(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1446:
Tiểu Vũ cười càn rỡ khiến Thi Nhi nghiến răng ken két nhưng chẳng thể phản bác, đành cúi đầu ăn cơm, nước mắt đảo quanh.
Thấy Thi Nhi sắp khóc, Tiểu Vũ không khỏi xấu hổ. Nàng biết thân thế của Thi Nhi, biết rằng nàng ấy đời này khó lòng có được hạnh phúc riêng, đáng lẽ không nên thốt ra lời tổn thương như vậy. Nhưng tính cách cao ngạo tuyệt nhiên không cho phép nàng mở l��i xin lỗi. Việc không nói thêm gì nữa đã là sự nhượng bộ lớn nhất rồi.
"Ăn nhiều chút, Thi Nhi. Ca ca của cô sao vẫn còn ở Đại Bột Luật thế? Cả quốc gia đó đã bị dọn sạch rồi, toàn bộ dân chúng từ bình nguyên tới cao nguyên đều bị đưa đi lập thần quốc. Chẳng lẽ hắn tưởng mình là Thần Vương thật sao?"
Khi Thi Nhi ngẩng đầu lên, nàng đã tươi tỉnh như hoa:
"Đại ca thường nói hầu gia đang xây một tòa thành Ngọc Sơn nơi nhân gian, dung chứa tất cả trí tuệ nhân loại. Vì thế huynh ấy muốn xây tòa thành trên cao nguyên, nơi cách thần tiên gần nhất, ít nhất cũng phải vượt qua được thần miếu Côn Lôn."
"Đại ca của cô định dùng mạng người để xây thành sao?"
Vân Diệp không dám tưởng tượng một tòa thành như thế, khi xây xong sẽ cướp đi sinh mạng của bao nhiêu người. Dân số Đại Bột Luật chỉ vỏn vẹn tám mươi vạn, e rằng không đủ để xây nổi một tòa thành.
"Xây dựng thần quốc là vinh diệu của họ."
Tiểu Vũ không nhịn được nói:
"Chẳng phải trước kia các ngươi không hề tin thần linh sao? Sao giờ lại nhiệt tình xây dựng thần quốc đến vậy? Làm như thế khác gì Bạch Thạch Cung trước kia?"
"Khác chứ! Bạch Thạch Cung ô uế, dơ bẩn, còn Thiên Không Thành thì thánh khiết. Thế giới này nếu đã không có thần linh, vậy chúng ta hãy tạo ra thần linh – một vị thần linh biết nỗi khổ của nhân gian, biết bi hoan của người đời, có trái tim thương xót, có hành vi từ bi, đương nhiên còn cần một tấm thân thuần khiết không tì vết."
Chẳng thể ngờ kết cục câu chuyện lại mang tính hí kịch đến thế: khi dẫn Thi Nhi vào cung, người tiếp kiến nàng không ngờ lại là Trường Tôn thị.
Lý Thái đi bên cạnh mẫu thân như một con chó con. Dù đã sắp bốn mươi tuổi, không hiểu sao hắn vẫn ngồi dưới thảm, vịn vào tay ghế của mẫu thân, cười như thằng ngốc. Bàn luận quốc sự không phải nên do hoàng đế đích thân chủ trì sao?
"Bệ hạ đã tới cung Cửu Thành, đích thân giám sát việc thi hành thương luật, cho nên có chuyện gì cứ nói với bản cung."
Ánh mắt Trường Tôn thị lóe lên hàn quang khi nhìn Thi Nhi.
Vân Diệp không tin một hoàng cung rộng lớn như thế lại không có chỗ đ��� thảo luận thương luật, mà phải chạy tới tận gần Lạc Dương. Tuy nhiên, chàng không dám nói ra điều đó. Trường Tôn thị giờ đây không còn thận trọng như trước, nàng đã là nữ chủ nhân của quốc gia. Dù có điều gì vượt quá quy củ, cũng chẳng ai dám đứng ra chỉ trích, bởi trên triều đình không còn những trực thần như Ngụy Trưng hay Vương Khuê nữa. Ngay cả sự đề phòng của hoàng đế đối với nàng cũng đã bị bao năm đồng sinh cộng tử làm cho tan biến.
"Thổ Phồn và Đại Đường vốn liền kề, là láng giềng hữu hảo. Thổ Phồn vương gặp nạn, Đại Đường tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chỉ là, không biết vương phi đến đây có mang theo quốc thư không?"
Hoàn toàn là lời lẽ ngoại giao.
Bàng Thi Nhi nhoẻn miệng cười, lấy từ ống tay áo ra quốc thư giao cho hoạn quan. Trường Tôn thị xem xong, vẻ lạnh lùng trên mặt tan đi, liền bước tới nắm tay Thi Nhi nói:
"Mấy năm trước còn là tiểu nương tử ngây thơ lãng mạn trong thư viện, vậy mà chỉ vài năm ngắn ngủi đã trở thành vương phi Thổ Phồn rồi sao? Ôi, bản cung rất thích truyền thuy��t về Bạch Thạch Cung, chỉ là không có duyên được gặp. Chẳng lẽ cung điện đó thật sự tồn tại sao?"
Vân Diệp định xen lời vào, nhưng bị ánh mắt sắc như điện của Trường Tôn thị làm cho ngậm miệng. Hiện giờ, người có thể thực sự tùy tiện lên mặt với Vân Diệp, e rằng chỉ có mình bà mà thôi.
Lý Thái kéo Vân Diệp ra khỏi điện Lưỡng Nghi. Vừa mới ra ngoài, Vân Diệp lập tức bóp cổ hắn:
"Vì sao Bệ hạ lại tới cung Cửu Thành? Vì sao ta không hề hay biết? Đại sự quốc gia sao lại để nương nương bàn bạc với ta? Rốt cuộc ngươi đã nói gì mà phản ứng của nương nương lại dữ dội đến thế?"
"Chẳng ai có thể ra lệnh cho phụ hoàng ta được! Đến cung Cửu Thành là chủ ý của phụ hoàng, người cho rằng ở đó mới có thể kiêm quản được tam kinh."
"Nghe nói thương nhân chẳng những yêu cầu sửa đổi thương luật, mà còn muốn tài sản của họ phải được hoàng gia che chở, không ai được phép tùy ý xâm chiếm. Trên triều đình đã tranh cãi rất lớn, nên phụ hoàng phải cẩn trọng ứng phó."
"Còn về Bàng Thi Nhi, phụ hoàng nói cứ để mẫu hậu tiếp đãi là được, sau đó người đã dẫn đại đội nhân mã rời đi."
Vân Diệp tức mình buông Lý Thái ra:
"Chắc chắn ngươi đã không nói với Bệ hạ chuyện Thi Nhi định đối phó với Lộc Đông Tán! Nếu không, người tiếp đãi nàng ít nhất cũng phải là cữu cữu của ngươi chứ."
Lý Thái kéo Vân Diệp ra tận ao Thái Dịch đóng băng:
"Phụ hoàng ta hiện giờ chẳng hiểu sao lại rất thích mỹ nhân, lại càng thích thê thiếp của kẻ địch. Ngươi cứ nhìn hậu cung thì biết. Ta xấu hổ không dám kể với ngươi rằng ngay cả lão bà của Hiệt Lợi, dù đã già nua như thế, phụ hoàng ta vẫn còn hứng thú không chịu bỏ qua. Huống chi là nữ nhân như Bàng Thi Nhi! Trên đời này nếu có nam nhân không bị yêu nữ này dụ hoặc, e rằng chỉ có huynh đệ ta thôi."
"Vớ vẩn! Lão bà của Hiệt Lợi đã bị Lý Tịnh thiêu thành tro ở thảo nguyên rồi, chính mắt ta nhìn thấy. Làm gì còn lão bà của Hiệt Lợi nào bị ��ưa vào hậu cung của Bệ hạ... Ngươi nói lão bà khác?"
Lý Thái nhún vai – tên này ngày càng thích động tác đó.
"Ngươi đừng khó chịu, thực ra chuyện này cứ để mẫu hậu ta bàn bạc thì tốt hơn. Nếu đám Bàng Thi Nhi thắng, tất nhiên mọi người đều vui vẻ; còn nếu họ thua, cứ coi như đó là chuyện của hai nữ nhân, Đại Đường cũng dễ bề phủ nhận..."
Vân Diệp nhìn Lý Thái rất lâu, rồi bất chợt hỏi:
"Người đang lưu thủ Trường An là ngươi phải không? Thế nên Bệ hạ mới không thông báo cho ta biết."
Lý Thái cười khổ:
"Ta lưu thủ, ngươi phụ chính, nhưng người quyết định cuối cùng là mẫu hậu ta. Bất kể là thay đổi thành phòng hay ấn tín điều binh, tất cả đều nằm trong tay mẫu hậu. Ngươi muốn gì, cứ thuyết phục được mẫu hậu là xong, đó là một cơ hội tốt đấy."
Vân Diệp nghe thế thì rất cao hứng. Thế này thì mình có thể thực sự hoành hành ở Trường An rồi! Trường Tôn Vô Kỵ đã bị Hoàng đế đưa tới cung Cửu Thành. Giờ đây mình dậm chân một cái, cả thành trì cũng phải run rẩy ba lần. Cơ hội tốt như thế mà không nắm lấy thì đúng là thằng ngốc! Thừa Càn mà biết được, thế nào cũng mỉa mai ta; còn Bệ hạ về, trong lòng thế nào cũng thầm chửi ta ngu xuẩn.
"Ngươi muốn làm cái gì?"
Lý Thái thấy Vân Diệp đi như bay, có ý muốn rời cung, vội gọi với theo.
"Chuẩn bị văn thư! Hiện giờ đại quyền đang nằm trong tay, không dùng thì phí hoài để nó hết hạn. Nếu không bổ nhiệm vài quan viên dưới ngũ phẩm, e rằng cữu cữu ngươi về cũng sẽ mắng ta không biết nắm bắt thời cơ."
Quả nhiên, Vân Diệp vừa tới đại sảnh binh bộ thì Lý Nghĩa Phù đã bê một chồng văn thư dày cộp đứng đợi ở cửa. Thấy Vân Diệp đến, hắn cười toe toét như bắt được vàng, từ xa đã hô:
"Tiên sinh, tiên sinh! Mau mau ký tên vào những văn thư này. Để lâu đêm dài lắm mộng, Hứa tiên sinh đang soạn danh sách, đoán chừng sẽ xong ngay thôi."
Vân Diệp không đáp lời, đẩy cửa đi vào. Ký tên đóng dấu xong, cuối cùng lại phải đưa tới Trường Tôn thị phê duyệt.
Trường Tôn thị và Thi Nhi sóng vai đi bên bờ ao Thái Dịch, đằng xa là hoa phòng ngập tràn sức xuân. Vân Diệp ôm chồng v��n thư, dài cổ đợi Trường Tôn thị. Thứ này cần phải phê duyệt sớm, vì chàng còn phải về nhà tiễn Vân Thọ đi Nhạc Châu nhậm chức. Chuyện nhà cũng có cả đống, cứ tiêu tốn thời gian vào công vụ thế này thì không đáng chút nào.
Ao Thái Dịch đã đông cứng rồi, chẳng hiểu có gì đẹp đẽ, vậy mà hai nữ nhân mặc áo lông có vẻ rất hứng thú, cứ đi vòng quanh ao mãi, khiến Vân Diệp lạnh tới tê chân.
Đợi mãi Trường Tôn thị mới quay lại, Vân Diệp vội vàng nói:
"Nương nương, ở đây có rất nhiều văn thư cần người phê duyệt ạ."
Truyen.free giữ bản quyền nội dung chuyển ngữ này, kính mong quý vị độc giả không sao chép khi chưa được phép.