(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1453:
Vân Diệp lại bắt đầu duyệt văn thư, sau hai ngày lười biếng, công việc lại chất thành đống. Khi trời đã sẩm tối, Độc Cô Mưu trở về trả kiếm cho Vân Diệp.
– Thanh kiếm của ngươi không tồi, giết hơn trăm người mà không hề cong vênh. Hay là ngươi để lại cho ta dùng đi? Đao kiếm trong nhà ta dùng không vừa tay, hay bị mẻ lưỡi. Kiếm pháp Độc Cô gia chú trọng một chữ "nhanh", nếu kiếm bị cong thì sẽ gây tiếng gió lớn.
Vân Diệp nhún vai, ném kiếm lại cho hắn:
– Ta cầm thanh kiếm này mười năm rồi mà chưa giết một ai, hôm nay coi như đã được nếm mùi máu. Ngươi thích thì cứ lấy dùng, ta sẽ tìm một thanh khác để làm cảnh.
Độc Cô Mưu nhìn mặt trời, nói:
– Muộn quá rồi, ta không về Hộ huyện nữa. Nghe nói thức ăn nhà ngươi khá ngon, hôm nay vừa vặn ghé nhà ngươi dùng bữa.
Vân Diệp thật khó mà từ chối lời đề nghị này. Anh đành gác lại công việc, tìm Vượng Tài đang ăn sen bên ao. Con ngựa ngốc này chỉ biết ăn tạp, nó cứ thế ăn cả tâm sen, dù đắng đến chảy nước bọt, vẫn dùng móng giẫm nát đài sen để tìm hạt ăn.
Anh lấy khăn tay vắt trên lưng Vượng Tài xuống, giúp nó lau miệng. Vượng Tài thè lưỡi ra, Vân Diệp liền tách miệng nó, lau sạch bã trên đó, rồi vỗ mông Vượng Tài, chuẩn bị về nhà.
Độc Cô Mưu đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy đầy hứng thú, với vẻ mặt kỳ quái.
– Đây là huynh đệ của ta, theo ta từ khi xuất sơn, hiện đã ngoài hai mươi tuổi rồi. Tuy vẫn còn tráng kiện nhưng dù sao cũng đã già, không nỡ xa ta, nên đi đâu ta cũng mang nó theo. Đừng cười nhé.
Độc Cô Mưu hoàn hồn lại, lắc đầu:
– Không cười. Tướng quân yêu ngựa là bổn phận, nói đúng ra thì chiến mã đều là huynh đệ của quân nhân. Trên chiến trường nương tựa vào nhau, khi đã về đến phú quý thì không thể quên huynh đệ, dù là tướng quân có bạc bẽo đến mấy cũng không bao giờ bỏ rơi chiến mã của mình.
Độc Cô Mưu là người thích nói chuyện. Hai người ngồi trên xe, nói đủ thứ chuyện, từ Đột Quyết ở thảo nguyên tới Hồi Hột ở mạc bắc, từ kỵ binh phá trận đến chuyện thành lạc đà vô địch.
– Ta không phục. Luận về bản lĩnh, Độc Cô Mưu ta hơn người một bậc, nhưng ở chiến trường lại không bằng ngươi. Lý Tịnh dùng binh cả đời luôn giữ vững tín niệm đường đường chính chính. Lý Tích thì giỏi mưu, Trình Giảo Kim thì dũng mãnh, Ngưu Tiến Đạt thì ổn trọng, còn nói tới Hầu Quân Tập thì thích hiểm, cuối cùng lại cược luôn cả mạng sống của mình vào đó.
– Ta không hiểu nhất là ngươi. Ngươi đánh trận chẳng có gì nổi bật, nhiều khi lại hành động ngu xuẩn. Ví dụ như việc ngươi vạn dặm cứu viện Quách Hiếu Khác, khi đó ta thử diễn lại trên sa bàn vô số lần mà không thấy ngươi có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào. Khi mọi người khen ngươi không ngớt lời, ta chỉ nói hai chữ: 'Ngu xuẩn'.
– Không giấu gì ngươi, khi đó ta ở Tấn Dương chỉ tay về phía tây mà ch��i suốt cả ngày. Người ta thường lấy sức nhàn đánh sức mỏi, vậy mà ngươi lại chạy vạn dặm tới nơi xa lạ tác chiến. Chỉ kẻ ngu như lợn mới làm điều đó, nên ta phán đoán ngươi chắc chắn sẽ thua, và chiến sự Tây Vực sẽ hoàn toàn sụp đổ.
– Vì thế, ta lập tức cưỡi ngựa chạy về Trường An, định thuyết phục bệ hạ bỏ vùng tái ngoại, giữ vững Ngọc Môn quan, bố trí trọng binh ở Hà Tây để đề phòng Thổ Phồn xâm nhập.
– Đi tới Hầu Mã, nghe nói ngươi thắng nhỏ một trận. Mặt ta vàng như nghệ, nhận định đó là kế dụ địch của Đột Quyết. Ta cưỡi ngựa suốt ba ngày ba đêm. Vừa tới Quan Trung thì nghe tin ngươi bị Thổ Phồn và Đột Quyết giáp kích, ta kêu lớn rằng Vân Diệp đã làm hỏng quốc sự, rồi ngã từ trên ngựa xuống.
– Vốn nghĩ dù ngươi có chiến bại cũng có thể gom tàn quân lui về Ngọc Môn Quan, ai ngờ ngươi không biết sống chết mà liều mình với người Đột Quyết. Nếu khi đó ngươi ở trước mặt ta, dù bị bệ hạ chặt đầu ta cũng sẽ giết ngươi.
Độc Cô Mưu nói tới chỗ hưng phấn, hắn nhìn quanh như tìm ki��m thứ gì đó. Vân Diệp rất hiểu ý, mở ngăn kéo phía sau ra lấy một bình rượu. Độc Cô Mưu mừng rỡ tu cạn nửa bình rồi mới tiếp tục.
– Khi đó ta phóng ngựa điên cuồng, đùi ta bị cọ xát đến nát bươm. Trên đường đi, ta hạ lệnh cho người nhà trang bị vũ khí cho tất cả những trang hộ nào có khả năng cầm vũ khí. Khi ấy là lúc Đại Đường nguy hiểm nhất, nếu có nội loạn, chớp mắt sẽ tan đàn xẻ nghé, đi vào vết xe đổ của Tiền Tùy.
– Con mẹ nó, ta bị bệnh mất mười ngày. Khi hồi phục thì thấy hồng linh cấp sứ hô lớn: 'Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn!'
– Ý nghĩ đầu tiên của ta là ngươi báo cáo láo quân tình. Chỉ riêng người Đột Quyết thôi đã đủ khiến ngươi khốn đốn, huống hồ còn có Lộc Đông Tán ở phía sau. Trên đường, ta đã đem hết lời chửi bới mà 'tặng' cho ngươi. Còn lão bà của ngươi thì trong miệng ta đã biến thành 'lão bà của chung'.
– Một đoàn hồng linh cấp sứ ta không tin, hai đoàn vẫn không tin, đến đoàn thứ ba thì ta không thể không tin. Bởi vì ngươi đang truy kích quân Đột Quyết, còn Lý Tịnh cũng đ��nh quân Thổ Phồn.
– Con mẹ nó, mắt ta mở trừng trừng suốt hai ngày. Ngươi biết khi đó ta đã nghĩ gì không? Ta nghĩ: 'Con mẹ nó, tên chó má Vân Diệp này mạnh hơn lão tử nhiều đến thế sao?'
Vân Diệp tuy bất mãn khi Độc Cô Mưu đem lão bà của mình ra chửi bới thành loại nữ nhân dùng chung, nhưng được người ta thuật lại chiến tích huy hoàng của mình, anh không khỏi đắc ý.
– Không đơn giản như ngươi nói đâu. Sau khi đại thắng, ta cũng toàn thân ê ẩm mất vài ngày. Khi đó, gió lốc đen đã khiến hiệu quả của dầu hỏa giảm tới mức thấp nhất. Nếu chẳng phải người Thổ Phồn không chịu nổi cái giá quá đắt, kiên trì thêm mười ngày thì ta sẽ rơi vào tuyệt cảnh.
Độc Cô Mưu đổ ngụm rượu cuối cùng vào miệng, rồi ném bình đi:
– Về đến nhà ngươi, ta sẽ có chiến pháp kiểu mới. Ta không tin mình không bằng ngươi!
Tiểu hoa sảnh của Vân gia cứ như vừa bị gió bão quét qua, chén bát ngổn ngang. Vân Diệp và Trình Xử Mặc ngồi trong góc, thong thả nhắm rượu với đậu phộng, còn Độc Cô Mưu thì đã say bí tỉ. Thảm cảnh này chính là "thành quả" sau khi hắn biểu diễn một màn túy quyền.
– Sắp Tết rồi, nhà ngươi còn đậu phộng không đấy? Nửa bao ngươi bảo lão Tiền mang tới bị lão gia tử thu mất rồi. Ta thích thứ này, nhai bùi bùi rất đã miệng.
– Bao năm rồi ngươi vẫn phải kiếm cớ vậy à? Chẳng lẽ ngươi không nói thì Tết ta không cho ngươi sao?
– Thói quen miệng mà. Xin một hai lần thì không sao, nhưng một năm xin mười mấy lần, da mặt dày đến mấy cũng không chịu nổi. Ngươi nói Độc Cô Mưu có biết hai ta đang trêu hắn không?
Trình Xử Mặc hơi lo. Vừa rồi Độc Cô Mưu say rượu đá một phát gãy cái bàn bằng gỗ to như bắp tay, mà hắn trông chẳng có vẻ gì là bị thương cả.
– Dù sao hắn cũng là kẻ thông minh, mai là hắn biết thôi. Rượu mạnh trong nhà ta thế nào ngươi biết đấy, tới giờ ta vẫn không dám uống rượu trên sáu mươi độ. Hắn cứ nhất định lấy vò rượu ghi số 'sáu ba', nói là số này may mắn. Có điều miệng tên này kín thật, uống say ngất ngư rồi mà không nói ra được chút tin tức hữu dụng nào.
Trình Xử Mặc ném một nắm đậu phộng vào miệng nhai rào rạo, rồi tu một ngụm rượu nuốt xuống:
– Thôi được rồi, giờ khác rồi. Lão gia tử không còn quản chuyện gì nữa, suốt ngày đi săn hoặc câu cá. Hôm qua không câu được gì mà toàn thân ướt sũng. Nghe đâu vì không câu được cá, lão gia tử nổi giận, bảo gia tướng ném đạn thuốc nổ xuống nước. Gia tướng không chịu, lão gia tử liền tự ném, thế là cả ao toàn cá chết.
– Càng già càng trẻ con! Ta một ngày không về nhà là bị mắng tối tăm mặt mũi. Ngươi nói xem, đợi khi ta bảy tám mươi tuổi mà vẫn bị lão gia tử chửi mắng thì sẽ thế nào?
– Thôi đi! Thế mà ngươi cũng nói ra được. Ta cầu lão gia tử sống hai trăm tuổi không được ư? Về đi thôi, ta đã bảo quản gia chuẩn bị đậu phộng cho ngươi rồi. Đi chậm thôi, hôm nay không có trăng đâu.
Miệng nói thế nhưng Vân Diệp không kìm được tiếng thở dài. Ác mộng mà Trình Xử Mặc vừa nói nhất định sẽ tới. Lão đầu tử đầy tật xấu, tính nóng như lửa, uống rượu thì không hề kiêng khem. Người như vậy mà sống được tới bảy mươi sáu tuổi đã là một kỳ tích. Khả năng còn sống hơn trăm tuổi như Tùy Đường diễn nghĩa nói cũng không phải là không thể.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, không được phép sao chép hay phát tán khi chưa có sự đồng ý.