Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1480:

Lời của Nguyên Chương không chỉ khiến Lý Nhị há hốc mồm, hoàng hậu trợn mắt mà ngay cả Vân Diệp cũng phải giật mình.

Trời ạ, đây chẳng phải là lão già cổ hủ nhất thư viện sao? Vị thánh nhân luôn giữ mình trong sạch đó ư? Ai ngờ dưới vẻ ngoài cứng nhắc ấy lại ẩn chứa một tâm hồn linh hoạt đến thế.

Lý Nhị đặt tay lên miệng ho một tiếng:

- Thư viện Ngọc Sơn quả đúng là dạy học không phân biệt người.

Nguyên Chương mặt dày nói:

- Gai nhọn đặt ở tường thành có thể ngăn giặc, nhưng nếu đặt ở cửa lại làm hại chính mình. Bệ hạ muốn trọng dụng học trò thư viện thì cần phân định rõ ràng. Thư viện chỉ có trách nhiệm dạy dỗ, không thể bảo đảm cho tương lai.

Vân Diệp chỉ muốn chạy thật xa, nhưng dưới ánh mắt giận dữ đùng đùng của Lý Nhị, y nào dám bước. Vân Diệp không ngờ Nguyên Chương tiên sinh lại trả lời trắng trợn đến vậy. Lý Nhị tức đến run rẩy, còn Trường Tôn thị lại im lặng lạ thường, như thể bà đang suy tính điều gì đó. Bà liền đưa Lý Nhị đến phòng hồ sơ của thư viện.

Chọn ra mấy cái tên quen thuộc xem xét, Lý Nhị mới thở phào:

- Ngươi xem, ngươi xem đi, mấy người này tuy dùng rất tốt nhưng kẻ nào kẻ nấy tính tình cổ quái, chẳng có lấy một chính nhân quân tử nào.

- Ai cũng khuyên trẫm không nên trọng dụng Đô thủy giám, nhưng nếu không có Đô thủy giám giám sát thiên hạ, thì chẳng biết các địa phương sẽ bị đám khốn kiếp này biến thành ra sao, e là dân chúng không thể sống yên ổn.

Lý Nhị nói tới đó sực nhớ:

- Khi ấy, trong số những tấu chương phản đối, có cả ngươi đúng không?

Vân Diệp ngượng ngùng nói:

- Đúng là có thần. Không có giám sát, các thần tử sẽ sống thoải mái hơn, nên một tấu chương như thế này, thần tất phải dâng lên. Dù sao, trong loại chuyện này, hễ là thần tử đều phải phản đối.

Lý Nhị gật đầu thừa nhận, nhìn tịch dương như nói với chính mình:

- Đế quốc mới thành lập, ai cũng dốc hết tâm lực, chỉ sợ có sai sót. Đó là thời kỳ hoàng kim. Đến khi ổn định rồi, lập tức tan đàn xẻ nghé.

- Một đế vương đối diện với hàng vạn thần tử, dù thế nào cũng khó lòng ứng phó xuể. Ai cũng nói quốc gia sụp đổ vì hôn quân, nhưng ít ai biết rằng, một quốc gia hủ bại thường bắt nguồn từ chính gốc rễ của nó.

- Cây đổ rồi, đám khỉ trên cây cũng chẳng còn chỗ nương thân. Đám sâu mọt làm tổn hại căn cơ ấy, chẳng lẽ không hiểu rằng chúng đang tự tìm đến cái chết sao?

- Trẫm bận rộn cả đời, đến khi già mới lĩnh ngộ một đạo lý: việc giảm bớt gánh nặng phải được thực hiện lâu dài, không thể lơ là buông lỏng. Trước kia trẫm còn bận t��m đến thụy hiệu, lo mình là văn hay là võ, nhưng giờ thì khác rồi. Chỉ cần Đại Đường trường tồn vạn thế, trẫm có bị gọi là Kiệt Trụ thì có sao? Dù sao cũng chỉ là cái chết mà thôi.

Trường Tôn thị đỡ Lý Nhị chầm chậm rời đi. Vân Diệp không biết nói gì mới phải, một người đến tuổi già mới tỉnh ngộ, quả đúng là một sự bi ai.

Vân Diệp biết Hoàng đế tìm Tôn Tư Mạc để cố gắng kéo dài tuổi thọ không phải vì ông sợ chết, mà vì ông còn bận tâm hơn đến đế quốc của mình.

Đứng trên núi nhìn xuống thư viện, Vân Diệp cảm thấy như được tắm trong gió xuân, khắp nơi tràn ngập hy vọng. Nhưng kia là gì? Thành Trường An đang bốc cháy? Khói đen từ trong thành bay lên gần như che kín cả bầu trời, mà phương hướng lại chính là hoàng cung thì càng đáng sợ hơn. Vân Diệp lập tức hét gọi Lưu Tiến Bảo, sai hắn cầm lệnh bài của mình đi đóng cửa thành Ngọc Sơn ngay lập tức. Đây là việc đầu tiên phải làm khi chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

Giờ phút này, Vân Diệp không thể bận tâm đến Vân gia trang ngoài thành nữa. Y đành sai Lưu Tiến Bảo ra báo với người trong nhà, yêu cầu toàn bộ chuẩn bị tiến vào đường hầm. Khốn kiếp, nhìn thế này thì trận cháy kia không hề nhỏ, tuyệt đối không phải là một vụ hỏa hoạn đơn thuần. Với vết xe đổ của Đậu Yến Sơn còn đó, Vân Diệp không dám có chút lơ là nào.

Hơn mười thám mã chạy như điên về phía Trường An. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở đó, cần phải làm rõ. Lý Nhị vẫn giữ vẻ trầm ổn, còn Trường Tôn thị lại nóng ruột bất an.

Vân Diệp đã mặc xong khải giáp. Lưu Tiến Bảo trở về báo tin cả nhà đã vào đường hầm an toàn, y liền yên tâm hạ lệnh thủ quân Ngọc Sơn chuẩn bị chiến đấu cấp một.

Lý Nhị cầm kính viễn vọng nhìn về phía Trường An:

- Chớ hoảng, hẳn chỉ đơn thuần là hỏa hoạn thôi. Cờ Thập lục vệ vẫn bình thường, cửa thành chưa đóng, người đi lại vẫn tấp nập, không có chuyện gì đâu.

Vân Diệp vẫn chỉ huy quân tổ chức phòng ngự, mặc kệ Lý Nhị nói gì. Là đại tướng, sẵn sàng chiến tranh là không có gì sai.

Chẳng bao lâu sau, một viên đại tướng dẫn theo mười mấy tùy tùng đến gọi cửa thành. Dù biết đó là Úy Trì Cung, Vân Diệp vẫn nhìn Lý Nhị chờ lệnh.

- Úy Trì Cung mà! Để ông ta vào, không có vấn đề đâu.

Lý Nhị khẽ nhắm mắt ra lệnh. Vân Diệp sai mở cửa nhỏ, chỉ một mình Úy Trì Cung vội vã bước vào, quỳ một gối bẩm báo:

- Bẩm bệ hạ, cung Thái Cực bị sét đánh bốc lửa, điện Vũ Đức cũng bị vạ lây. Nay đang toàn lực cứu hỏa. Thái tử xin bệ hạ yên tâm, đợi dập lửa xong sẽ đích thân tới thỉnh an.

Lý Nhị thở dài:

- Cây thương sắt của trẫm cuối cùng cũng đã hết linh khí, không còn bảo vệ được cung Thái Cực nữa.

Nói xong, ông vẫn cực kỳ thương cảm, sai Đoàn Hồng đẩy xe ngự đến hành cung, đồng thời hạ lệnh Vân Diệp giải trừ giới bị.

- Sét đánh? Vì sao ở đây không có chút động tĩnh gì?

Vân Diệp hỏi Úy Trì Cung:

Úy Trì Cung lắc đầu:

- Lão phu ở trong thành Trường An cũng không nghe thấy. Đó là do Thái tử nói, nên đành bẩm báo như thế. Nhưng cung Thái Cực và điện Vũ Đức cháy là chính xác.

Vân Diệp nhìn theo hướng hoàng đế đi xa, cảm thấy chuyện này vô cùng khác thường. Điện Vũ Đức đã đành, nơi đó trống không vì Lý Thái đã chuyển xưởng thuốc nổ đi rồi, tổn thất chỉ là lầu gác mà thôi.

Còn cung Thái Cực lại là một quần thể kiến trúc, nơi phòng ốc liên miên, là nơi đặt triều đường sớm nhất của Đ���i Đường. Lý Nhị đã có vô số bố trí ở đó, vậy mà nay lại bị hủy trong chớp mắt? Vì sao? Tại sao sắc mặt Trường Tôn thị lại khó coi đến vậy? Tại sao Lý Nhị lại thương cảm nhường ấy?

Thám mã của Vân gia đã trở về, tin tức y hệt như lời Úy Trì Cung nói. Xem ra mọi thứ đã được thống nhất rồi. Tuy nhiên, sau chuyến đi Trường An trở về, Vân Diệp liền trở nên rầu rĩ không vui.

Đến nửa đêm, Vân Diệp nhìn thấy một phong thư trong thư phòng. Y trầm ngâm thương cảm rất lâu. Tân Nguyệt bưng bát mì vào, Vân Diệp ăn liền một hơi hết sạch, rồi giơ phong thư lên hỏi:

- Nàng có biết Tiểu Vũ đã dò la được gì không?

Tân Nguyệt hiểu rằng trượng phu chỉ muốn tìm người để giãi bày, liền nhu thuận lắc đầu.

- Nàng không biết trận lửa hôm nay đã thiêu chết bao nhiêu người đâu, tới bốn trăm sáu mươi người lận. Giỏi cho Lý Thừa Càn! Bọn ta đều cố gắng kiềm chế không giết người, vậy mà hắn thì hay lắm, giết người không chút khách khí. Đó đều là thần tử của Đại Đường mà hắn cũng dám ra tay sao?

- Dù là làm mật thám hay tai mắt thì cũng là người. Không thích thì đuổi đi là được, tại sao lại phải giết? Đao của Hắc Xỉ Trường Chi thật sự quá nhanh.

- Mai ta sẽ cho hắn thêm người để giết, cứ giết sạch cả thiên hạ đi cho hắn một mình làm hoàng đế! Độc Cô Mưu ở chỗ ta nói thì dễ nghe lắm, nhưng đến chỗ Hoàng đế lại nói ra nói vào, hận Thái tử không giết toàn bộ cựu thần của Hoàng đế. Lý Thừa Càn hắn còn chưa phải là Hoàng đế kia mà.

- Vô Thiệt! Ông xem đi, thuộc hạ và thủ túc của ông bị người ta giết sạch rồi, chỉ còn mình ông là cá lọt lưới. Ông có đi tự thú không? Mai ta và ông cùng đi. Ta còn có cái chức Ngũ lễ tư mã nữa, xem xem Thái tử có phải muốn giết cả chúng ta không. Canh tư chúng ta cùng lên triều.

Tân Nguyệt mặt trắng bệch, kéo ống tay áo Vân Diệp, mong y nguôi giận. Vô Thiệt xuất hiện sau lưng Vân Diệp như một bóng ma, cười lạnh:

- Lão phu sống đủ rồi, mai theo Sở công tới triều một chuyến để hỏi cho ra lẽ cũng tốt.

Lưu Phương cũng bước vào, gõ bàn nói:

- Thái tử xử lý gia phó của mình, đừng làm quá gay gắt, tránh sau này khó ăn nói với nhau.

Vân Diệp ném mạnh chén trà đi thật xa, quát:

- Cái thói giết người không sửa, sớm muộn gì cũng tái phạm. Lý Thừa Càn hắn rốt cuộc có bao nhiêu bí mật mà lại sợ người khác biết đến thế? Mai ta phải hỏi cho ra lẽ. Hoàng đế ngay cả việc giết ca ca, giết đệ đệ, thu nạp tẩu tử, đệ tức còn không che giấu, vậy hắn ta còn phải lo sợ điều gì?

Đoạn văn này được biên tập và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free