Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1475:

Lý Thái và Vân Diệp đang ở Vân gia cùng nhau lắp ráp một chiếc xe. Một người chui dưới gầm xe vặn ốc, người kia ngồi bên cạnh đưa dụng cụ, cả hai phối hợp vô cùng thuần thục. Một con khoái mã phi nước đại tới. Vân Diệp ngẩng đầu nhìn ra phía cửa, chỉ thấy một kỵ sĩ dừng lại, rút từ sau lưng ra một ống da dê rồi hô lớn:

– Đăng Châu cấp báo, hạm đội phương Nam trở về.

Vân Diệp còn chưa kịp phản ứng thì Lý Thái đã chui ra khỏi gầm xe, đi hai ba bước tới cửa, giật lấy bức thư từ tay tín sứ rồi ngang ngược xé ra xem nội dung.

Vân Diệp cười rồi cho tín sứ lui, không đọc thư mà chỉ chăm chú nhìn vẻ mặt thú vị của Lý Thái. Thấy Lý Thái đọc gần xong, Vân Diệp liền sai Lưu Tiến Bảo chuẩn bị chiến mã. Bá Hà đã có thuyền, hắn có thể xuôi dòng từ Bá Hà vào Hoàng Hà, rồi đi thẳng đến Trác Châu.

– Trông chừng chiếc xe của ta cẩn thận. Hi Mạt Đế Á đã về rồi, ta muốn đưa nàng đi hóng gió.

– Không thành vấn đề.

Vân Diệp đáp gọn.

Lý Thái được Lưu Tiến Bảo đỡ, vất vả leo lên chiến mã. Chạy được vài bước, hắn lại quay về, không yên tâm nhìn dụng cụ trong tay Vân Diệp, lớn tiếng nói:

– Ngươi không được đụng vào đấy.

Vân Diệp bực mình phất tay:

– Không thèm.

Thấy Lý Thái đi xa, Vân Diệp mới đá một cái vào chiếc xe nát. Chỗ nào cũng thấy vấn đề: lò xo chống xóc không biết có được bọc thêm ống bên ngoài không; việc dùng bánh sau để điều khiển phương hướng đúng là một ý tưởng ngu ngốc; thiết kế bộ phận chuyển hướng theo kiểu bánh lái thuyền, chẳng biết có phải là kết quả của một cơn động kinh không... Nếu xảy ra tai nạn xe cộ thì hậu quả sẽ vô cùng thê thảm.

Lưu Tiến Bảo há hốc mồm nhìn hầu gia nhà mình tháo tung chiếc xe yêu quý của Ngụy Vương thành một đống linh kiện, sau đó liền về thư phòng để thiết kế lại.

Hạm đội phía Nam đã trở về, Vân Diệp đương nhiên rất vui mừng, nhưng vui mừng nhất chắc hẳn là thư viện. Trong thư, Trình Xử Lượng kể rằng học sinh thư viện tuy tổn thất ba người nhưng đã đổi lấy thành quả cực kỳ to lớn, tất cả cảnh quan, phong tục và điều kiện trên đường đi đều được ghi chép lại chi tiết.

Trải giấy trắng ra, Vân Diệp bắt đầu viết tấu chương dâng lên hoàng đế, thỉnh cầu ban trọng thưởng cho những người thám hiểm này.

Hiện giờ đại sự quốc gia do Lý Thừa Càn quản lý ngày càng nhiều, trên triều đường cơ bản mọi chuyện đều đã có thể nói là do hắn quyết định. Quyền lực duy nhất hắn không được phép đụng chạm tới là Huyền Giáp quân và Thủy sư Lĩnh Nam, đó là lá bài phòng vệ cuối cùng của hoàng đế.

Hoàng hậu thấy không khí trong hoàng cung quá tệ, không thích hợp để dưỡng sinh, liền tấu xin Lý Nhị và được ngài đồng ý. Thế là, hai vợ chồng liền dọn đến Ngọc Sơn, đi cùng còn có rất nhiều phi tần.

Rất nhiều căn nhà ở Ngọc Sơn bị trưng dụng, bao gồm cả căn biệt thự tệ hại mà Úy Trì Cung tặng Lão Trình, bị Công Bộ hạ lệnh một tiếng liền sụp đổ. Năm nghìn thợ đang ngày đêm làm việc miệt mài, xây dựng một cung điện mới, tên là Lân Đức Điện. Biệt thự của Vân gia cũng không còn. Hoàng đế bá đạo phán một câu: "Trẫm định dưỡng lão!", khiến yêu cầu bồi thường của Vân gia lập tức từ đề xuất chính thức biến thành câu nói đùa.

Điều duy nhất không may là thành Ngọc Sơn đã biến thành một thành quân sự. Trên tường thành, binh sĩ chen chúc dày đặc, các loại trang bị phòng thủ đầy đủ, chẳng biết hoàng đế đang đề phòng ai.

Lý Thừa Càn hiếu thảo còn cho chuyển cả phòng ấm của Dương Phi tới, chẳng biết đã tốn bao nhiêu nhân công mà nó vẫn giống y hệt như trước.

Thế là cung Vạn Dân biến thành nơi làm việc của Lý Thừa Càn, điện Lưỡng Nghi cũng trở thành nơi ở của tân Thái tử phi Cao thị. Thời đại Lý Thừa Càn chờ đợi đã tới, tuy hắn vẫn mang danh thái tử, nhưng ai cũng hiểu rằng giờ đây hoàng đế bệ hạ chỉ còn là một biểu tượng mà thôi.

Có lẽ đây là giới hạn mà Lý Nhị có thể làm được. Vân Diệp đã hai lần cầu kiến Lý Nhị, muốn đích thân chúc mừng ông ấy, không ngờ câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn một chữ: "Xéo!".

Hoàng cung không còn Lý Nhị và Trường Tôn thị nữa, Vân Diệp chẳng còn hứng thú đến. Hơn nữa, ở tại từ đường Vân gia, y cảm thấy rất thỏa mãn, dù đã hết thời gian thủ tang, y vẫn chẳng có ý định chuyển đi.

Vân Diệp bận tối mặt tối mày. Khuê nữ xuất giá không có một chiếc xe đẹp thì sao được chứ, cho nên phòng nghiên cứu của Lý Thái liền trở thành của y. Phải nói, trang thiết bị ở đây quá đầy đủ, muốn gì là thợ thuyền lập tức làm cho y.

Chiếc ghế ngồi mà Lý Thái thiết kế kiểu cái thùng bị Vân Diệp ném đi, thay vào đó là ghế da. Ống khói mà Lý Thái thiết kế kiểu nòng pháo cũng bị Vân Diệp xoay ngược ra phía sau, bởi ai lại thích vừa lái xe vừa hít khói chứ?

Phiền toái duy nhất hiện nay là bánh xe. Không cách nào làm được săm lốp xe, gân trâu cứng nhắc khiến xe đi quá xóc. Thêm vào đó, lò xo kêu cọt kẹt, máy hơi nước lại kêu ầm ĩ như tàu hỏa, trừ cái mới mẻ ra thì chẳng bằng ngồi xe ngựa.

Khi Vân Diệp đang chế tạo ống giảm thanh thì cửa phòng thí nghiệm mở ra. Trường Tôn thị dùng xe lăn bốn bánh đẩy Lý Nhị đi vào, không nói một lời, chỉ đứng đó nhìn Vân Diệp toàn thân lấm lem làm việc.

Vượng Tài, vốn đang say sưa hít mùi dầu hỏa, lập tức phát hiện ra sát khí nồng nặc, cảnh giác trốn sát bên Vân Diệp. Vân Diệp không hiểu nhìn nó, còn đôi mắt to của Vượng Tài lại chằm chằm nhìn về phía đế hậu.

– Người có đại tài như thế mà không chịu ra triều đường thi triển, lại đem toàn bộ tinh lực đổ vào cái xe này, thật không đáng.

Lý Nhị lên tiếng. Khoảng thời gian này, tâm thái của ông ấy càng lúc càng bình ổn, ngữ khí cũng thêm vài phần nhàn tản.

Vân Diệp đặt công cụ xuống, khom người nói:

– Triều đường đã hình thành thế cân bằng mới, vi thần không tiện nhúng tay vào. Là Sở Quốc Công, vận mệnh của vi thần gắn liền với quốc gia, điều gì nên nói, vi thần sẽ không bỏ sót một chữ nào. Việc không lên triều chẳng qua là bỏ đi một ít hình thức bên ngoài mà thôi.

Rửa sạch đôi tay dính đầy dầu mỡ, Vân Diệp đẩy Lý Nhị tới bên cửa sổ để không khí được lưu thông, bởi Trường An vào tháng tư đã hơi nóng nực.

Nhận lấy ấm trà Vân Diệp đưa, Lý Nhị hứng thú nhìn chiếc xe:

– Xe làm xong rồi trẫm cũng muốn ngồi, xem chiếc xe được tập hợp trí tuệ của hai người thông minh nhất Đại Đường làm ra rốt cuộc sẽ như thế nào.

– Trước đó trẫm đã đi xem xưởng chế tạo tàu hỏa của các ngươi, vô cùng hùng tráng. Chẳng lẽ ngươi định để cục sắt đó chạy khắp Đại Đường sao?

Vân Diệp cười:

– Tất nhiên ạ, bệ hạ tưởng tượng xem, đi từ Trường An tới Lạc Dương chỉ mất bốn canh giờ là đến nơi. Mà đó chỉ là tốc độ ban đầu, đến khi tàu hỏa được nghiên cứu phát triển thêm, thời gian sẽ còn rút ngắn hơn nữa, thần thấy hai canh giờ là hợp lý nhất.

Lý Nhị cười khẽ, ra hiệu Vân Diệp đẩy mình đi xem chiếc xe, bởi hiện giờ chân ông ấy rất yếu, đi lại vô cùng vất vả.

Suốt cả buổi sáng, Vân Diệp giới thiệu cỗ xe cho đế hậu. Khi y lắp xong ống giảm thanh, chiếc xe đã cơ bản hoàn thành, hiện chỉ còn khâu trang trí cuối cùng.

Lý Nhị có rất nhiều thời gian rảnh rỗi. Cả ngày, nếu không ra vào dược lư của Tôn Tư Mạc thì đến đồ thư quán, đôi khi còn tới phòng học nghe giảng bài, cùng với người trẻ tuổi thảo luận triều chính. Nhưng ông không bao giờ nói tới chuyện trên triều, đây là một thái độ rất tích cực.

Lý Nhị cũng không thể nắm binh quyền Thập Lục Vệ quá lâu. Binh quyền riêng rẽ chỉ như cây không rễ. Hiện tình thế đã quá rõ ràng, Lý Nhị dù nắm binh quyền thì uy hiếp đối với Lý Thừa Càn đã rất nhỏ. Vân Diệp tin rằng khi Lý Nhị giao binh quyền, đó cũng là lúc ông nhường vị.

Cuối cùng cũng tới ngày Vân Mộ xuất giá. Chiếc xe của Vân Diệp đã ra đời, khiến vô số người kinh ngạc. Hiện tại, nó không còn là chiếc xe xấu xí mà Lý Thái từng đem đi khoe khoang khắp nơi nữa. Vỏ xe làm bằng vàng bạc, tuy dát rất mỏng nhưng trọng lượng không hề nhẹ, không cần sơn phết, chỉ cần mang ra ánh sáng là đã sáng lấp lánh – đó chính là xe xuất giá của khuê nữ Vân gia.

Khuê nữ nhà người ta xuất giá thì khóc lóc thút thít, còn Vân Mộ thấy xe chạy tới liền ôm cổ phụ thân làm nũng, mong phụ thân tặng chiếc xe cho mình.

Không được! Nếu tặng xe cho Vân Mộ thì Lý Thái sẽ phát điên lên mất. Vân Mộ không được thỏa mãn yêu cầu nên mới khóc, chẳng biết là khóc vì không có xe hay vì phải xuất giá nữa.

Chiếc xe được Vân Hoan lái tới Nhan gia. Sau khi đưa tỷ tỷ tới nơi, hắn không nán lại lâu, sau đó chẳng biết lái xe đi đâu mất. Tới nửa đêm hắn mới say khướt trở về nhà, còn chiếc xe thì bị năm con ngựa kéo về. Đám tiểu tử đưa Vân Hoan về, thấy Sở Quốc Công mặt đầy phẫn nộ đứng ở cửa thì không dám tới gần, chỉ xa xa thi lễ rồi bỏ chạy mất.

Truyen.free vinh dự là đơn vị sở hữu bản quyền của ấn phẩm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free