Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 145:

Vân Diệp hiểu quá rõ người nhà mình rồi, một đám nữ nhân từ nãi nãi, thẩm thẩm, cô cô tới tỷ tỷ rảnh rỗi không có việc gì làm là bàn tán xem nữ chủ nhân tương lai của Vân gia sẽ thế nào, chạm vào chủ đề này, thế nào cũng làm cả nhà xôn xao.

Nãi nãi quả nhiên vội vàng định thân cho Vân Diệp, còn đem kẹp tóc hoàng ngọc của bà làm vật gia truyền của Vân gia tặng cho Tân Nguyệt. Thế là Ngọc Sơn tiên sinh vốn còn chút bất mãn lập tức lòng dạ khoan khoái, nhìn kẹp tóc sáng lấp lánh trên đầu tôn tử, ông uống liền ba chén rượu, rất hài lòng về sự thức thời của Vân Diệp.

Tân Nguyệt đem cái kẹp tóc khoe khắp thư viện, được toàn bộ nữ quyến tán dương. Bản thân nàng lại thẹn thùng rụt rè về thư phòng, ngồi trước gương đồng nhìn trái nhìn phải, một canh giờ sau mới lưu luyến gỡ ra, dùng vải bọc lại cho vào trong hộp, cất ở chỗ bí mật nhất. Môi nở nụ cười, nàng cứ tủm tỉm mãi rồi bất chợt ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, chẳng rõ đang nghĩ đến điều gì.

Hai người trên sông Đông Dương đều có tâm sự riêng, một người cứ nhìn đối phương một cái là đỏ mặt, một người cứ như con ngỗng ngốc nghếch hồn vía bay tận đẩu đâu. Chỉ khổ cho Tiểu Thu, còng lưng chèo bè, cố gắng không để nó va vào bờ.

Nước sông rất nông, chỉ tới hông người, nhìn rõ tận đáy, không có cá lớn, chỉ có những con cá nhỏ to bằng ngón tay bơi lội trong nước. Tân Nguyệt cởi một lọn tóc dài ra, cúi sát mặt bè trêu cá, thi thoảng rộn lên những tiếng cười vui vẻ.

Vân Diệp bị tiếng cười giòn tan ấy thu hút, đưa mắt nhìn sang, chợt thấy dáng vẻ tinh nghịch của nàng đáng yêu vô ngần. Má ửng hồng quyến rũ, đôi mắt trong veo như mặt nước không gợn sóng, đủ khiến bao thiếu niên phải điên đảo thần hồn. Đặc biệt, cách nàng ngồi khiến vòng eo thon được siết chặt đầy quyến rũ, cặp mông tròn đầy đặn vô cùng bắt mắt, nhất là từ vị trí y đang nằm, có thể thỏa sức ngắm nhìn, điều mà người khác chẳng thể nào có được.

Nhớ lại Tân Nguyệt mới mười sáu nhưng không hề tầm thường. Lúc nàng chơi đánh bóng với Tiểu Nha chỉ mặc cái áo mỏng, hai gò bồng đảo nảy lên trông thật hút mắt. Xuyên qua lớp áo mỏng manh đó có thể thấy được đường cong hoàn mỹ và đầy đặn. Thế mới biết việc Trương Nghệ Mưu miêu tả nữ tử thời Đường trong phim ăn mặc phóng khoáng là không hề nói điêu chút nào.

Nữ tử triều Đường mười sáu tuổi đã phát triển hoàn mỹ. Nhìn đường cong tuyệt đẹp của Tân Nguyệt, Vân Diệp cảm thấy cổ họng khô khốc, cố dằn xuống tà hỏa trong lòng, rồi đột nhiên nổi hứng trẻ con, cùng Tân Nguyệt ghé sát mặt bè, thò một lọn tóc xuống trêu cá. Đương nhiên, trêu cá chỉ là cái cớ, quan trọng hơn là từ vị trí này, y có thể thoải mái ngắm nhìn đôi gò bồng đảo căng tròn của nàng.

– Kìa, con cá kia lạ quá.

– Đâu, sao muội không thấy?

Tân Nguyệt đưa mắt ngó quanh:

– Kia kìa, đó, thấy chưa.

Vân Diệp xích lại gần, tay luồn qua cánh tay nàng, chỉ trỏ vu vơ, thi thoảng vờ chạm nhẹ vào bờ vai mềm mại của Tân Nguyệt. Cô bé chẳng hề nhận ra ý đồ thâm hiểm của y, còn tưởng y trêu nên huých nhẹ lại.

Không biết có con cá nào lạ hay không, chỉ thấy sau một lúc Vân Diệp cười hì hì đắc ý, đưa tay lên mũi ngửi, vẫn còn vương vấn hương thơm thoang thoảng cùng cảm giác mềm mại chưa tan. Té ra từ eo trở lên của Tân Nguyệt đã bị y chạm qua hết cả lượt rồi, vậy mà nàng vẫn chẳng hề hay biết.

Tất nhiên Vân Diệp không phải thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, tò mò về cơ thể nữ nhân mà lại làm cái trò trẻ con đó. Nhưng y thích làm thế đấy, thế mới thú vị, ghen ư?

Cũng chẳng biết từ khi nào mà thư viện Ngọc Sơn thành chốn du ngoạn của giới quý nhân Trường An. Sông Đông Dương chưa đầy mười dặm chất kín bè, toàn là những lão già râu tóc bạc phơ, các thiếu nữ trẻ tuổi che mặt bằng khăn lụa. Tất nhiên có cả những kẻ lãng tử theo đuổi bóng hồng. Một số thư sinh xuất thân nghèo khó, nhưng tự phụ có chút tài hoa cũng xuất hiện bên sông, tay cầm sách, miệng lẩm nhẩm mấy bài thơ chẳng hiểu nói về cái gì, cốt là để thu hút sự chú ý của giới quý nhân trên sông.

Vân Diệp và Tân Nguyệt thu hút nhất, không hẳn vì cả hai là kim đồng ngọc nữ, mà là vì họ chơi đùa vui vẻ nhất, lớn tiếng nô đùa, khiến các bậc quân tử lắc đầu xem thường, còn các thiếu nữ thì thầm ao ước.

Tân Nguyệt nói với Vân Diệp, ở quê nàng Kiếm Nam cũng có một con sông nhỏ như thế này. Mỗi khi trời nóng, nàng thích ngồi trước cửa nhà, ngắm đám con trai bơi lội, thấy rất thú vị.

Vân Diệp khẽ lầm bầm. Tân Nguyệt phải nghe đi nghe lại nửa ngày trời mới hiểu, y không ngừng lặp lại: “Lỗ rồi, lỗ rồi, lỗ lớn rồi!”

– Lỗ gì cơ, huynh thiếu tiền à?

Tân Nguyệt lấy làm lạ:

– Muội nhìn đám con trai kia bơi lội, ta thấy đó là một cái lỗ lớn rồi.

– Vì sao, lỗ gì?

Tân Nguyệt không hiểu:

– Khi nhỏ ta cũng thường bơi ngoài sông, không mặc khố, cả người trần truồng. Giờ nghĩ lại, thế nào cũng có những thiếu nữ rảnh rỗi giống muội nhìn trộm, thế nên đúng là lỗ lớn rồi.

Vân Diệp mặt mày rầu rĩ:

– Huynh thật đáng ghét, dám trêu ghẹo muội.

Tân Nguyệt điên tiết ra sức nhéo cánh tay Vân Diệp. Tiếng kêu thảm thiết của Vân Diệp cùng tiếng cười mắng yêu của Tân Nguyệt vang khắp mặt sông.

Ly Thạch đặt ghế trúc lên bè, nói với Ngọc Sơn đang đọc sách bên cạnh:

– Lão Tân, đó là tôn nữ của ông, nó nói lớn như thế mà ông không quản à?

– Quản làm gì? Chồng của nó còn đang ở bên la oai oái mà không có ý kiến gì, cớ gì lão phu phải quản? Chẳng qua bọn nhóc nô đùa mà thôi. Dù sao nha đầu đó giờ đã mang họ Vân, không còn họ Tân nữa. Dạy dỗ tốt thì thằng nhóc kia có phúc, còn chiều hư thì y ráng mà chịu.

Ngọc Sơn tiên sinh nói năng cực kỳ vô trách nhiệm.

Sau nửa ngày nô đùa, bụng ai nấy đều đói meo. Nhìn người khác ăn uống vui vẻ, tận hưởng đủ thứ ngon lành, mà ba người bọn họ lại không mang theo thức ăn. Bụng Tiểu Thu đã bắt đầu reo ùng ục, còn Tân Nguyệt, dù chưa bao giờ vui vẻ đến thế, cũng đói tới mức không muốn xuống bè nữa, cứ đòi ở lại trên bè luôn.

Vân Diệp hết cách, chỉ đành cất tiếng gọi Hoàng Thử đang đưa vợ con đi chơi sông.

Hôm nay là ngày thư viện cho nghỉ, tất cả mọi người đều được nghỉ. Hoàng Thử vốn ngưỡng mộ thói quen phong nhã du sông nhàn rỗi của giới quý nhân, chạy tới chỗ quản sự xin một cái bè, kết quả bị mắng cho một trận té tát, nói rằng bè của thư viện là chuẩn bị cho quý nhân, một kẻ đào mộ cần bè làm gì, không thấy bao nhiêu học sinh thư viện đang chờ bè sao? Ngươi muốn thì đợi tới nửa đêm mà đi.

Lau nước bọt trên mặt, Hoàng Thử căm tức lắm. Chẳng qua chỉ là một cái bè rách nát thôi mà, sao lại văng cả nước bọt lên mặt lão tử thế này? Nửa đêm ư? Nửa đêm là giờ đi trộm mộ của mẹ nhà ngươi chứ, ai lại đi du sông vào lúc đó?

Hoàng Thử cũng là một gã hán tử có tiếng trên giang hồ, đã hứa với vợ con thì có chặt đầu cũng phải hoàn thành. Dưới chân núi thiếu gì tre, hắn tìm được cả chục cây lớn, chặt về rồi thức trắng đêm kết thành một cái bè. Thế nên hôm nay, cái bè của nhà hắn là thứ bắt mắt nhất.

Nghe hầu gia gọi, hắn vội chống bè tới, cả nhà ba người hành lễ với hầu gia.

– Có đồ ăn không, ta sắp chết đói rồi!

Khỏi phải nói, Hoàng Thử đã chuẩn bị rất đầy đủ: nào gà, nào thịt, nào cá nhỏ phơi khô, rượu nếp tất nhiên không thể thiếu, và bánh nướng Anh Nương làm thì ngon tới mức nuốt lưỡi.

– Hầu gia, thư viện của chúng ta cho nghỉ lớn một tháng là vì sao?

Hoàng Thử nhân lúc hầu gia nghỉ ngơi mới hỏi:

– Mỗi năm đều cho nghỉ hai tháng, một là vào mùa hè, một là vào mùa đông, chẳng qua là năm nay nghỉ sớm hơn vài ngày.

– Vì sao cho nghỉ sớm, rượu nếp nhà nô gia vẫn chưa bán hết.

Anh Nương xen vào một câu:

– Vì có một cái sao chổi sắp tới, để tránh thư viện bị phá hoại, đành phải cho nghỉ. Đem rượu nếp nhà ngươi đến lò bán đi, chắc chắn sẽ bán rất chạy.

Trước kia cổng thư viện nhộn nhịp cực độ, giờ thì vắng tanh vắng ngắt. Hứa Kính Tông nhìn thư viện trống không, rồi lại nhìn đống hành lý chất cao sau lưng, cười khổ lắc đầu.

Kỳ nghỉ lần này Vân Diệp đã thương lượng kỹ với mấy ông già. Vốn dĩ Vân Diệp định cố nhịn Hứa Kính Tông vài tháng, để hắn tự chán mà bỏ đi, ai ngờ lời vừa thốt ra đã bị mắng cho một trận. Mấy ông già nói, kẻ trong quan trường được nước lấn tới là chuyện thường tình, ngươi chỉ cần hé một kẽ hở là bọn họ sẽ khoét thành một cái động. Chỉ cần có lợi cho sự nghiệp quan lộ của hắn, chưa vắt kiệt được thư viện thì hắn sẽ không chịu thôi. Bọn họ không coi trọng lợi ích lâu dài, mà chỉ thấy cái lợi trước mắt. Lớn, nhanh, gọn, lẹ là yếu quyết thăng quan. Phải làm sao để hắn không có đường ra tay, khiến hắn dù có tài kinh thiên động địa cũng không thể dụng võ, đó mới là thượng sách.

Dù sao ông ta cũng là quan hai triều, lời nói rất có lý, mà đã có lý thì phải chấp hành.

Hứa Kính Tông mới đến Bộ Báo Danh, chuẩn bị nhậm chức ở thư viện thì Lưu Tiến Bảo đã thúc ngựa về báo tin. Đám gia trưởng "bất lương" của thư viện có vài vị ở lại bộ, biết tin này cũng chẳng khó khăn gì.

Thế nên Hứa Kính Tông vừa xuất phát từ Trường An, thư viện lập tức bắt đầu kỳ nghỉ thường niên.

Từ chỗ người hiểu chuyện, người ta biết được rằng tên khốn này không thể sống yên ở Công Bộ nữa nên mới chạy tới thư viện lánh nạn, thuận tiện kết giao với quyền quý, chuẩn bị cho tương lai quật khởi của mình. Đúng là một kế sách "một mũi tên trúng hai đích" tuyệt hảo, chỉ là hắn đã xem nhẹ sự cảnh giác của thư viện đối với y. Sống không nổi ở nơi khác, chẳng lẽ đổi chỗ là sẽ sống tốt hơn sao?

Hắn quá kiêu ngạo, ỷ mình tài cao, cuồng vọng khinh người, đã đắc tội với rất nhiều trọng thần. Nghe tin có người muốn xử lý hắn, vừa hay tới thư viện làm việc. Phát hiện thư viện đúng là nơi tốt để mưu đồ chuyện tương lai, hắn liền xin Lý Nhị cho tới thư viện dạy học, không ngờ lại được phê chuẩn.

Không biết Lý Nhị nghĩ gì, có lẽ là ông ta không muốn thư viện quá đồng lòng.

Vân Diệp không muốn nghĩ, cũng chẳng thể nghĩ nhiều, bởi nếu mất đi sự ủng hộ của Lý Nhị, thư viện chỉ là một tòa thành trên cát, chớp mắt sẽ tan tành.

Chỉ có thể đối phó với Hứa Kính Tông, chứ không thể chĩa mũi dùi vào Lý Nhị. Đó là nguyên nhân khiến thư viện chọn biện pháp mềm dẻo, chứ không thể đấu cứng.

Cái quả ngọt lớn là thư viện này tuyệt đối không thể để cho con sâu béo mập bò lên. Đó là quyết tâm của Vân Diệp, cho dù phải dùng đến những mưu kế độc ác nhất.

Một tháng là đủ để Vân Diệp hành động rồi. Một phong tấu chương xin nghỉ phép được Lưu Hiến đưa tới cung, chờ Lý Nhị quyết định vận mệnh của Hứa Kính Tông. Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, và mọi quyền lợi đều được bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free