Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1445:

Một đoàn người hớn hở áp giải hai kẻ chẳng mấy vui vẻ về kinh. Càng nhiều người hân hoan, hai người họ lại càng đau khổ khôn nguôi. Thấy sắp rời Tần Lĩnh, Vân Diệp khăng khăng cho rằng Bàng Thi Nhi nên ở lại Vân gia. Gây họa cho Vân gia là quá đủ rồi, không thể để nàng ở dịch quán làm hại người khác được.

Các gia tướng theo Vân Diệp tới Nhạc Châu đều bị đưa đến xư���ng rượu. Ở đó, sự hiếu động của họ sẽ không còn đất dụng võ, mấy vị lão gia thần sẽ giúp họ tĩnh tâm lại.

Tiểu Vũ lập tức xông tới Vân gia, tìm được Bàng Thi Nhi trong viện của Thiên Ma Cơ. Nàng không nói một lời, cầm thẳng ấm trà ném tới.

Phụ nữ đánh nhau, đàn ông đứng bên nhìn không hay ho gì. Vân Diệp thở dài, khép cửa rồi rời đi. Tiểu Vũ dù là mẹ của ba đứa con nhưng võ công vẫn không hề mai một. Tuy không thể sánh bằng Tiểu Miêu, nhưng đối phó với Bàng Thi Nhi thì không thành vấn đề. Đó là món nợ cũ, nhất định phải giải quyết cho xong. Có điều, Bàng Thi Nhi cũng không phải dạng vừa, ắt hẳn có tuyệt chiêu phòng thân.

Thiên Ma Cơ nghe tiếng đánh nhau, cầm bắp ngô bóc hạt cho sáu con gà của mình ăn. Sáu con gà trống giờ đã cao đến nửa người. Vượng Tài sớm đã từ bỏ ý định phục thù, không bén mảng tới tiểu viện này nữa. Qua bức tường, nó thò đầu vào ngó Thiên Ma Cơ đang trò chuyện cùng Vân Diệp.

– Hầu gia, đây là tà giáo, ổ mỹ nhân là mồ chôn anh hùng. Ngài đưa yêu nữ này vào hoàng cung, khó mà lường trước đư���c hậu quả. Người Lý gia vốn háo sắc như mạng sống, từ Lý Uyên đến Lý Thế Dân đều như thế. Bậc minh chủ tài trí càng kiệt xuất thì dục vọng càng mãnh liệt. Người phụ nữ như Bàng Thi Nhi có sức quyến rũ chết người đối với hoàng đế. Năm xưa lão thân từng định bồi dưỡng Tiểu Vũ thành một nữ nhân như vậy để đưa vào cung, nhưng thấy ngài cực kỳ căm ghét chuyện này nên mới thôi. Nếu không, làm sao một Trường Tôn Vô Kỵ nhỏ bé có thể khiến hầu gia phải phiền lòng đến vậy.

– Người của Bạch Thạch cung là những kẻ điên bẩm sinh. Ngài có biết đằng sau sự hoàn mỹ đến tột cùng là gì không?

Vân Diệp lắc đầu. Về điểm này, Thiên Ma Cơ mới chính là tông sư thực thụ.

– Hủy diệt! Không thể khác được. Dù là thiên ý hay nhân ý, đều vận hành như thế, cho nên trời mới không toàn vẹn. Đừng thấy Bàng Thi Nhi bề ngoài hiền hòa lễ độ, thực ra bên trong đã hóa điên rồi.

Vân Diệp nghi hoặc: Thi Nhi điên thật rồi sao? Một nữ tử dịu dàng, vô tình lộ ra vẻ phóng đãng, khiến người ta chỉ biết lo lắng mà thôi. Có điều, Thiên Ma C�� không nghĩ thế. Một xử nữ phóng đãng chỉ khiến người ta bi thương. Thi Nhi chính là một trường hợp như vậy, nàng vẫn còn là xử nữ.

– Nếu không phải, lão thân sẽ móc mắt mình ra.

Về phương diện này, Thiên Ma Cơ có địa vị vững như bàn thạch. Ngay cả Trường Tôn thị muốn luyện tập dưỡng sinh cũng phải đến thỉnh giáo bà.

Thi Nhi quả nhiên rất ung dung. Bị Tiểu Vũ đá ra khỏi phòng, nàng vẫn còn thi lễ với Vân Diệp, sau đó lại bước vào. Một lát sau, người bị đá văng ra lại là Tiểu Vũ.

Bằng hữu là thứ rất lạ. Bằng hữu của Vân Diệp đến thường uống một trận, sau đó cùng chủ nhân say quắc cần câu. Bằng hữu của Vân Thọ cũng chẳng khác là bao. Còn bằng hữu của Vân Hoan đến sẽ lén lút đi thanh lâu.

Tiểu Vũ cơ bản không có bằng hữu. Nếu nhất định phải kể ra một người, thì chỉ có Thi Nhi. Bọn họ gặp nhau không chuyện trò, chỉ giao đấu. May mà Tiểu Vũ không dùng nỏ, Thi Nhi không dùng bột phấn kỳ quái. Lúc bọn họ đánh nhau còn tránh đánh vào mặt, không túm tóc, cứ như đàn ông đánh nhau vậy.

Tiểu Miêu mang bụng bầu đi tới bên Vân Diệp:

– Phu quân, thiếp có nên tách họ ra không?

Đây chắc chắn là ý của Địch Nhân Kiệt, chắc sợ vợ mình chịu thiệt.

– Không cần. Nếu đánh chưa đã, lần sau lại đánh tiếp. Giải quyết một lần cho xong, đằng nào rồi cũng có lúc mệt. Ở trong nhà thì chẳng có việc gì đáng lo.

Vân Diệp đỡ Tiểu Miêu ngồi xuống, rất chu đáo kê đệm cho nàng. Vì đã chăm sóc nhiều phụ nữ mang thai nên hắn làm rất thuần thục. Tiểu Miêu rất hưởng thụ, xoa bụng hỏi:

– Phu quân, chàng thích con trai hay con gái? Thiếp cứ linh cảm là con trai. Gia đình mình ít con trai quá.

Vân Diệp lắc đầu:

– Người ta bảo phụ nữ trên ba mươi lăm tuổi khó sinh con trai. Trước kia có người thống kê, hình như sinh con gái chiếm hơn bảy phần, có điều cũng chẳng chuẩn xác được. Dù là trai hay gái, nàng sinh con ra bình an là đủ. Đều là con của ta cả.

Vừa cùng Tiểu Miêu trò chuyện dăm ba câu chuyện thường ngày, Tân Nguyệt thấy Thiên Ma Cơ đi rồi cũng tới. Chỉ cần Vân Diệp nói chuyện với gia thần là nàng tuyệt đối không đến gần. Nghe tiếng ồn ào trong phòng, nàng lo lắng hỏi:

– Liệu có sao không? Hai người họ ai bị thương cũng đều không hay.

Vân Diệp lấy một hạt dẻ từ tay Tiểu Miêu, tẽ rồi đưa vào miệng Tiểu Miêu:

– Giờ thì đã yên ắng hơn nhiều rồi. Chắc là sắp kiệt sức rồi. Một nữ tử xinh đẹp thấy một nữ tử xinh đẹp khác thế nào cũng thấy không thoải mái. Cứ để họ phát tiết hết ra là được.

Tân Nguyệt giật lấy hạt dẻ Vân Diệp vừa bóc, gật đầu nói:

– Đúng thế. Hiện giờ thiếp thân thấy Tiểu Miêu không thuận mắt, nên đành "cướp" hạt dẻ mà ăn.

Ba người phu thê bật cười vui vẻ. Dù sao cũng là mùa đông, hoa viên lạnh buốt xương. Vân Diệp thấy người trong phòng chưa có ý định dừng lại, liền đỡ Tiểu Miêu vào phòng bên. Nơi đó có lão nãi nãi, bà đã rất già rồi, ngồi trên chiếc giường ấm áp, kể lể chuyện xưa. Tai bà không còn thính, nhưng mắt vẫn tinh tường. Thấy cháu mình bước vào, bà lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

– Lão tổ tông thật thiên vị! Con dâu mỗi ngày tới thỉnh an, chỉ toàn nghe mắng mỏ. Cháu trai người vừa đến thì người đã cười tươi như Phật Di Lặc.

Tân Nguyệt cởi giày đi lên giường, kê gối cho bà, cười rạng rỡ làm nũng như trẻ con. Bà lão đánh yêu một cái vào tay nàng, đó là trò chơi giữa bọn họ.

Vân Diệp mỉm cười nghe lão tổ tông kể chuyện cũ của Vân gia ngày xưa, nghe bà than vãn về hai đứa cháu vô lương tâm là Đại Nha và Tiểu Nha, cứ miệng than thở mình không sống được bao lâu nữa, vậy mà chẳng đứa nào về thăm.

Không tìm thấy Vân Định Hưng. Vân Diệp tìm kiếm bao năm vẫn bặt vô âm tín. Vì chuyện này mà y dùng tới Đô Thủy Giám cũng đành bó tay, chỉ có thể kết luận rằng người này đã hồn phi phách tán rồi.

Rất nhiều người nuối tiếc, người ta thường nói quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nhưng kỳ thực đã quá muộn rồi. Khi phát hiện không còn bất kỳ trở ngại nào ngăn cản mình báo thù thì việc báo thù chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cả đời lão nãi nãi vừa thăng trầm vừa hạnh phúc. Nhìn một Vân gia lớn mạnh hơn xưa cả trăm, cả nghìn lần ngày càng lớn mạnh trước mắt mình là hạnh phúc lớn nhất.

Chưa nói được bao nhiêu mà bà đã mệt lử. Đỡ bà đã lim dim mắt nằm xuống, Vân Diệp rời khỏi phòng, thầm biết thời gian của lão nhân gia không còn nhiều. Chỉ vì không nỡ rời bỏ cháu chắt, muốn nhìn Vân gia ngày càng phồn thịnh nên mới cố gắng kiên trì. Chỉ cần một hơi thở không theo kịp là có thể ra đi bất cứ lúc nào.

– Mấy năm qua lão tổ tông luôn nói mình là gánh nặng. Nếu chết đi chàng sẽ phải đình ưu. Tuy bệ hạ có thể ban sắc chỉ bỏ tang, nhưng sẽ là đả kích lớn đến danh tiếng của chàng. Bà cứ lo đêm nay ngủ rồi sáng mai không tỉnh lại nữa, nên bảo nha hoàn phải đánh thức mấy lần trong đêm.

– Không cần. Hiện ta rất nghĩ thoáng. Sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, không nên cưỡng cầu, làm vậy lại khiến bà phải chịu khổ. Năm xưa Nhan lão tiên sinh nói với ta, sống mãi cũng là một nỗi thống khổ, cho nên khi ra đi rất thản nhiên, như đi dự một bữa tiệc.

Khi Vân Diệp trở lại đại sảnh thì phát hiện Tiểu Vũ và Bàng Thi Nhi đang ngồi ăn cơm. Y phục đã đổi, tóc tai cũng đã chải chuốt gọn gàng, trên mặt không hề có vết thương nào. Nhưng nhìn cách họ khó khăn cầm đũa thì đủ biết toàn thân đầy rẫy thương tích.

Vân Diệp ngồi bên mắng:

– Tay run thì dùng thìa. Đúng là nghịch ngợm. Đã lớn tướng rồi mà vẫn còn phá phách như trẻ con.

Tiểu Vũ đi tập tễnh tới bên Vân Diệp, ôm lấy cánh tay sư phụ làm nũng:

– Sống như thế mới sảng khoái! Tiểu Vũ chỉ mong đến bảy tám chục tuổi vẫn được làm trẻ con trước mặt sư phụ. Mà cái người phụ nữ ‘thần kinh’ nào đó lại đi gả cho một ông chồng hơn mình mười tuổi. Buồn cười chết đi được, ha ha ha...

Mọi giá trị trong bản chuyển ngữ này đều được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free