(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1448:
Lý Thái có vẻ vô cùng mệt mỏi, theo Vân Diệp về binh bộ. Hắn ngả người xuống ghế, định bụng chợp mắt bên lò sưởi.
Vân Diệp đưa cho hắn một cái khăn, rồi bắt đầu xử lý công vụ. Được một lúc, thấy Lý Thái ngồi thẳng tắp, hai mắt ngây dại nhìn lò, Vân Diệp vốn không định nói chuyện, nhưng nhìn bộ dạng hắn như thế, liền cầm ấm trà ngồi xuống đối diện:
– Đóng giả đứa con ngoan không phải dễ dàng gì, đúng không?
Lý Thái lắc đầu:
– Không phải, cha mẹ ta chỉ thương tâm khi không có đối thủ. Nếu có đối thủ, họ căn bản chẳng cần ta an ủi.
Vân Diệp gật đầu tán đồng với cách nói này.
– Ta chỉ đột nhiên thấy máy hơi nước và cái lò của ngươi không khác biệt là mấy. Hơi nước truyền đi xa sẽ mất đi một phần động lực, vừa rồi ta có suy nghĩ mới. Khoảng thời gian này ngươi không có việc gì thì đừng tìm ta...
Nói xong, hắn không cho Vân Diệp cơ hội lên tiếng, đẩy cửa đi thẳng.
Không chỉ một mình hoàng hậu cảm nhận được sự cảnh giác mạnh mẽ vừa rồi, Lý Thái cũng cảm nhận được. Thái độ của người khác như thế thì hắn không bận tâm, nhưng thái độ của mẫu thân lại khiến hắn tổn thương sâu sắc.
Lý Nghĩa Phù bưng một nồi cháo vào. Từ Đông Các đi tới đây là một đoạn đường không gần, nồi cháo được bọc trong chăn, trông hắn ta có vẻ rất thành thạo.
– Tiên sinh, học sinh vừa nấu một nồi cháo bằng gạo nếp, cháo sền sệt, dẻo quánh, tiên sinh nhất định sẽ rất thích.
Vân Diệp mỉm cười nhìn Lý Nghĩa Phù thuần thục múc cháo. Hắn có một vẻ đẹp riêng, biến cuộc sống thành có ý thơ như vậy, quả đúng là nhân tài.
Cháo không tệ, một phần gạo vừa kịp nở bung, một phần khác thì đã nhuyễn nát, tạo nên hai tầng hương vị độc đáo.
– Tiên sinh, đệ tử đang biên soạn “Tùy thư”, nhưng chưa chắc chắn lắm về nhận định cuối cùng về Tùy Dạng Đế Dương Quảng. Nghe nói tiên sinh có cái nhìn khác về công và tội của Dương Quảng, nên đệ tử mạo muội tới thỉnh giáo...
Đúng thế, người đời đa phần xỉ vả Dương Quảng, cho rằng hắn tham lam, dâm dật, coi việc đông chinh Cao Ly là tội ác tày trời, mở Đại Vận Hà là việc hại nước hại dân, mà không nhìn ra ý nghĩa thực sự của nó. Có lẽ không phải không nhìn ra, mà là cố ý bỏ qua...
Vân Diệp đang định giải bày suy nghĩ của mình thì ánh mắt lướt qua mặt Lý Nghĩa Phù. Vẻ mặt ngoan ngoãn giả tạo của hắn khiến Vân Diệp cảnh giác...
– Cút!
Vân Diệp vứt chiếc tăm xỉa răng đi, lạnh lùng quát.
Lý Nghĩa Phù cười phá lên, không hiểu có gì buồn cười mà hắn cười đến ngã ghế, rồi ngửa mặt nằm luôn xuống đất mà cười, cười đến chảy cả nước mắt.
Hắn gian nan bò lên ghế rồi nói:
– Không hổ là tiên sinh, vượt xa Trường Tôn Vô Kỵ quá nhiều. Có điều học sinh muốn thỉnh giáo một chút, vẻ mặt này học sinh đã khổ luyện trước gương, dùng với Trường Tôn Vô Kỵ trăm lần đều thành công, vì sao tới chỗ tiên sinh lại lộ nguyên hình? Tiên sinh ăn hết cháo xong phán gọn một chữ "cút", quả đúng là thần bút, làm toàn bộ tâm huyết của học sinh trôi theo dòng nước.
Vân Diệp vứt tăm xỉa răng đi, trịnh trọng nói:
– Tâm tư của ngươi quá sâu, không có lợi cho tuổi thọ đâu. Câu này thực ra không phải nói ngươi, mà là lời lão tiên sinh Nhan Chi Thôi bình phẩm về ta, là những lời vàng ngọc. Hôm nay nể nồi cháo của ngươi, ta truyền lại cho ngươi.
Lý Nghĩa Phù thấy Vân Diệp nói trang trọng, vội đứng dậy chỉnh lý y phục, khom người thụ giáo.
– Người tài cao, mưu trí sâu xa hơn cả ngươi trong thư viện cũng có. Nay họ đang ở đâu? Ta ở Hán Thủy nhìn thấy cả nhà Vương Huyền Sách bị áp giải lên thuyền, với tư cách là tiên sinh của hắn, lòng ta đau xót khôn nguôi.
– Trần tình thư của Mã Chu gửi cho ta có thể nói mỗi chữ là máu và nước mắt. Trương Gián Chi gửi thư cầu xin ta càng khiến lòng ta đau như cắt. Nhớ lại năm xưa ở thư viện bọn họ tinh thần hăm hở, nhiệt huyết đến mức nào.
– Mã Chu dù ở vị trí cao mà vẫn ngày đêm nơm nớp lo sợ, vì hắn là kẻ không có chỗ dựa vững chắc, bị thư viện ruồng bỏ. Nếu không có bệ hạ chống lưng thì sớm đã tan xương nát thịt rồi, giờ rơi vào cảnh đến ăn một con gà cũng cần bệ hạ che chở. Lý Nghĩa Phù, ngươi thấy sống như thế có đáng không?
– Cho nên Lý Nghĩa Phù, đừng có để lộ tài hoa sớm quá. Lúc này đây ngươi cần thu mình giấu tài, cúi mình xuống, đừng tham công, đừng nóng vội. Một quan viên từ tứ phẩm trở lên không còn là chuyện ai có chức quan to hơn, mà là ai tại vị được lâu hơn. Chỉ cần ngươi giữ vững bản tâm, từ từ thăng tiến, dù không có công trạng hiển hách, tới năm mươi tuổi ngươi cũng sẽ tự nhiên bước vào hàng ngũ tể tướng. Nhớ kỹ, đừng tham công mạo hiểm, Vương Huyền Sách, Trương Gián Chi là vết xe đổ đấy.
Lý Nghĩa Phù yên lặng nghiền ngẫm những lời này, quỳ xuống hành đại lễ bái tạ:
– Học sinh hiểu, chỉ là đôi khi thân bất do kỷ.
– Cái gọi là ràng buộc chẳng qua là phẩm đức của ngươi còn thiếu sót. Việc ngươi có thoát được ràng buộc hay không, lại không phải do ngươi quyết định, mà do một kẻ quyền thế khác cũng rất lợi hại.
Lý Nghĩa Phù thất kinh, vội hỏi:
– Học sinh bị ràng buộc khổ sở, xin tiên sinh chỉ bảo.
– Năm xưa ngươi tham lợi, giờ bị vạ lây cũng là lẽ công bằng. Kẻ đó ta cũng không thể dây vào nổi, mà cũng không muốn dây vào, ngươi tự lo cho mình vậy.
Lý Nghĩa Phù bưng nồi rời đại đường, đóng sầm cửa lại, ngửa mặt nhìn trời. Lòng hắn nóng như lửa đốt, tưởng chừng muốn nổ tung. Trước kia còn tưởng người giữ dây điều khiển mình là tiên sinh, giờ mới biết không phải. Rốt cuộc thì kẻ đó là ai? Ai mà tiên sinh cũng không muốn dây vào?
Tiểu Vũ không nghe thấy Lý Nghĩa Phù chửi rủa, mà dù có nghe thấy cũng coi như hắn đang hát vậy thôi. Tâm tình nàng đang rất thoải mái, buộc mấy sợi dây hồng lên bàn đồ.
Địch Nhân Kiệt ngồi một bên, đang xem vô số thư tín, tựa hồ có điều gì đó bất ổn. Hắn rút ra một bức thư xem xét kỹ lưỡng rồi nói với Tiểu Vũ:
– Hàn Triệt định tới Trường An. Đây là lần đầu tiên sau bao năm qua hắn chủ động sử dụng thần nhân. Những người kia hỏi chúng ta nên ứng phó thế nào? Phải trả lời nhanh, vì Hàn Triệt đã tới Hà Tây rồi.
Tiểu Vũ cầm lấy bức thư, mỉm cười:
– Trước kia chính hắn tự ý từ bỏ thân phận thần nhân, giờ lại hối hận ư? Thứ đã vứt bỏ rồi thì làm gì có chuyện nhặt lại. Đáng lẽ giờ là lúc chúng ta nên tấn công hắn, nhưng nể mặt sư phụ, tha cho hắn một lần vậy.
– Nói năng cho tử tế chút đi. Cái gì mà nể mặt sư phụ mà tha cho hắn? Bên cạnh hắn có tới bốn hàm nô, không phải loại ngu ngốc như trước đây, mà là có chút trí khôn. Cho dù nàng phái người đi giết Hàn Triệt, cũng không đủ cho xích sắt của đám hàm nô quật cho tan xác đâu.
Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn trần nhà hầm, đột nhiên hỏi:
– Phu quân, nếu chúng ta cũng bắt đầu chế tạo hàm nô, chàng thấy còn kịp không?
Địch Nhân Kiệt đặt xấp thư tín xuống, nói rõ ràng, rành mạch từng chữ:
– Ta sở dĩ giúp nàng, là vì nàng muốn chơi trò Bạch Ngọc Kinh. Chuyện này chỉ là thêm chút lạc thú cho cuộc sống, không sao cả. Cho đến giờ, Bạch Ngọc Kinh vẫn mang ý nghĩa lớn hơn tính thực dụng. Cho dù cuối cùng nàng thực sự tạo ra một Bạch Ngọc Kinh, ta cũng vui vẻ.
– Nhưng không được làm những chuyện thương thiên hại lý. Nếu như nàng thực sự chế tạo hàm nô, ta sẽ không bỏ qua cho nàng. Chúng ta là vợ chồng đồng mệnh, nàng làm sai, chúng ta cùng phải trả giá bằng tính mạng.
Tiểu Vũ xoay người lại nhìn thẳng Địch Nhân Kiệt:
– Chàng nói thật sao?
Địch Nhân Kiệt lấy dũng khí gật đầu:
– Rất thật.
– Thiếp nhớ trước kia chàng nói, thiếp làm bất cứ điều gì chàng cũng sẽ toàn lực ủng hộ.
– Không bao gồm chuyện thương thiên hại lý, Tiểu Vũ. Từ khi chúng ta kết tóc thành thân, vận mệnh đã nối liền với nhau. Có con rồi không dám không tin vào thiên mệnh. Chúng ta là những kẻ trí giả của nhân gian, không thể coi chúng sinh như cỏ rác. Hàm nô là sự tồn tại tăm tối nhất trên đời, ta không tán thành.
– Đó là tà giáo. Người vợ của ta thông minh, mỹ lệ, nếu như thêm cả sự thiện lương nữa thì sẽ thật hoàn mỹ. Một người vợ như thế mới là phúc phận của ta. Thi thoảng nàng giận dỗi một chút lại càng khiến ta yêu thương nàng hơn.
Những ẩn tình sâu xa đang dần hé lộ, đẩy các nhân vật vào những lựa chọn đầy gian nan.