(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1449:
Địch Nhân Kiệt nắm tay Tiểu Vũ, thủ thỉ những lời âu yếm, mong nàng từ bỏ ý định này. Vợ chồng bao năm, hắn quá hiểu tính nết Tiểu Vũ rồi; chỉ cần nàng đã nghĩ tới là nhất định sẽ làm, muốn thay đổi chủ ý của nàng thực sự quá khó khăn.
Tiểu Vũ dựa vào lòng Địch Nhân Kiệt, nói: - Biết rõ lời chàng nói là nhảm nhí, thiếp vẫn chiều lòng chàng. Thiếp biết tính thiếp quá bá đạo, một tính cách như vậy ở nam nhân thì không tệ, nhưng ở thiếp lại là rắc rối lớn. Đôi khi thiếp không kìm được sự cám dỗ từ bên ngoài, đứng trên Ưng Chủy Nhai nhìn bình nguyên Quan Trung mỹ lệ, chỉ hận không thể ôm trọn nó vào lòng.
- Tính uy hiếp của hàm nô lớn hơn tính thực dụng. Trong thời đại hỏa khí này, một viên đạn cũng đủ biến hàm nô thành một đống thịt rồi.
Tiểu Vũ hiện giờ rất thích ở trong đường hầm, đoạn hầm này được đào riêng theo yêu cầu của nàng. Vân Diệp cũng thường không tới đây, vì mỗi người đều cần có không gian riêng tư.
Tiểu Vũ đứng trên giảng đường thư viện, đoan trang phóng khoáng, đôi mắt đào hoa toát lên vẻ uy nghiêm. Phong cách dạy học của nàng vô cùng cứng rắn. So với Hi Mạt Đế Á, thư viện lại càng thích phong cách của Tiểu Vũ. Nguyên Chương tiên sinh từng nhận xét về Tiểu Vũ, nói nàng có lòng dạ nam tử, có khí phách dung nạp trăm dòng – những lời lẽ này vốn không phải để bình phẩm nữ tử. Ngọc Sơn tiên sinh thì nói chỉ cần Tiểu Vũ giảng bài là có tiếng sắt thép va chạm, có thiết kỵ tung hoành...
- Nữ hài tử sao lại nhận được lời đánh giá thế này? Chỉ có lúc bị tiêu chảy bụng người ta mới kêu òng ọc, còn thiết kỵ tung hoành thì sao ta chẳng nghe thấy? Một nữ tử đàng hoàng mà bị nói thành ra thế này, người không biết lại tưởng họ đang nói về một con quái vật.
- Con hãy dạy tốt môn tâm lý học của mình đi, dần dần thăm dò tinh túy của môn học này để cuối cùng trở thành một đại tông sư. Nhìn khắp các triều đại, vẫn chưa có một nữ tông sư chân chính nào. Con và Hi Mạt Đế Á rất có khả năng tạo tiền lệ, tranh thủ quyền lợi cho nữ tử mới là điều con nên làm.
Vân Diệp không chút khách khí khiển trách Tiểu Vũ. Thời gian qua Tiểu Vũ quá nổi trội, cần phải được áp chế. Sau khi đã thành đại tông sư rồi thì con có thể nói lung tung mà không cần cố kỵ gì; đến lúc đó, chẳng ai quản, ngay cả hoàng đế cũng không quản nổi.
Những vị tiên sinh Nhan Chi Thôi, Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch thuở trẻ vô cùng khiêm tốn, nhưng đến khi về già mới trở nên phóng túng. Có những lời người khác nói sẽ bị chặt đầu, nhưng bọn họ nói ra lại thành đạo lý, vì bọn họ đủ già dặn – đương nhiên, tiền đề là không chống đối Lý Nhị khi ông ta làm hoàng đế.
Vân Diệp mắng Tiểu Vũ, Tiểu Vũ liền cầm dĩa chọc nát chiếc bánh ngọt. Vân Diệp chẳng còn lạ gì cảnh này, tính nàng từ nhỏ đã như thế. Khi nhỏ Vân Diệp còn đánh cho nàng một trận, nhưng từ khi thành đại cô nương mười ba tuổi thì cách này không còn dùng được nữa. Hiện giờ, hình phạt lớn nhất chính là trách mắng.
Tiểu Vũ đột nhiên mỉm cười, dùng giọng nhõng nhẽo như khi còn bé hỏi: - Sư phụ, nếu con thực sự làm chuyện xấu thì sư phụ sẽ làm thế nào ạ?
Vân Diệp cảnh giác nhìn Tiểu Vũ: - Thế thì phải xem con phạm sai lầm kiểu gì đã. Nếu sai lầm bình thường thì mắng một trận, nghiêm trọng hơn thì chửi một trận, nghiêm trọng hơn nữa thì chửi hai trận, còn vô cùng nghiêm trọng thì đánh đòn.
Tiểu Vũ hài lòng gật đầu, lại hỏi: - Nếu đánh xong, mắng xong, chửi xong rồi thì sao ạ? Rốt cuộc chuyện vẫn chưa được giải quyết mà.
Vân Diệp vỗ đầu Tiểu Vũ một cái: - Còn sao nữa? Sư phụ con là quỷ ích kỷ. Con cái nhà mình phạm lỗi, hình phạt nặng nhất cũng chỉ là đánh đòn thôi. Con phạm lỗi, sư phụ cũng có trách nhiệm, phải giúp con dẹp yên. Không dẹp được thì mọi người cùng chết.
Vân Diệp vừa dứt lời, Tiểu Vũ liền bắt đầu khóc, nghẹn ngào nói: - Sư phụ thương con hơn cả Tiểu Kiệt. Câu này con cũng hỏi Tiểu Kiệt rồi, hắn nói không cho con làm chuyện xấu. Nếu con làm, hắn sẽ đại nghĩa diệt thân, còn nói sẽ lấy mạng đi đền, nếu mạng hắn không đủ thì sẽ lấy cả mạng con.
- "Đại nghĩa diệt thân" vốn là một mệnh đề dối trá. Đám người đại nghĩa diệt thân trong lịch sử toàn xuất phát từ đủ loại toan tính mới đưa ra quyết định đó. Nếu không thì cũng là do tình cảm đạm bạc nên mới làm vậy. Nhà chúng ta không tán thành việc đại nghĩa diệt thân, vì như thế tình cảm sẽ tan tành. Lấy tính mạng người thân đi đổi lấy thanh danh tốt cho mình thì không phải hạng đại gian cũng là đại ác, người thường không làm được đâu.
Xem dáng vẻ này, Tiểu Vũ bị Tiểu Kiệt làm tổn thương không nhỏ. Chẳng biết Tiểu Kiệt đã nói những gì, thằng bé đó quá nguyên tắc, phân biệt đúng sai quá rạch ròi.
Vân gia không có người nào cứng nhắc như vậy, sự cứng nhắc này chỉ có thể di truyền từ Địch Tri Tốn. Có điều, Địch Tri Tốn hiện giờ là người rất tốt rồi. Năm xưa khi làm thứ sử ở Thục, ông ấy chính là người có tính cách đúng sai rõ ràng, nhưng từ khi vào kinh làm chủ bạ, tính cách đã bị hiện thực mài mòn.
Hiện giờ, nguyện vọng lớn nhất của Địch Tri Tốn là ở nhà trông nom tôn tử. Tiểu Vũ và Tiểu Kiệt căn bản không thể xen vào được.
Vì Trường An mở rộng quá mức, bây giờ diện tích đã gấp đôi so với trước kia, hoàng đế điều chỉnh phẩm cấp hai huyện Vạn Niên và Trường An lên tứ phẩm, ngang với thứ sử các châu lớn. Nhưng chẳng ai muốn đi làm cái chức huyện lệnh xúi quẩy này. Chỉ có Địch Tri Tốn hớn hở cưỡi ngựa đi nhậm chức, đến giờ đã làm liền sáu năm, mọi người khen không ngớt lời. Xem ra ông ta định ở vị trí này cho đến khi không nhúc nhích được nữa mới thôi.
Tiểu Vũ vào Địch gia trở thành một dị loại. Giữa một đàn thỏ lương thiện lại xuất hiện một con chồn cái giúp họ sinh con đẻ cái. Vân Diệp đôi khi cảm thấy rất tội lỗi.
Địch Nhân Kiệt tới, Tiểu Vũ hừ một tiếng quay đầu đi. Hắn lật đật chạy tới trước mặt Tiểu Vũ, Tiểu Vũ lại hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác. Hai người bắt đầu trò chơi giữa phu thê...
Vân Diệp không tiện ở lại, cầm ấm trà rời khỏi tiểu đình, định tìm khuê nữ nói chuyện. Đến tiểu lâu của Vân Mộ lại không thấy con bé đâu. Trời lạnh thế này thì chạy đi đâu chứ?
- Con bé đi chơi rồi, nghe nói hôm nay muốn tới Long Thủ Nguyên.
Na Nhật Mộ cúi đầu quấn len, nghe phu quân hỏi mà chẳng ngẩng đầu lên.
- Đi tới đó làm gì chứ? Mùa này chỉ toàn cỏ khô thôi. Vả lại, nếu không cẩn thận nhìn thấy chuyện bên trong Huyền Vũ Môn thì phiền toái lớn.
Na Nhật Mộ quấn xong cuộn len, đi tới nói nhỏ: - Mậu Thật mời Tiểu Mộ đi chơi, hình như Tiểu Mộ có tình cảm với Mậu Thật rồi.
- Vậy làm sao được? Đám Nhan Sư Cổ mời một bữa cơm cũng phải đúng quy củ. Năm xưa Nhan sư mời ta ăn cơm, nàng (ý chỉ Na Nhật Mộ) đã không quen dùng bát đồng, đũa đồng, ăn xong bát cơm mà không còn chút sức lực nào. Tiểu Mộ tính tình hoạt bát, vào cái nhà toàn quy củ đó sống sao nổi?
- Nhan Sư Cổ nổi tiếng ương bướng. Ta luôn có cảm giác hoàng đế muốn cho ông ta một đao, vì mỗi lần nhìn thấy Nhan Sư Cổ là bệ hạ cứ nhìn vào cổ ông ta. Làm con dâu của ông ta quá nguy hiểm.
- Mặc dù bây giờ không còn lưu hành giết sử quan nữa, nhưng làm cái nghề này vẫn quá nguy hiểm. Không được, phải nói với Tiểu Mộ rằng người Nhan gia không tốt đâu.
Na Nhật Mộ phì cười: - Người của Nhan gia cũng không tệ, nổi tiếng ngay thẳng. Thân phận của thiếp còn nhờ lão tiên sinh chính danh, nên Tiểu Mộ mới được người ta coi là Hán gia quý nữ. Nhan gia đông người, chỉ cần không để Mậu Thật làm sử quan là được thôi, chẳng lẽ chàng định giữ khuê nữ cả đời sao?
Đôi phu thê đang nói chuyện thì Vân Mộ trở về. Nhìn qua cửa sổ, Vân Diệp thấy khuê nữ mặc trang phục kỵ sĩ màu đỏ, cùng một thanh niên áo xanh nói cười đi vào. Tới cổng vòm họ mới tách nhau ra, dáng vẻ rất thân mật.
Gặp ma rồi! Tiểu Mộ thích thằng đó thật rồi. Mấy ngày trước con bé còn muốn làm hoàng hậu cơ mà? Sao lại thay đổi nhanh đến vậy? Vân Diệp thấy lòng chua xót.
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.