(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1461:
Hàn Triệt hoang mang: – Thêu thùa? Đọc sách?
Vân Diệp không để ý tới hắn, tiếp tục nói: – Kể từ khi ngươi dùng rắn độc giết cha mình, ta cũng phái người tới Vĩnh Châu mua rắn độc. Giờ đây giá rắn độc ở đó đã bị Vân gia đẩy lên ngang ngửa vàng. Người quản lý tiệm của Vân gia ở đó thấy hai mẹ con họ đáng thương nên đã đặc biệt mua đồ thêu của họ. Ngươi xem, chiếc khăn tay thêu "Hỉ tước đặng chi" này, thêu đẹp đấy chứ. Xưng Tâm còn bảo là ‘coi được’, nghĩa là phải tốt lắm mới được khen như vậy.
Hàn Triệt cầm tấm khăn tay xem qua một lượt, lạnh giọng nói: – Nếu đứa bé đó không phải là con ta thì sao?
– Liên quan chó gì đến ta? Ngươi muốn gây chuyện thì tìm Đô thủy giám mà gây. Ta chỉ nói cho ngươi tin này, còn đúng hay không thì tự ngươi đi xác nhận. Đừng có bảo ta là Bạch Thạch cung không có cách nào kiểm tra huyết mạch. Người quản lý tiệm ở đó là lão Tề, từng hầu hạ ngươi ở Quảng Châu. Thấy đứa bé đó mặt mũi y hệt ngươi, ông ấy bảo nắm chắc đến sáu phần. Nếu không, ta đã chẳng nói cho ngươi làm gì.
– Khi ta tới Hà Tây không liên hệ được với thần nhân, Vân Diệp, chuyện này có liên quan tới ngươi không?
Hàn Triệt ngồi xuống, cầm vò rượu lên uống tiếp. – Không liên quan đến ta, nhưng đoán chừng có liên quan tới Bạch Ngọc Kinh. Hiện giờ đã có người kế thừa Bạch Ngọc Kinh rồi, ta không quản nữa. Nếu bị Tiểu Vũ nắm lấy rồi thì khả năng đòi lại là gần như không có đâu.
Vân Diệp cười hì hì, cực kỳ đắc ý. Sau khi y phát hiện mình đã thoát khỏi cái vòng xoáy đó, con đường trước mắt liền trở nên rộng mở vô cùng. Có thể đường hoàng nói lời vô sỉ như thế với Hàn Triệt thật là tuyệt vời.
Hàn Triệt nhìn Vượng Tài đang ăn đậu sau lưng, nói với Vân Diệp: – Ta có thể cưỡi Vượng Tài đi luôn bây giờ không?
– Không được. Giờ ngươi muốn đi Trường Sa, lòng như lửa đốt, Vượng Tài sẽ bị ngươi hành cho đến chết, đừng mơ. Đến ta cũng không nỡ cưỡi Vượng Tài nữa là, huống chi là ngươi. Hiện trong thành Trường An lưu truyền tứ đại phế vật, đứng đầu chính là "ngựa của Vân hầu." Ngươi muốn mau chóng tới Trường Sa thì biện pháp tốt nhất là mang theo mười mấy con ngựa, thay phiên chạy ngày đêm, đoán chừng ba ngày sẽ tới nơi.
Vượng Tài nghe thấy tên mình được nhắc đến trong cuộc nói chuyện, cảm thấy có điềm không lành, liền chạy ngay tới sau lưng Vân Diệp, liếc nhìn Hàn Triệt đầy cảnh giác.
Hàn Triệt uống hết ngụm rượu, vỗ bụng nói: – Vừa vặn cơm no rượu say, ba ngày không ăn cũng chẳng sao. Vân Diệp, nếu cô bé đó thực sự là con ta, lại không bị nguyền rủa, Hàn Tri��t này nợ ngươi ân tình cả đời. Dù ngươi muốn giết sạch người Thổ Phồn ta cũng giúp.
Vân Diệp xỉa răng cười: – Ta không lấy vãn bối nhà mình để bắt ép ngươi, chỉ đơn giản là mừng cho ngươi. Hãy hứa với ta, nếu chẳng may cô bé đó không phải con ngươi thì đừng làm hại nó. Đó là yêu cầu duy nhất của ta.
Hàn Triệt nhặt đao lên, tra đao vào vỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời mông lung, hít sâu một hơi: – Đây là lần cuối cùng ta tin ngươi còn có lòng từ bi. Ngàn vạn lần đừng để ta thất vọng.
Đơn Ưng đóng cửa lại, đi tới bên Vân Diệp hỏi nhỏ: – Đại ca, tên này thực sự sinh ra được một đứa bé bình thường sao?
Vân Diệp lo lắng nói: – Tỉ lệ này quá nhỏ. Nhà hắn nhiều đời hôn nhân đồng huyết, tạo thành huyết mạch dị dạng. Trẻ con sinh ra có huyết mạch này, nếu không cực kỳ thông minh thì cũng chỉ là ngu xuẩn. Có điều vấn đề không lớn, sinh sôi nhiều thì luôn có người thoát được. Đó là ông trời còn chút lòng nhân. Mong rằng hắn có kết quả tốt. Trên đời có thêm một người tốt vẫn hơn là có thêm một kẻ tàn ác. Hàn Triệt hiện giờ đang nỗ lực muốn làm người tốt. Ta chưa bao giờ tin trời, nhưng lần này ta giúp hắn cầu nguyện một chút, nếu không thì số phận của hắn thật sự quá đỗi bi thảm.
Đơn Ưng gật đầu, cũng nhìn lên trời đắc ý nói: – Đệ có sáu đứa con, đứa nào đứa nấy thông minh lanh lợi, chỉ là quá nghịch ngợm. Đại Nha vì thế mà đau đầu, muốn gọi chúng đi học cũng cần đệ ra tay. Hiện giờ thân thủ của đứa lớn đã khá lắm rồi. Không biết tên mù mắt nào khai sơn lập trại ở Phục Ngưu Sơn, định kinh doanh không vốn, Hồng Hoa Nhi liền dẫn ba phó nhân đi bắt tên đầu lĩnh giặc cướp trói vào mông ngựa mang về. Hiện giờ đang làm mã phu trong nhà.
Vân Diệp trợn tròn mắt. Hồng Hoa Nhi năm nay chỉ mới mười bốn tuổi. – Huynh đừng có mưu đồ với con cháu Đơn gia. Đơn gia không làm quan, chúng không đi làm cướp đã là may mắn lắm rồi. Đừng mong con cháu Đơn gia phải bán mạng cho hoàng đế thối nát đó.
Đơn Ưng nói rất dứt khoát. Vân Diệp đành chịu. Uống rượu xong bị Đơn Ưng đuổi đi. Vừa rồi Vượng Tài uống trộm một ngụm rượu, hai huynh đệ thân mình nóng bừng, vừa cười vừa nói mà về nhà. Vân Diệp biết Vượng Tài thích nghe kể chuyện.
Gần tới nhà, Vân Diệp nhìn ra vùng quê xa xa, không thấy bóng dáng Hàn Triệt. Đi đi về về thế nào cũng phải mười ngày. Dùng số thần nhân còn lại ở Trường An để đổi lấy một nữ nhi, hắn chẳng có lý do gì mà không đổi. Chỉ mong trong mười ngày đó, Tiểu Vũ có thể khống chế toàn bộ thần phó đã bị lộ tẩy của Bạch Thạch cung.
Đưa Vượng Tài vào chuồng, nhìn nó chui vào đống cỏ, lại đắp ít cỏ lên cái chân lộ ra ngoài của nó, xoa đầu Vượng Tài xong mới về hậu trạch.
Tiểu Vũ thấy sư phụ về, vẻ mặt hơi căng thẳng. Nhìn sư phụ gật đầu mới vỗ ngực ngồi xuống ghế, cầm ấm trà lên nhấp. Xem ra đã đợi lâu rồi. – Hàn Triệt đi rồi, sẽ không ai biết chuyện con chặn giết thần phó của Bạch Thạch cung. Sau này đừng hành xử tuyệt tình như thế nữa. Người như Hàn Triệt và Hi Đồng không phải dựa vào uy hiếp mà khống chế được đâu. Con chưa hiểu về anh hùng, còn kém xa lắm. Ràng buộc tình cảm có lẽ mới là cách tốt nhất. Chứ dùng vũ lực? Bọn họ chính là vũ lực. Dù con nhất thời khống chế được thì sau này bị phản phệ còn thê thảm hơn nhiều. Sau này con phải phân biệt cho rõ, ai có thể lợi dụng, ai có thể làm bằng hữu cả đời. Đừng biến mình thành người độc đoán, tới già con sẽ thấy cô đơn vô cùng. Khi đó dù con có đứng ở chỗ cao nhất cũng cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì, nhất định phải nhớ kỹ. Nếu con muốn một lòng dựng lại Bạch Ngọc Kinh thì sư phụ không phản đối, còn thích thì cứ chơi đi. Sư phụ chỉ nói với con một lần nữa thôi, Bạch Ngọc Kinh không tồn tại. Cho nên con có thể mặc sức tưởng tượng ra thế giới của mình rồi làm ra nó, thực ra đó chính là quá trình thực hiện mộng tưởng của con. Ngàn vạn lần đừng coi Bạch Ngọc Kinh quan trọng hơn cuộc sống, nếu thế chẳng bằng đừng dựng Bạch Ngọc Kinh. Cuộc sống và trò chơi là hai chuyện khác nhau.
Nói xong những lời này Vân Diệp có chút cảm thương. Đám nhỏ lớn cả rồi, đều có suy nghĩ của riêng mình. Tiểu Vũ bây giờ gần như đã tẩu hỏa nhập ma, suốt ngày nghĩ chuyện Bạch Ngọc Kinh, không ngừng tìm hiểu mọi chi tiết về Bạch Ngọc Kinh từ y. Vân Diệp mới đầu còn nghĩ đó là sự tò mò của nữ nhân, bịa ra vài chuyện cho nàng nghe, ai ngờ Tiểu Vũ lại căn cứ vào những chuyện y kể để tự mình xây dựng Bạch Ngọc Kinh.
Dù Vân Diệp có thở dài than ngắn đến mấy, thời gian vẫn trôi đi. Tết Nguyên Tiêu vẫn tới như thường lệ, cả Trường An lại lần nữa chìm vào không khí rực rỡ sắc màu.
Ngựa của Vân hầu, đao của Đại tướng quân, thủy quân của Động Đình Hồ, lưng của Thập lục vương, đó chính là bốn loại phế vật mới. Ngựa của Vân hầu cực kỳ trân quý, nhưng không phải dùng để cưỡi. Thủy quân Động Đình Hồ chỉ biết bơi vòng quanh, chẳng có tác dụng gì, đến vận chuyển lương thực cũng bị gió thổi lật thuyền. Dù đang thời bình mà vẫn thiệt hại hơn ba trăm chiếc, khiến cả thiên hạ đều chê là phế vật. Đại tướng quân Lương Kiến Phương từng đi thanh lâu, vuốt ve thanh đao của mình mà than rằng: "Thứ này đã thành phế vật, không còn cơ hội uống máu người nữa." Thập lục vương âm thầm về Trường An, sống trong vương trạch, cứ thế đóng cửa không còn liên hệ với thế sự nữa. Bách tính năm xưa còn kỳ vọng Thập lục vương mở mang bờ cõi, nay lủi thủi trở về, trở thành từ đồng nghĩa với phế vật và vô dụng. Khi đi qua vương phủ còn nhổ nước bọt, bị coi là nỗi sỉ nhục của Đại Đường.
Toàn bộ bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.