợ gặp phải thích khách, nhưng lại không biết rằng Vân Diệp rất tò mò về hiệp khách. Nhớ tới trăm năm sau, những cái tên như Không Không Nhi, Tinh Tinh Nhi, Nhiếp Ẩn Nương, Hồng Tuyến... có nhân vật nào mà không khiến người ta không khỏi mơ màng, tưởng tượng? Y hi vọng sau khi Hi Đồng làm rõ chân tướng có thể tới nhà chơi, tán gẫu về thế giới du hiệp. Mặc dù hi vọng Hi Đồng là một vị cao thủ cái thế đã tan vỡ, khi thấy hắn bị một đám đông đánh cho thâm tím mặt mày thì y khá thất vọng, nhưng nỗi thất vọng này không dập tắt được ngọn lửa khao khát hừng hực về thế giới võ hiệp trong lòng y.
Hi Đồng không tới, thay vào đó, Công Bộ lại cử một vị viên ngoại lang đến. Vị này tính khí rất tốt, chức vị lớn hơn tên chưởng cổ kia vượt xa vô số lần, khí độ tất nhiên cũng hơn hẳn. Hắn phái hai công tượng tới ăn ngủ làm việc cùng các diêu công, bản thân thì thay trang phục thường ngày, ngồi xe trâu lắc lư đến thư viện. Ở thư viện, hắn gặp ai cũng trò chuyện, dù là Hoàng Thử đang quét sân cũng hỏi han đôi câu, làm Hoàng Thử kích động mãi không thôi.
Khi đi tản bộ cùng Vân Diệp, hắn luôn giữ khoảng cách nửa bước, nói chuyện thân thiết nhưng chừng mực. Công việc thì nhanh nhẹn gọn gàng, hai công tượng do hắn phái đến còn làm việc hiệu quả hơn cả trăm quan viên khác cộng lại.
Hắn tán thưởng chế độ quản lý của thư viện, còn dùng bút ghi lại tỉ mỉ. Hắn cũng khen ngợi sức sống của học sinh thư viện, những người đang hào hứng xem một trận đấu bóng đá. Trong thời gian đó, hắn còn dùng một bữa cơm tại thư viện, thích thú theo Vân Diệp bê khay cơm đến nhà ăn, nhân tiện đánh giá cao sự hiệu quả của nhà bếp. Rượu thì dứt khoát là không uống, nhưng hắn cười tủm tỉm giấu một bình nhỏ vào lòng, nói là đi công cán, phải một mình thưởng thức mỹ tửu của Vân phủ.
Chỉ sau hai ngày đến thư viện, hắn đã quen thuộc với tất cả mọi người. Thi thoảng hắn còn tới lớp của lão phu tử nghe giảng bài, thi thoảng lại tham khảo Vân Diệp về vấn đề làm lịch. Có thể thấy hắn là một người cực kỳ bác học, đối với lịch thiên văn có cái nhìn độc đáo. Có một số việc mà ngay cả Vân Diệp cũng không rõ, nhưng hắn lại sử dụng ghi chép trong cổ thư để lý giải tường tận.
Đúng là người tốt, nhưng Vân Diệp lại không dám thả lỏng chút nào. Mỗi ngày y tháp tùng bên cạnh, sợ đột nhiên có sơ suất gì thì ngay cả đường bù đắp cũng không có.
Y xem thường quan viên Trường An, nhưng vị này lại là ngoại lệ, bởi hắn có một cái tên vang vọng thiên cổ: Hứa Kính Tông.
Kẻ âm hiểm trứ danh thiên cổ này, Trường Tôn Vô Kỵ đã từng bại dưới tay hắn. Nay tuổi chưa tới ba mươi mà hắn đã nổi danh bác học ở Trường An, là một nhân tài kiệt xuất từ Quốc Tử Giám. Hắn có trực giác nhạy bén lạ thường với các loại ghi chép lịch sử, có thể lục lọi ra mọi sự thật hữu dụng từ trong đống giấy. Thậm chí, việc Lý Trì cưới nữ nhân của cha mình trong tương lai cũng được hắn an bài kín kẽ, khiến cho các nhà sử học không tài nào tìm được tì vết đạo đức nào, chỉ có thể chửi bới vài câu bằng miệng mà thôi.
Vân Diệp thấy làm gian thần không chỉ khó hơn trung thần gấp đôi. Ví như vị trước mắt đây, về đạo đức cá nhân có thể xưng là tấm gương, về công việc thì xứng đáng gọi là có tài, chỉ trong hai ngày đã nắm rõ tình hình thư viện.
Nhìn hắn cùng Lý Thái đứng trước cần cẩu thì thầm, Vân Diệp biết ngay bố trí ròng rọc của Lý Thái khó lòng thoát khỏi sự chú ý của Hứa Kính Tông.
Người duy nhất mà hắn không làm gì nổi là Tôn Tư Mạc. Lão Tôn chẳng nể mặt chút nào, đừng nói là tới dược phòng của ông, ngay cả chỗ ông ở cũng không cho bén mảng tới. Chẳng có lý do gì cả, cứ không cho vào đấy, nói gì cũng vô ích.
Nhìn Hứa Kính Tông tươi cười rời đi, Vân Diệp hỏi Lão Tôn: – Đạo trưởng vì sao không thích người này?
– Tiểu tử, ngươi ngàn vạn lần phải cẩn thận với hắn! Lão đạo cảm thấy đây không phải là người tốt, không thể nói rõ vì sao, nhưng từ tận trong lòng ta thấy ghét hắn. Lần trước, một người khiến ta có cảm giác này là một tên ác ma cực kỳ đáng sợ, ta lo hắn là kẻ thứ hai.
Tôn Tư Mạc lo lắng trùng trùng.
Vân Diệp phải giơ cao ngón cái với Lão Tôn, không thể không bội phục. Ngay cả Lý Cương cũng nói người này là rường cột tương lai của Đại Đường, tiền đồ vô hạn, còn muốn Vân Diệp và hắn thân cận nhiều hơn, vậy mà chỉ có Lão Tôn đưa ra cảnh cáo.
Thân cận với cái tên này có khác gì để một con rắn vào lòng mà vui vẻ đùa giỡn? Hắn giết đồng bạn còn dứt khoát hơn cả giết kẻ địch. Mặc dù phim ảnh đời sau toàn bố láo bố toét, nhưng tuyệt đối không có bộ phim nào liệt hắn vào hàng người tốt. Dù có làm kịch tính đến đâu, những nhân vật chính vẫn luôn cực kỳ dè chừng hắn.
Đối với loại người này, cẩn thận đến mấy cũng không phải là thừa. Hắn lại là kẻ ghê gớm, trở tay làm mây lật tay làm mưa, tốt hơn là không nên đắc tội. Hắn chính là tâm phúc thực sự của Lý Nhị.
Ba ngày ở bên Hứa Kính Tông thật ngắn ngủi. Hắn đầy tò mò về thư viện, có rất nhiều chỗ khiến mắt hắn sáng lên, như thể ngộ ra điều gì đó nhưng lại không hiểu rõ là gì, cho nên hắn lại bắt đầu lịch trình tham quan thư viện của mình từ đầu.
Úy Trì đại ngốc và Đoàn Mãnh đã giao phong được ba ngày, khiến trọng tài Vân Diệp cũng tâm lực cạn kiệt. Một tên cố thủ không ra, một tên ngoài thành vây mà không đánh, lá cờ nhỏ đại diện cho quân đội đã vứt đầy đất. Nếu hai quân này thực sự giao chiến, e rằng thây đã chất đầy đồng từ lâu.
Đứng trên thành trì, Úy Trì đại ngốc như một người khổng lồ, không ngừng điều chỉnh bố trí. Khối gỗ trắng đại biểu lương th���o chẳng còn bao lâu, hắn thậm chí còn xoa chân múa tay chửi bới, hi vọng chọc giận Đoàn Mãnh tấn công.
Đoàn Mãnh cũng chẳng khá khẩm hơn, lá cờ xanh đại biểu cho kỵ binh chỉ còn lại một cái, cờ đỏ đại biểu cho bộ binh chỉ còn lại hai, hắn vẫn bất động như núi.
Trời nổ sấm, gió núi thổi, bụi đất mịt mù làm mờ cả mắt. Thoáng cái mưa đổ xuống như trút, hai tên chủ soái đánh trận đến đỏ mắt vẫn không chịu bỏ. Chơi sa bàn đến mức độ này, Vân Diệp không thể không phục.
Một cú đá bay tới, Úy Trì đại ngốc ngã lộn cổ. Lại một cú đá nữa đá bay Đoàn Mãnh. Chủ nhân của những cú đá ấy chính là Lưu Hiến.
Hắn chửi té tát hai tên ngu xuẩn, xách Úy Trì đại ngốc lên: – Con mẹ nó, ngươi chiếm lợi thế thành trì, tiêu hao thực lực của hắn thì chẳng sai. Nhưng giờ binh lực ngươi đang chiếm ưu thế mà không biết rời thành mà đánh à? Còn đứng đây quát tháo, đồ đần độn!
Lại xách chân Đoàn Mãnh lên, ném hắn vào trong lều: – Ngươi cũng là con lợn ngu xuẩn! Biết rõ đánh không nổi thành trì, chỉ tiêu hao binh lực, vậy mà không biết đi đường vòng. Con mẹ ngươi đi đánh trận hay là đi trút giận? Nếu như ở trong quân, lão tử sớm đã chém hai thằng đần độn các ngươi thành mười tám mảnh rồi, giữ lại tốn lương thực làm chó gì?!
Lần đầu nhìn thấy Lưu Hiến nổi nóng như vậy, trước kia cứ cho rằng hắn là chó trông nhà chỉ biết vâng vâng dạ dạ, không ngờ lại còn có oai phong của sư tử.
– Hào khí của Lưu tướng quân không kém năm xưa.
Thì ra là Hứa Kính Tông đang nói. Hai ngày qua hắn xuất quỷ nhập thần, khiến người ta không thể nào đoán biết được hắn đang làm gì.
– Viên ngoại lang biết rõ quá khứ của Lưu tướng quân sao? Thường ngày ông ấy chẳng bao giờ nhắc tới.
– Vậy thì tại hạ lắm lời rồi. Xem ra Lưu tướng quân không thích nhắc lại chuyện quá khứ, lại còn nói sau lưng người ta, hổ thẹn, hổ thẹn. Vân Hầu hôm nay có thời gian rảnh không? Mai hạ quan phải đi rồi, có chút rượu nhạt muốn mời Vân Hầu tới tâm sự một phen, không biết Vân Hầu có nể mặt chăng?
Vân Diệp không muốn hắn chiếm cứ trận địa, bởi kẻ này có thói quen đư���c nước lấn tới, cần phải cẩn thận: – Viên ngoại lang đã mời, Vân Diệp sao có thể từ chối? Chỉ là ông là khách, không thể để ông phải tốn kém được. Chi bằng để ta làm chủ mời khách, chúng ta say một trận thì sao?
– Vậy thì quấy nhiễu rồi. Chuyến đi thư viện sáu ngày này đã làm tại hạ mở rộng tầm mắt, đâu đâu cũng thấy đầy điều mới lạ, ngay cả các loại công cụ cũng chưa từng nghe tới. Phương pháp dạy học mới mẻ độc đáo khiến tại hạ nhìn mà kinh ngạc. Vân Hầu không thẹn là xuất thân danh môn, thật khiến người ta hâm mộ.
Khuôn mặt beo béo của Hứa Kính Tông chưa bao giờ thiếu đi nụ cười, chỉ là đôi mắt tỉnh bơ khiến người ta thấy nụ cười của hắn chỉ như một cử động cơ thịt, một loại dấu hiệu, chẳng đại biểu cho bất cứ điều gì.
Họ ăn cơm ngay tại nhà ăn, chỉ có vài món đơn giản. Vân Diệp và Hứa Kính Tông ngồi đối diện với nhau, cứ như hai kỳ sĩ cao nhã đang đàm luận chuyện cao xa.
Rượu ngà ngà, cơm lưng lửng, Hứa Kính Tông đột nhiên đặt đũa xuống hỏi: – Vân Hầu vì sao phòng bị với tại hạ sâu sắc như thế? Có phải hành vi của tại hạ có gì không thỏa đáng khiến Vân Hầu hiểu lầm? Nếu đúng là thế, tại hạ trịnh trọng xin lỗi.
“Ý gì đây hả? Tên mưu mô trứ danh này bắt đầu thành khẩn? Nực cười! Lịch sử có ghi, Hứa Kính Tông mà biết chân thành thì lợn nái cũng leo được cây!”
– Đâu có, đâu có! Viên ngoại lang danh tiếng trác tuyệt, Vân Diệp sớm được nghe tới. Lần này ngài giá lâm thư viện, Vân Diệp chỉ sợ chiêu đãi không chu đáo, làm gì có chuyện phòng bị. Viên ngoại lang nói đùa rồi.
Vân Diệp cũng quyết không chân thành cùng hắn. Cứ xem hắn làm được gì, cho dù Lý Nhị phái hắn tới điều tra thư viện thì lòng y ngay thẳng, ai thèm quan tâm hắn làm cái gì.
– Thì ra là như thế, là tại hạ nghĩ nhiều rồi. Nói sai lời phải phạt ba chén, xin Hầu gia thứ tội.
Con người hắn cũng thật sảng khoái, uống ba chén rượu vào càng phóng khoáng hơn, cười kha khà: – Tại hạ cứ lo học vấn của mình thấp kém không lọt vào mắt Hầu gia, thì ra Vân Hầu cũng mến tài. Như thế này, tại hạ theo lệnh bệ hạ tới thư viện dạy học c��ng có thể yên tâm rồi.
“Mẹ nó, mắc bẫy rồi! Đây đúng là cú mèo vào nhà, chẳng phải chuyện tốt lành gì.” Vân Diệp lòng cực hận.
………..
Vầng đông xuyên qua những bè trúc trên sông. Giờ đây, cứ tới ngày nghỉ là rất nhiều người lại tìm đến bè trúc này, thả trôi theo dòng nước trong vắt thấy đáy, buông lỏng cơ thể không suy nghĩ gì cả. Đầu dựa vào ghế trúc màu xanh, lắng tai nghe tiếng bè trôi trên mặt nước – đó là chương nhạc đẹp nhất. Trên đỉnh đầu, mây trắng như bông thi thoảng lại biến đổi hình dạng, lúc giống vạn mã cùng chạy, khi lại giống con thỏ ngồi chơi.
Không cần rượu, không cần trà, chỉ cần mang theo một tâm hồn trống rỗng. Núi này, sông này, mây này có thể lấp đầy lòng ngực mệt mỏi và trống rỗng.
Dòng người qua lại như thoi, có nữ tử liếc mắt đưa tình, có nam tử thả sức ca vang, có mùi hương thầm lan tỏa... nhưng liên quan quái gì tới ta?
Ta chỉ cần núi này, sông này, mây trắng kia.
Vân Diệp sai rồi! Y còn phải chống bè nữa. Tiểu Thu đã bị mắc trên cây trúc, ôm lấy sào nhìn cái bè sắp trôi đi mà khóc tu tu. Tân Nguyệt luống cuống kéo y phục Tiểu Thu không buông, nàng cũng sắp ngã xuống rồi.
Hai nữ nhân ngốc này, không biết buông sào trúc ra hay sao? Vân Diệp cầm lấy đuôi cây sào ấn lại, tốn công lắm mới giải cứu được Tiểu Thu từ trên cây sào. Ai bảo đi cắm sào vào khe đá chứ, bị treo lên trên đó là đáng đời!
Một ngày nhàn tản tốt lành như thế mà bị phá tan tành rồi! Tân Nguyệt luôn miệng nói nó lanh lợi, lanh lợi như thế à? Treo mình lên sào trúc đạp chân lung tung như con khỉ!
Nữ tử ở bè đối diện mới gọi là lanh lợi! Ống tay áo sắn cao, lộ ra cánh tay trắng nõn nà, ca hát khiêu vũ, khiến đám sói của thư viện tru liên hồi.
– Không cho nhìn!
Tân Nguyệt nắm đầu Vân Diệp cưỡng ép quay đi. Trên mái tóc đen nhánh của nàng kẹp một cái kẹp tóc hoàng ngọc đính đầy kim cương, ánh mặt trời chiếu qua là sáng loang loáng. Nhìn thấy thứ này, Vân Diệp mới nhớ mình đã đính hôn rồi.
Phải nói lại từ ba ngày trước. Sau một chuyến ở lại Vân gia dài ngày nữa của Tân Nguyệt, y bị mấy lão già kéo ra bên sông, tiến hành một cuộc nói chuyện đầy dụ dỗ nhưng lại mang ý uy hiếp mạnh mẽ.
– Tiểu tử, ngươi vớ bở rồi! Tôn nữ như hoa như ngọc của Lão Tân đã nhìn trúng ngươi, thế nào, bao giờ thì định thân đây?
Lý Cương nói chuyện cứ như một đại ca xã hội đen bức hôn, cũng chẳng thèm nghĩ đến tuổi già 70 của mình. Có kiểu ép người ta định thân như thế à?!
– Cái đồ thiếu niên, ở vậy thì hay ho lắm sao? Cô nam quả nữ cùng một phòng, Lão Tân yên tâm nổi à? Nếu là lão phu, sớm đã dùng tới gia pháp rồi, đâu ra cái chuyện đem tôn nữ gả cho y dễ dàng như thế.
Nguyên Chương tiên sinh ở bên làm kẻ ác:
Tôn Tư Mạc rảnh rỗi tản bộ cũng góp lời: – Con bé Tân Nguyệt đó dáng người tốt, hợp với tướng sinh nam tử. Tiểu tử ngươi lấy về là có phúc đấy, Vân gia ngươi chẳng phải lo không có tử tôn kế thừa gia nghiệp à? Lão Tôn đây là nghĩ về lâu về dài cho Vân gia thôi.
– Tiểu tử, thanh danh của khuê nữ nhà ta bị ngươi làm hỏng rồi! Giờ ngươi không nói không rằng, có phải là xem thường mấy lão già này không? Thôi vậy, lão phu đành thu thập hành lý về quê ở Hà Tây gửi nắm xương già, không lăn lộn chốn trần gian nữa!
Ly Thạch tiên sinh mặt rất tang thương:
– Mất mặt quá! May là trước mắt chỉ có mấy lão hữu, nếu không lão phu còn mặt mũi nào sống trên đời nữa.
Đấm ngực là đại sát chiêu của Ngọc Sơn tiên sinh.
Trước mắt y thoáng qua khuôn mặt quen thuộc của Lý An Lan rồi lập tức bị nhấn chìm trong bóng tối vô tận. Mặc dù có chút cảm giác hoang đường, Vân Diệp vẫn cười đáp: – Cưới được Tân Nguyệt là phúc phận của tiểu tử. Làm gì có tâm tư khác, các vị tiên sinh quá lo rồi.
Trong lòng nhâm nhẩm đau, nhưng mặt Vân Diệp vẫn cười.
Tân Nguyệt là cô nương cực tốt, cưới nàng đúng là có phúc. Chỉ là vì sao mình không vui lên nổi? Vân Diệp tự hỏi bản thân.
Các lão tiên sinh làm tới mức này đã là chạm đến giới hạn trong quan niệm đạo đức của họ rồi. Nếu như Vân Diệp có chút do dự nào, sẽ thành tai họa, bất kể là với bản thân hay với thư viện.
Vân Diệp cảm thấy không khí nhẹ nhõm hơn, mọi người khôi phục vẻ ôn hòa như trước kia.
– Lão phu đã nói rồi mà, Nguyệt Nhi là đ���a bé ngoan, làm gì có ai nỡ đẩy đi? Mấy chúng ta hôm nay mất mặt lớn rồi, tiểu tử, đừng nói ra ngoài, nếu không lão phu sẽ đánh gãy chân ngươi đấy!
Không ai để ý tới y nữa, mấy vị lão tiên sinh nói cười về thư viện. Ngọc Sơn tiên sinh tựa hồ đang nhận chúc mừng của mọi người.
– Còn chưa nói chuyện định thân mà, mấy tiên sinh có về sớm quá không?
Lý Cương xưa nay không nói được một lời lọt tai: – Nể mặt ngươi lắm lão phu mới nói cho ngươi biết một tiếng. Nếu không, hôn nhân là do phụ mẫu mai mối, làm gì có quyền ngươi xen mồm vào. Chuyện này đám lão phu sẽ tìm lão phu nhân thương lượng, còn ngươi thì ngậm cái miệng lại, làm cho tốt việc của mình, bớt quan tâm chuyện lung tung đi!
Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép và phát tán khi chưa có sự đồng ý.