(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1469:
Tâm trạng của Lý Nhị lại chấn động mạnh. Đây đã là lần thứ ba ông ta triệu kiến, chẳng biết lần này lại muốn hỏi điều gì. Trong lòng Vân Diệp thì nở hoa, trước nay luôn là Lý Nhị khiến tim y đập thình thịch, giờ thì hay rồi, mối thù lâu ngày mới có dịp báo, không ngờ lại phải mất đến ba mươi năm.
Trong tẩm cung khá bừa bộn, giấy tờ vương vãi khắp nơi, mặt đất còn vương vết máu. Một tên hoạn quan run rẩy dùng khăn lau sàn. Lý Nhị ngồi trên giường thở dốc, vừa thấy Vân Diệp bước vào liền hỏi ngay:
- Chuyện này có tiền lệ nào không?
Vân Diệp nghĩ một lúc rồi đáp:
- Cả tốt lẫn xấu đều có tiền lệ, thưa Bệ hạ. Nghiêu Thuấn làm thế, kết quả là thiên hạ an cư lạc nghiệp, lưu truyền muôn đời. Triệu Vũ Linh vương cũng làm thế, nhưng ông ta lại bị bỏ đói đến chết tại cung Sa Khâu! Một kết cục thê thảm.
- Ngươi thấy trẫm sẽ thành Nghiêu Thuấn hay Triệu Vũ Linh vương?
Vân Diệp cười lớn:
- Bệ hạ ắt sẽ trở thành thánh quân như Nghiêu Thuấn. Còn về Triệu Vũ Linh vương, ông ta không biết dạy con, chỉ biết dạy cái sự vô tình của bậc quân vương, cho nên đáng đời. Đại Đường ta lại lấy hiếu nghĩa lập quốc, Bệ hạ đối đãi với tiên đế ra sao, toàn thiên hạ đều biết. Vi thần cho rằng cho Thừa Càn một trăm lá gan hắn cũng không dám làm thế. Bởi nếu cái danh phận hiếu nghĩa này sụp đổ, thiên hạ ắt sẽ quay về cảnh lầm than như thời mạt Tùy, đó chính là một đại nạn.
- Năm xưa, thần từng thỉnh cầu Bệ hạ đến Lĩnh Nam một chuyến, sau này không nhắc lại nữa là vì lo lắng cho sự an toàn của Bệ hạ. Một khi Bệ hạ nhường vị, quân thần chúng ta có thể lui về Lĩnh Nam. Nơi đó có Huyền Giáp quân canh giữ, Hợp Phố thì đang vào mùa khai thác ngọc trai. Đó là sản nghiệp trụ cột của Vân gia, và các thợ lặn ngọc trai đều... khỏa thân hoàn toàn.
- Cút xéo!
Lý Nhị phất ống tay áo, Vân Diệp lại lần nữa rời đại điện.
Lý Nhị tìm y không phải để nói chuyện, mà là để bộc lộ sự bấn loạn trong lòng. Chắc chắn ông ta hiểu rõ cách làm này có lợi thế nào cho Đại Đường, chỉ là nhận ra mình đã đến giai đoạn hạ màn nên mới phiền muộn.
Cứ để ông ta phiền não đi! Lần này Vân Diệp không đi đâu xa, dẫn Vượng Tài, con ngựa đang ngậm một chiếc váy hoa, đi thẳng tới phòng ngự trù. Chắc chắn con vật này đã lén lút vào hậu cung, trộm quần áo của cung nữ đang phơi.
Lần trước Vượng Tài bị đánh một roi ở cổng hậu cung, Vân Diệp nổi giận lôi đình, cùng Lý Thái đánh tên thị vệ đó thừa sống thiếu chết. Nếu Lý Nhị không kịp thời đuổi hai người ra khỏi cung thì e rằng tên thị vệ kia đã chẳng giữ được mạng. Cho nên Vượng Tài có thể lang thang khắp nơi trong hoàng cung, có lần còn vào cả phòng ấm của Dương phi, ăn no bụng dưa chuột rồi trở về, cực kỳ ngông nghênh. Ai cũng biết chẳng may đắc tội với Sở quốc công chưa sao, nhưng tốt nhất đừng làm hại đến con ngựa này, Sở quốc công coi nó như mạng sống của mình.
Đại trù trong phòng ngự trù toàn là người quen, thấy Vân Diệp tới kiếm ăn thì thở dài, nói đã trưa rồi mà Bệ hạ vẫn chưa ban cơm cho Quốc công gia, để Quốc công gia phải tự đi kiếm ăn.
Sau hai năm trời ăn cơm canh đạm bạc, giờ nhìn đủ loại nguyên liệu nấu ăn trong ngự trù thế này, sao y chịu nổi. Nhất là món hải sâm trong chum, cứ xào hành một chậu thật to, thêm một chậu cơm nữa là được. Ăn món này phải ăn cho thật đã miệng!
Vào mùa xuân, hoàng cung luôn vương vấn mùi khói than. Biết làm sao được, khắp Trường An người ta đều đốt than để nấu ăn, sưởi ấm; mà hoàng cung lại ở vị trí cao, lại nằm cuối hướng gió, xem như hoàng đế cũng phải lo trước cái lo chung của thiên hạ vậy.
Hôm nay thì khá hơn, tối qua vừa có một trận mưa. Y ngồi trong chòi nghỉ, chén liền hai chậu cơm. Ngoài đình, có một cung nữ đang khóc sướt mướt, cố gắng giằng co chiếc váy hoa với Vượng Tài. Nhưng Vượng Tài nhất quyết không nhả ra, cung nữ kia có cầu khẩn thế nào cũng vô ích.
Thôi kệ, lát nữa đền ít tiền cho cung nữ đó là được. Y vừa nghĩ thế thì Vượng Tài bỗng nhả miệng ra, chạy đến núp sau lưng Vân Diệp, muốn Vân Diệp che chắn để người cung nữ kia không nhìn thấy.
Có thể khiến Vượng Tài sợ hãi đến thế chỉ có Trường Tôn thị thôi. Cách giấu đầu lòi đuôi này thật vô ích. Trường Tôn thị mặt âm trầm đi vào chòi, thấy Vân Diệp đang ăn cơm thì sững người.
- Sao ngươi còn chưa xuất cung?
Vân Diệp đặt đũa xuống, mời Trường Tôn thị ngồi:
- Chỉ trong chốc lát mà Bệ hạ đã gọi thần đến hai lần rồi. Thần lo Bệ hạ còn triệu kiến nữa, nên mới ở lại đây đợi cho tiện.
- Nghe lời kiến nghị của ngươi, Bệ hạ đứng ngồi không yên. Còn ngươi thì hay thật, vẫn còn tâm tình ngồi ăn hải sâm sao? Nói ta nghe xem, cái ý nghĩ tà đạo đó là của ngươi tự nghĩ ra, hay là nhận ủy thác từ người khác?
- Nương nương, chủ ý cao minh và táo bạo như thế, ngoài thần ra thì còn ai dám nghĩ đến chứ? Nếu Bệ hạ biến nó thành tiền lệ, tương lai khi Thừa Càn đến tuổi cũng làm theo, giang sơn ắt sẽ hưởng lợi vô cùng.
- Đây là kết luận thần suy nghĩ hai năm trời mới có. Mỗi hoàng đế kế vị, tính chính thống, tính pháp lý là vô cùng trọng yếu. Thần thực ra còn nghĩ đến rất nhiều cách khác, ví như để di chiếu niêm phong ở đại điện cung Vạn Dân, chờ khi hoàng đế ngự giá quy tiên, sẽ do đại thần tâm phúc tuyên đọc chiếu thư là xong.
- Về sau thần phát hiện làm thế không thích hợp, bởi chỉ cần là thần tử, ai mà chẳng có lòng riêng? Nên mới kiến nghị như thế. Vậy là không ai dị nghị với quyền thống trị của hoàng đế mới nữa, triều đường cũng sóng yên biển lặng. Chỉ cần không còn vấn đề phải dựa vào phe phái nào, các đại thần sẽ rất dễ lựa chọn: cứ đứng về phía hoàng đế do Bệ hạ chọn là được, chẳng cần phải suy nghĩ nhiều.
- Hiện giờ người đau khổ chính là Bệ hạ. Hoàng quyền đã ăn sâu vào máu thịt Bệ hạ rồi, một khi tách ra thì đó là chuyện vô cùng tàn nhẫn. Nhưng chuyện này chỉ có đế vương hùng tài đại lược như Bệ hạ mới làm được. Nếu gặp phải hôn quân, e rằng thần vừa dứt lời đã đủ mất đầu rồi.
Trường Tôn thị bình tĩnh nhìn Vân Diệp:
- Nếu là cách hay, vì sao ngươi không thông qua tấu chương mà đưa lên, lại chỉ là cá nhân tiến gián như thế? Dựa theo lời lẽ của thư viện thì làm thế tỷ lệ thành công rất thấp.
Nói xong còn đẩy chậu hải sâm tới trước mặt Vân Diệp, ý bảo y có thể ăn tiếp, tránh để nguội.
Vân Diệp cười, câu hỏi này là nối tiếp lời Lý Nhị, chẳng qua trước mặt hoàng hậu thì y thoải mái hơn nhiều, thoáng chốc đã ăn xong cơm, súc miệng rồi đáp:
- Thần kiến nghị chứ không phải bức cung, Nương nương nghĩ xem nếu tấu chương này qua Trung thư tỉnh sẽ tạo thành cục diện nào?
- Có cái đầu to của thần ở phía trước chống đỡ, phía sau lập tức sẽ có cả đống quan viên dâng thư yêu cầu Bệ hạ thoái vị. Khi đó, chẳng phải là bức cung sao? Bệ hạ không chịu đâu, thiên hạ do Bệ hạ đánh dẹp mà có, chuyện hoàng vị đâu tới lượt người khác chỉ chỏ? Khi đó, thành Trường An mà không biến thành cảnh gió tanh mưa máu mới là lạ.
- Hôm nay thần đã nói ra hết, sau khi rời cung thì tuyệt đối sẽ không nhắc đến nữa, dù Bệ hạ có hỏi cũng dứt khoát phủ nhận. Còn về quyết định ra sao là của Bệ hạ, thần đã làm tròn trọng trách của mình, giờ có thể quang minh chính đại về nhà làm ruộng rồi.
- Mùa xuân tới rồi, một khi gieo hạt giống vào đất, sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm rồi kết trái. Quá trình đó phải trải qua sự thống khổ và kỳ vọng thì mới có thể biến thành quả ngọt. Quốc gia lớn mạnh, không tránh được thống khổ và hy sinh, bách tính, tướng sĩ, sĩ tử, thần tử, Bệ hạ, chúng ta cùng hy sinh. Quốc gia này là của chung tất cả mọi người, thần chưa bao giờ quên điều đó.
Trường Tôn thị nghe xong mà xúc động, lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, nhìn Vân Diệp hỏi:
- Việc Vân gia chia ba cũng là một sự hy sinh và thống khổ sao?
- Không ạ, đó là con đường Vân gia phải đi. Vi thần thấy làm thế rất công bằng, nhất là với con của thần. Nếu thần không làm được một cách vô tư, sao dám khuyên Bệ hạ làm như thế?
Lần này Vân Diệp dẫn Vượng Tài rời cung, Đoàn Hồng không còn nhảy ra cản nữa. Quay đầu nhìn lại ba lượt không thấy một hoạn quan nào khác, Vân Diệp bật cười, mặc kệ Vượng Tài cứ cắn ống tay áo kéo y về phía chợ Tây. Hôm nay bên cạnh Vân Diệp không có lấy một hộ vệ nào, y thầm nghĩ mình phải quen với cuộc sống bình đạm thôi, mình chỉ là một bách tính mà thôi...
Lý Nhị nghe Trường Tôn thị nói xong, lòng vốn đang bực dọc liền dịu lại. Ông cười, bảo hoạn quan trải bản đồ ra đất, vẫn chân trần, chắp tay bước đi trên bản đồ. Dù thân hình có hơi lom khom, nhưng bước chân lại vững chãi như một sư vương đang tuần thị lãnh địa của mình.
Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, giữ nguyên mọi quyền.