(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1470:
Ngồi trên chiếc xe của Lý Thái, Vân Diệp thấy toàn thân như muốn rã rời. Lớp thịt mỡ trên người Lý Thái cũng rung lên từng đợt như sóng vỗ; người béo thì chớ nên mặc y phục lụa, chỉ cần hơi rung một chút là trông phát ghê người.
Vượng Tài chạy theo sau. Thực ra nó rất sợ cái con quái vật phun khói này, nhưng vì Vân Diệp ngồi bên trên, nên nó cứ lân la tìm cách lại gần, há miệng cắn Vân Diệp, cố kéo huynh đệ ra khỏi cái miệng con quái vật ầm ĩ kia.
Từ cổng thành Trường An tới Vân gia trang là con đường tốt nhất: thẳng tắp, rộng rãi, dài ba mươi dặm. Vậy mà chiếc xe nát của Lý Thái vẫn mất trọn một giờ để đi hết. Tính ra thì cũng không tệ, tuy không chạy nhanh bằng ngựa, nhưng xét theo bối cảnh thời đại này, Vân Diệp vẫn chân thành chúc mừng Lý Thái vì thành tựu đó.
Lý Thái ưỡn ngực trước đám đông đang vây quanh, kiêu hãnh như một con gà trống. Ngay cả năm xưa khi được phong làm Ngụy vương, hình như hắn cũng chẳng kiêu ngạo đến thế.
Lý Thừa Càn đứng trước biển hiệu Vân gia, tay cầm đồng hồ cát tính giờ giúp đệ đệ. Thực ra hắn rất muốn ngồi lên xe để Vân Diệp bấm giờ, nhưng đám thủ hạ của hắn sống chết không chịu, thậm chí có hai lão già còn lấy cái chết ra uy hiếp.
Có thể hiểu được, họ sắp trở thành đại thần tòng long rồi. Nếu rồng đã không còn, họ còn biết dựa vào ai, vào cái gì nữa? Thế nên, họ coi tính mạng của Lý Thừa Càn còn quan trọng hơn cả tính mạng của chính mình.
– Lần sau đừng tìm ta ngồi xe nữa, bữa sáng của ta đã bị cái xe nát của ngươi làm cho tiêu hóa hết rồi.
Vân Diệp nhận lấy khăn lông từ tay Lão Tiền, lau bụi than trên mặt. Chiếc khăn trắng muốt vừa lau xong đã phải vứt bỏ.
– Biết đủ đi, ngươi là người thứ hai được ngồi lên loại xe này đấy nhé! Đợi ta hoàn thiện thêm một bước nữa là sẽ không còn lắc lư như thế này đâu. Bánh xe bọc gân trâu đang được làm, lò xo cũng đang được chế tạo, còn về khói đen, chỉ cần lắp thêm một cái ống khói là ổn thôi…
– Thứ đó làm ra xong, nhớ cho ta một cái trước đấy.
Vân Diệp cắt ngang lời Lý Thái khoe khoang. Chỉ cần thêm vào những thứ hắn vừa nói, thì đúng là thành một chiếc xe hoàn chỉnh rồi.
– Thanh Tước, khi nào thứ này có thể sản xuất quy mô lớn? Đại ca cũng rất hứng thú. Làm xong thì nhớ cho ta một chiếc nhé, rảnh rỗi thì lái vài vòng quanh Đông cung coi như thư giãn.
Lý Thừa Càn đưa đồng hồ cát cho thị tòng, đi tới nói thẳng toẹt ra hệt như Vân Diệp:
– Đại ca, đệ phát hiện hình như hành động của Lý gia chúng ta lúc nào cũng chậm hơn Vân Diệp một bước thì phải? Khi đệ bắt đầu nghiên cứu thứ này, Vân gia đã phái Vân Hoan đi Liêu Đông mở xưởng sắt; hiện giờ xe hơi nước của đệ vừa mới định hình, nhà y đã có tuyến đường sắt từ Trường An tới Lạc Dương rồi. Đợi đến năm sau khi đường sắt trải xong hoàn toàn, thì xe của đệ hẳn cũng đã hoàn mỹ rồi. Khi đó huynh cứ việc nhìn tiền bạc đổ cuồn cuộn vào Vân gia đi. Vân Diệp đã tính biến nó thành sản nghiệp cho tiểu nhi tử, còn huynh thì chỉ nghĩ tới chuyện chơi bời thôi sao?
Lý Thừa Càn đã sớm quen với cách nói chuyện vô lễ của cả Vân Diệp lẫn Lý Thái rồi, hắn nhíu mày nói với Vân Diệp:
– Không phải ngươi định dùng ngựa kéo xe chạy trên đường sắt sao, giờ lại đổi thành xe hơi nước à?
– Ngựa thì phải ăn cỏ, phiền phức lắm. Thứ này chỉ cần có than là chạy suốt ngày đêm, lại kéo được nhiều. Thứ tốt như vậy tại sao không dùng, lại cứ đặt đó ngắm cho mới hay sao?
– Trương Gián Chi, Lục Đôn Tín! Hai ngươi hỏa tốc nghiên cứu chi phí lập đường sắt từ Lạc Dương tới Tấn Dương cần bao nhiêu. Nếu như trong phạm vi tài lực Đông cung cho phép, lập tức tới thư viện rút người đi thăm dò và mở đường, tốt nhất là phải có kết quả trong vòng hai năm.
Đợi hai vị chúc quan đi rồi, Lý Thừa Càn cười với Lý Thái:
– Y chỉ có mấy trăm dặm đường sắt thôi. Tương lai ta trải đường sắt khắp Đại Đường, ánh sáng đom đóm sao có thể sánh được với vầng trăng sáng ngời kia chứ?
Tên này nói chuyện ngày càng có phong thái của Lý Nhị. Vậy cũng tốt, một đế vương quan trọng nhất là phải có sự tự tin.
– Chẳng qua cũng chỉ là loại bắt chước mà thôi.
– Hừ, cả thiên hạ này sẽ là của ta, bao gồm ngươi, bao gồm cả tim gan phèo phổi của ngươi, ngay cả những suy nghĩ tốt của ngươi cũng sẽ là của ta. Thế nên đối với ta không hề có chuyện bắt chước.
Lý Thái và Vân Diệp cùng bật cười phá lên rồi đi thẳng về Vân gia trang, Lý Thừa Càn thì chửi bới theo sau. Hôm qua Vân Diệp đã lấy hết hải sâm của Đông cung, nên hắn biết chắc chắn hôm nay sẽ có món ngon. Ở địa vị cao quý, Lý Thừa Càn không còn bận tâm tới những lễ nghi thế tục nữa.
Món ăn quý giá như hải sâm, ở nhà khác sẽ được chế biến thành canh, sau đó húp từng tí từng tí nước cốt một; còn ở Vân gia thì đem đổ cả vào chảo lớn xào với hành, Vân Diệp ăn mà không hề biết chán.
– Thứ này phải ăn như thế mới đã miệng, không cần cho thêm bất cứ thứ gì khác.
Cơm no rượu say, ba người ngồi xỉa răng uống trà.
– Năm ngày trước ngươi vào cung nói những gì mà làm không khí trong hoàng cung căng thẳng đến ngạt thở vậy? Nói xem nào, phụ hoàng ta cứ đánh đập nô tài suốt, đây đâu phải là thói quen tốt đẹp gì.
– Không nói. Ngươi không biết thì hơn, biết không có lợi gì. Cứ mơ mơ hồ hồ lại có được thu hoạch lớn. Nói chính xác hơn, đây là bí mật riêng giữa ta và bệ hạ.
– Ồ, nếu thế thì ta không hỏi nữa. Có điều ngươi chú ý đến phương pháp làm việc một chút, phụ hoàng ta tuổi cao rồi, không chịu nổi đâu. Ngài sống khỏe mạnh thêm vài năm nữa là phúc phận lớn của ta rồi.
Vân Diệp hoài nghi nhìn hắn.
– Nếu ngươi thật sự không biết ta nói cái gì trong hoàng cung, thì chỉ riêng câu nói này thôi, cũng đủ để giang sơn Lý gia truyền thừa ít nhất hai trăm năm.
Vân Diệp nói rất tùy ý, tựa hồ đang đùa, nhưng Lý Thái không nghĩ thế. Là bằng hữu mấy chục năm, hắn biết một câu nói tưởng chừng hờ hững của Vân Diệp mới là vô cùng nghiêm túc.
Lý Thừa Càn chỉ cười, không nhắc tới chuyện này nữa. Hắn cùng Vân Diệp bàn bạc chuyện đường sắt, và sau khi tham quan mô hình tàu hỏa của Vân Diệp, hắn càng thêm chú ý tới chuyện này.
Đường sắt không chỉ mang tới một phương thức vận chuyển nhanh chóng, mà quan trọng hơn, nó có thể thay đổi cả quốc gia, như một con ngựa hoang phóng về con đường phát triển mới. Đó chính là ý nghĩa nguyên thủy nhất mà Vân Diệp muốn đạt được khi làm đường sắt.
Hôn lễ của Vân Mộ đã được định ngày. Nhan gia đã đưa sính lễ tới, tuy rất đơn giản nhưng lại vô cùng long trọng. Người chủ trì lại là Lý Thuần Phong. Tên đạo sĩ đã bước vào tuổi trung niên này càng thêm vẻ tiên phong đạo cốt, mỗi lời nói thốt ra đều tựa hồ mang theo chí lý của đất trời.
– Đại thọ bách vạn của Tây Vương Mẫu, Vương Mẫu cung mở đại yến mời hết thảy anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, Sở công là thượng khách.
Lý Thuần Phong ngồi ở phòng khách của Vân gia, miệng lưỡi ba hoa chích chòe một cách vô cùng trang nghiêm.
Tân Nguyệt kích động rơi nước mắt, không ngờ phu quân của mình lại có duyên được thần tiên mời tiệc. Đó là vinh dự lớn lao của Vân gia. Nàng rối rít tạ ơn, thay mặt phu quân đang mặt đầy phẫn nộ mà nhận lấy thiếp mời, rồi tới gian phòng khác khoe khoang với đám Na Nhật Mộ.
– Sư tổ nhà ngươi chẳng phải đã phi thăng rồi sao? Sao còn sống mà lại phái thiếp mời cho ta được?
Lý Thuần Phong cười lớn.
– Sở công là hào kiệt cái thế, sao lại chẳng biết sinh tử chỉ là tiểu đạo? Chém đầu chẳng qua chỉ là tìm một lối thoát cho hồn phách, không để bị vây khốn trong tấm thân lão hóa mà thôi. Tổ sư pháp lực thông thần, lại khổ tu ở chỗ Tây Vương Mẫu, hoàn dương chỉ là chuyện nhỏ.
Vân Diệp đau đầu day huyệt thái dương.
– Các ngươi lại tìm đâu ra một Viên Thủ Thành nữa vậy? Sư phụ ngươi còn chưa chết, ông ấy mà thấy vị Viên Thủ Thành kia thì sẽ xưng hô ra sao? Hay vẫn gọi là thúc thúc?
– Tất nhiên rồi, đạo gia coi trọng là hồn phách, những thứ khác không đáng để nhắc tới.
Lý Thuần Phong nói cực kỳ trang trọng.
Vân Diệp không nhìn ra chút sơ hở nào trên mặt hắn. Viên Thủ Thành chết rồi, đầu của ông ta bị Viên Thiên Cương đích thân chém xuống, chuyện này không cần phải nghi ngờ; khi chết, cổ không có máu cũng đã có thể khẳng định điều đó. Thế mà ngươi lại nói Viên Thủ Thành sống lại thì đúng là bố láo.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.