(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1519:
Thời gian trước, Trường Tôn Xung lâm bệnh thập tử nhất sinh, khi lành rồi thì không thể rời cây gậy được nữa. Tôn tiên sinh nói xương ông có gai, cần phẫu thuật cắt bỏ, nhưng Trường Tôn Xung không dám, chỉ chịu uống thuốc, hiệu quả rất chậm. Đã ba tháng, ông không còn màng đến triều chính.
Độc Cô Mưu, có lẽ vì trên người bớt đi một gánh nặng nào đó mà càng sống càng khỏe mạnh. Chàng đi săn ở Phục Ngưu Sơn còn hạ được một con hổ, sau đó đem bộ da tặng cho Vân Diệp. Nửa là khoe khoang, nửa là ngậm ngùi thương cảm cho một anh hùng cái thế đang bị hai người khác chèn ép đến mức cận kề cái chết.
Gia tộc Trường Tôn nắm giữ Trung Thư, Vân gia nắm Bộ Binh, Độc Cô gia giữ Bộ Hộ. Cả ba đều không thể thiếu vắng nhau, bởi vậy, họ phải cẩn thận dò xét, thận trọng tiếp xúc để cuối cùng tìm ra một khoảng cách hợp lý.
Trường Tôn thị rất thích cục diện này. Hoàng đế vẫn còn quá nhỏ để có kinh nghiệm chấp chính. Giờ đây, ba thế lực họ mỗi người giữ một chân, tạo thành thế kiềng ba chân vững chắc, hoàng đế sẽ có điều kiện để điều chỉnh, quả là cực kỳ thích hợp. Bà nhớ lại lời Vân Diệp từng nói, chỉ cần bỏ đi dấu ấn gia tộc rõ ràng trên ba thế lực này thì thế chân vạc sẽ là một cục diện chính trị không tồi.
Chỉ khi có sự giám sát lẫn nhau, phối hợp cùng nhau và nhượng bộ nhau mới có thể làm cho cục diện chính trị ổn định, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn chính trị quái ác: người chết thì pháp lệnh cũng dừng lại như trước đây.
Bởi vậy, Trường Tôn thị luôn quán triệt tư tưởng này cho hoàng đế: khi không cần dùng người của ba nhà thì tận lực không dùng, khi bắt buộc phải dùng thì cứ chọn người kém, có thể dùng kẻ ngốc thì tuyệt đối không dùng tinh anh.
Vân gia thì chẳng sao cả, triều đường chỉ cần một Vân Diệp nửa nghỉ hưu, thêm vào Vân Thọ đứng gác cửa là đủ. Chỉ cần Vân gia yên ổn, Vân Thọ nắm chức vị gì cũng không quan trọng.
Thực ra Vân Diệp rất lo lắng, con cái Vân gia hình như không thích làm quan. Vân Thọ là do bất đắc dĩ, còn Vân Hoan là một công tử phong lưu, căm ghét triều chính. Vân Lôi là đứa không an phận, bị mẫu thân giáo huấn một trận thì liền chạy luôn tới chỗ đại ca ở Lĩnh Nam không về, khiến Tiểu Miêu đau lòng khôn xiết.
Con của Vân Thọ cũng vậy, mỗi lần nhìn hai đứa bé ăn cơm cũng cầm sách ra xem, Tân Nguyệt chỉ biết thở dài. Thích học vấn không có gì sai, nhưng tước vị của Vân gia vẫn phải có người kế thừa.
Hai đứa con của Lý Dung thì hùng tâm ngùn ngụt, được Lý An Lan nuôi dạy từ nhỏ. Chẳng hiểu sao huyết mạch Lý gia lại thế, bẩm sinh đã thích quyền lực, nay đang tự mình xây dựng hạm đội riêng.
Lý An Lan chưa bao giờ xuất hiện cùng Tân Nguyệt, phần lớn thời gian nàng ở cùng Linh Đang.
Thấy trượng phu ngồi ở hoa sảnh uống trà, miệng ngâm nga hát, ca từ quái đản, khó nghe lại chướng tai, Lý An Lan cẩn thận tới gần, cố gắng phân biệt thứ khẩu âm lạ lùng đó, nhưng bất kể nàng nghe thế nào cũng không tài nào hiểu được.
"Đến ta còn sắp chẳng hiểu nổi đây, sao nàng lại mong mình hiểu được?" Vân Diệp khinh bỉ nhìn Lý An Lan đang rón rén bên cạnh.
Lý An Lan đứng thẳng dậy, bước tới bên ghế Vân Diệp và cười nói: "Chẳng qua là ca khúc của Bạch Ngọc Kinh thôi, thật khó nghe. Trước kia chỉ cần nhắc tới Bạch Ngọc Kinh là chàng nổi giận, bây giờ thành quyền thần lớn nhất thiên hạ rồi, không ai làm gì nổi nữa, dám nghênh ngang hát ca khúc của Bạch Ngọc Kinh. Nói cho cùng, bản tính chàng vẫn không đổi."
Vân Diệp thò tay bóp mông Lý An Lan một cái: "Trêu ghẹo nàng lúc lớn tuổi vẫn không tệ."
Tuổi cao rồi, cái chuyện sờ mó này cũng dễ khiến đau lưng, Tân Nguyệt lại nổi giận. Cùng Lý An Lan chui vào chăn, Vân Diệp bị Tân Nguyệt chỉ mặt mắng mỏ, có cảm giác như bị bắt gian tại giường.
Lúc này, đàn ông hoặc là ngoan ngoãn nghe lời, hoặc là thẹn quá hóa giận. Vân Diệp quyết đoán chọn vế thứ hai, ấn Tân Nguyệt xuống giường đánh hai cái vào mông, sau đó cùng Lý An Lan đã mặc xong y phục nghênh ngang bỏ đi, để lại Tân Nguyệt nổi giận một mình trong phòng.
Tiểu Vũ đứng bên cạnh sư phụ không nói gì, chỉ cười ngây ngô. Phải thừa nhận, giờ đây con bé này dù cười ngây ngô cũng động lòng người.
"Biết Bạch Ngọc Kinh của con xây xong rồi, không cần đắc ý thế. Bạch Ngọc Kinh ở trên trời, là vầng trăng, hiểu không hả? Nói cho con biết, đường gần mới dùng đơn vị đo như dặm, nếu xa phải dùng đơn vị khác, là tốc độ kiêm thời gian. Ví như thời gian ánh sáng đi trong một năm, gọi là năm ánh sáng."
"Hiện giờ sư phụ con tuổi cao, quan lớn, có thể thoải mái nói lung tung, con cứ hồ đồ mà nghe, cứ coi như là chuyện nhỏ giữa sư đồ ta."
"Nghe nói khi tốc độ của con vượt quá ánh sáng, cả thế giới sẽ khác hẳn. Biết ánh sáng nhanh cỡ nào không? Nhanh như chớp mắt. Người làm toán học như ta phải có con số thích hợp. Con chia nửa canh giờ ra ba nghìn sáu trăm phần, ánh sáng trong một phần đó có thể chạy được sáu mươi vạn dặm. Ở điểm này, sư phụ có thể đảm bảo chính xác, trừ khi tốc độ của con vượt qua được cực hạn này, nếu không thì không thể thấy Bạch Ngọc Kinh."
Tiểu Vũ vẫn cười hì hì, không hề bận tâm tới luận điệu quái lạ Vân Diệp nói. Nàng lấy từ trong tay áo ra một cuộn tranh: "Sư phụ nói đương nhiên là chính xác, con coi đó là mục tiêu sau này là được. Có điều, sư phụ xem Bạch Ngọc Kinh của con đây."
Vân Diệp liếc một cái khinh thường rồi ném cuộn tranh qua một bên: "Kém cỏi! Đẽo vài căn phòng trong sơn động liền cho rằng là Bạch Ngọc Kinh, còn kém xa lắm."
Rồi xoa đầu Tiểu Vũ nói: "Tính khí tiểu cô nương bao giờ mới sửa đây? Chớp mắt một cái, con của con sắp thành thân rồi, sao con chỉ lo chơi không để ý tới hôn sự của Tiểu Lão Hổ. Lưu Chính Vũ chạy tới chỗ ta than vãn không biết bao nhiêu lần rồi, con định để người ta nuôi khuê nữ giúp tới lúc nào?"
Tiểu Vũ không kịp sửa lại mái tóc rối bù, vội chạy đuổi theo cuộn tranh bị gió thổi đi mất. Bắt kịp rồi ôm vào lòng, nàng tức tối nói: "Con không ưa khuê nữ của ông ta, chỉ được cái cao lớn, không có óc. Tiểu Lão Hổ là trưởng tử đích tôn của Địch gia, không chỉ thông minh, tướng mạo cũng tốt, nếu cưới một nữ tử ngốc, con sẽ bị tức chết."
"Con nói xem, nhìn trúng khuê nữ nhà nào rồi? Tiểu Lão Hổ nói với ta nó thích khuê nữ nhà Lưu Chính Vũ. Con trai con giống hệt tính con. Có giỏi thì con chia rẽ chúng cho ta xem, cẩn thận chúng nổi giận tư bôn thì con mang chắc cái danh ác bà bà đấy."
"Nó dám!" Tiểu Vũ mày dựng ngược, uy phong Viện phán không nhỏ.
"Sao không dám? Tiểu Lão Hổ có quan chức, nó chẳng thèm cái bá tước của Tiểu Kiệt (Địch Nhân Kiệt). Con làm được gì? Tới lúc đó nó xin điều ra ngoài, Lưu Chính Vũ không sắp xếp cho con rể một vị trí tốt sao?"
"Ta biết từ nhỏ con lớn lên trong nhà ta, sau đó làm tiên sinh thư viện, cả đời tiếp xúc toàn nhân vật tinh anh, nên coi thường cô bé ngốc của Lưu gia. Con thích người thông minh, nhưng Tiểu Lão Hổ không thích, nó thích cưới một người vợ hiền hậu sống vui vẻ cả đời."
"Theo ta thấy, suy nghĩ của Tiểu Lão Hổ không sai, cưới vợ phải cưới người ngốc một chút. Con xem Tiểu Kiệt giờ suốt ngày mặt mày nhăn nhó, có chút lạc thú nào không? Còn chẳng phải do con quản chết à?"
"Tiểu Lão Hổ nhìn thấy hết nên mới nhất định cưới vợ ngốc. Con của chúng ta tinh như khỉ, con muốn nắm trong tay không dễ đâu."
"Năm xưa con gả Hạ Lan cho Thọ Nhi, tưởng là kế sách đã thành công, kỳ thực người ta chống đối con rồi. Hạ Lan không phải là người tính cách ngang ngược, bao năm qua giúp Yên Dung xử lý nội vụ đâu vào đấy. Tuy là thị thiếp mà sống còn tự do hơn chủ mẫu. Mấy chiêu số con dạy cho Hạ Lan đều vô ích. Sư phụ thấy mình sai rồi, dạy con một đống thứ lung tung sao không dạy con biết yêu thương người khác? Theo cách nói của Bạch Ngọc Kinh thì con có IQ siêu quần, EQ cực thấp. Nha đầu ngốc, đem trí tuệ dùng vào tình cảm là vô ích, đôi khi ngốc nghếch một chút mới khiến người ta cảm động."
"Người thông minh ắt phải biết xử lý tình cảm, nếu xử lý không tốt thì không phải là người thông minh," Tiểu Vũ hiếm khi phản bác sư phụ một câu, dù sao trí tuệ luôn là thứ nàng kiêu ngạo.
"Câu này làm khó sư phụ rồi. Có điều, theo sư phụ biết, trí tuệ có mũi nhọn, dễ làm tổn thương người khác. Biểu hiện cao cấp của trí tuệ là lão luyện hoặc khoáng đạt. Con xem Nhan phu tử, Lý Cương tiên sinh, rồi nhìn sư phu con, đều là khoáng đạt. Ví như vừa rồi bị sư mẫu con bắt gian tại giường, biết ta dùng cách gì thoát nạn không? Là thẹn quá hóa giận. Cách này rất ngốc, nhưng rất hữu dụng."
Tiểu Vũ cười gập người. Tình hình trong nhà sao nàng không hiểu? Từ khi Lý An Lan tới phủ, sư nương liền phòng như phòng trộm. Sư phụ và Lý An Lan còn cố kỵ chút thân phận, còn sư nương chẳng thể lấy thân phận ra trước mặt Lý An Lan, nên thẳng thắn giở trò đanh đá cá cầy.
Thấy Tiểu Vũ mỉm cười, Vân Diệp cũng cười ha hả: "Đạo phu thê là thế, chẳng có lý lẽ nào hết, cũng không phải là chỗ để giảng giải đạo lý. Con xinh đẹp tuyệt luân, lại thông minh chưa từng có. Năm xưa, việc tìm phu quân cho con làm sư phụ sầu bạc tóc. Không nhẫn tâm đưa Tiểu Kiệt vào miệng hổ, nhưng không tìm được dê thế tội. Nhìn khắp Đại Đường cũng chỉ Tiểu Kiệt có thể phản kháng một chút, nên mới tác thành hôn sự này. Nhìn hai đứa cầm sắt hòa minh, sư phụ thực lòng vui mừng."
"Nhưng mấy năm qua con say mê vào cái gọi là Bạch Ngọc Kinh, muốn khai tông lập thành tông sư. Nha đầu à, tông sư không thể gượng ép mà thành được, nó tự sinh ra trên một nền tảng vững chắc. Ta từng chứng kiến quá trình khai ngộ của Nguyên Chương tiên sinh, Ly Thạch tiên sinh, rất thống khổ, như rắn lột da để có cuộc sống mới vậy. Tuyệt đối không phải xây tòa lầu cao là thành được. Con muốn đạt tới cảnh giới tông sư, thông tuệ là kẻ địch lớn nhất của con. Nào, sư phụ cho con một thứ, hãy lĩnh hội cho tốt. Đây là thứ năm xưa mang lại cho sư phụ chút cảm ngộ, sẽ có ích cho con."
Tiểu Vũ tới trước mặt Vân Diệp. Dù bao nhiêu tuổi, đứng trước mặt Vân Diệp nàng vẫn hóa thành cô bé với tính khí lạ lùng, không muốn theo. Nhưng nàng vẫn bị Vân Diệp kéo vào thư phòng.
Trải một tờ giấy thật to, nha hoàn mài mực xong rồi đi ra. Vân Diệp nhấc bút, chỉ vài đường nét đã có tấm mai rùa cực lớn xuất hiện. Vân Diệp bây giờ ít vẽ rùa rồi, tuy Ô Quy Đồ của Sở công cùng với tranh nhân vật của Triển Tử Càn được xưng là song tuyệt, nhưng Sở công rất ít vẽ, nên có tiền cũng khó lòng mua được.
"Con không muốn rùa, đây lại còn là con rùa bị lật ngửa." Người khác coi là ngàn vàng khó kiếm, với Tiểu Vũ lại là không đáng một xu, nàng cho rằng sư phụ vẽ rùa để trêu mình.
"Câm mồm!" Vân Diệp bực mình mắng, lại cầm bút viết ở chỗ giấy trắng: "Nằm dài bãi cát ba năm rưỡi, sóng lớn nổi lên ta trở mình."
Cẩn thận thấm khô mực dư, thổi khô rồi cuộn lại nhét vào tay Tiểu Vũ: "Năm xưa lúc sư phụ xui xẻo nhất đã dựa vào câu này mà sống đó. Hãy nghĩ kỹ ý tứ trong đó, treo lên tường mà xem."
"Bị người ngoài nhìn thấy sẽ nói sư phụ là lão ô quy, con là tiểu ô quy." Tiểu Vũ mặt như đưa đám, rất là không muốn.
"Hừ! Chỉ cần con sống vui vẻ, môn phái của chúng ta sửa từ Bạch Ngọc Kinh sang Ô Quy bang cũng có hề gì? Chẳng những con phải xem mà Tiểu Kiệt cũng phải xem."
Nói xong đuổi Tiểu Vũ ra khỏi cửa, bảo nàng mau về nhà.
Tiểu Vũ rầu rĩ về nhà, thấy Địch Nhân Kiệt đang làm việc thì thở dài. Nàng bảo nhà bếp nấu ít đồ ngọt, Địch Nhân Kiệt thích ăn ngọt, cả đời không thay đổi.
Lặng lẽ ngồi bên ghế cùng trượng phu, lời sư phụ nói vừa nãy nàng vẫn nghe vào tai. Nhìn trượng phu rất lâu, nàng mới phát hiện hắn không còn trẻ nữa.
Địch Nhân Kiệt xử lý xong văn thư ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Vũ nhìn mình không chớp, cười nói: "Về rồi à? Sư phụ nhận xét thế nào về Bạch Ngọc Kinh của nàng?"
Tiểu Vũ mở tờ giấy kia ra: "Đó là lời dạy bảo của sư phụ, một con rùa đen nằm ngửa."
Địch Nhân Kiệt lại có cái nhìn khác, thưởng thức con rùa nói: "Bút pháp của sư phụ ngày càng lão luyện. Nàng xem con rùa này, tuy thân ở khốn cảnh, vẫn ung dung mặc kệ mệnh trời. Sư phụ muốn chúng ta đừng biến cuộc sống thành nỗi khổ, trân trọng những gì trước mắt mới là chính xác."
Tiểu Vũ lạnh nhạt nhìn hắn: "Sao thiếp không nhìn ra? Thiếp chỉ thấy một con rùa xui xẻo, thêm vào hai câu thơ, rõ ràng là chửi người."
Địch Nhân Kiệt cười lớn: "Tính sư phụ là thế đấy, cả đời giấu chân lý trong sự khôi hài hoặc m���ng giận. Nàng nghĩ kỹ xem, chẳng phải tất cả những tiên đoán của sư phụ đều đã thành sự thật sao?"
"Nói ra còn có ai tầm nhìn xa hơn sư phụ nữa không? Viên Thủ Thành tự xưng hai kiếp làm người, ta thấy vẫn chỉ là hạng thần côn, người như thế xách giày cho sư phụ cũng không xứng."
"Sư phụ là người hoàn mỹ nhất, có tình với thê tử, có nghĩa với bằng hữu, có sự thương xót với kẻ yếu. Chỉ cần bảy năm sau sư phụ thoái ẩn là sẽ thành nhân vật tựa Chu Công."
Tiểu Vũ không tán đồng: "Thế thì sao? Bản thân phải chịu thiệt thòi cả đời. Luận trí tuệ, luận thủ đoạn, luận khí phách, sư phụ đều không thiếu. Dù làm Vương Mãng cũng hơn Chu Công trăm lần."
Địch Nhân Kiệt yêu thương nhìn Tiểu Vũ đang bất bình: "Nếu sư phụ thực sự sát hại con cháu Lý gia thì nàng có còn thân thiết với sư phụ không? Muốn giết Lý Quyết phải giết Thái hoàng Thái hậu và Ngụy vương Thái, rồi Ngô vương Khác, Thục vương Ảm, Tề vương Hữu. Rồi giết sạch những nho sĩ danh tiếng trong đời, thuận tiện chặt đầu Hồng Nho Thư Viện mới có thể soán vị thành công. Nếu thế, liệu sư phụ còn là Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân được mọi người tôn kính tận đáy lòng không?"
"Tiểu Vũ, nàng thực sự muốn sư phụ thành kẻ tiểu nhân độc ác, lục thân bất nhận sao? Vì một cái hoàng vị, không đáng."
"Ba năm qua, sư phụ tựa như nghỉ ngơi dưỡng thân, thực ra người luôn chú ý mọi biến hóa. Nàng thực sự nghĩ thiên hạ thái bình rồi sao? Loại kiêu hùng như Trường Tôn Xung, Độc Cô Mưu có kẻ nào không âm thầm rục rịch muốn làm nên nghiệp lớn?"
"Nhưng sư phụ chưa chết, bọn họ không dám nhúc nhích. Ba năm trước, sư phụ chẳng cần phân biệt đúng sai đã chôn sống Lý Tượng như một lời tuyên bố: kẻ nào dám gây loạn sẽ phải chết! Cho nên những kẻ có dã tâm đều cúi đầu kiềm chế, chỉ sợ lộ ra chút bất mãn khiến sư phụ biết mà gặp phải thảm họa."
"Sư phụ trí tuệ hơn nàng nghĩ nhiều lắm. Người ta cải cách đều phải vung đao tiến hành, như Thương Ưởng, Triều Thác. Chỉ có sư phụ là thầm lặng cài cắm nó vào dòng chảy thời gian."
"Quyền lực của Lục Bộ đang không ngừng chia nhỏ. Đường lối triều chính không còn bị thay đổi chỉ bằng một lời của hoàng đế nữa, quyền lợi đang tiến theo phương hướng hành pháp, lập pháp, tư pháp."
"Hoàng đế là tượng trưng của quốc gia, giá trị tồn tại duy nhất là thay trời trị vì mảnh đất này. Muốn nắm đại quyền sinh tử trong tay như Thái Tông và Cao Tông là điều không thể."
"Trong mắt sư phụ, làm hoàng đế chẳng những vô vị, còn vô cùng ấm ức. Thay đổi quốc gia, lập quy củ vạn thế mới là chuyện nhân vật vĩ đại phải làm."
"Ta thấy người đặt lợi ích dân sinh lên hàng đầu, dựng thái bình cho vạn thế như sư phụ mới là vĩ nhân chân chính. Sư phụ luôn nói mình là viên gạch lót đường, không cầu gì, chỉ cầu những người đứng trên lưng mình có thể nhìn xa hơn, đi xa hơn."
"Được làm đệ tử của lão nhân gia là may mắn ba đời của Địch Nhân Kiệt ta."
Tiểu Vũ buông một tiếng thở dài: "Thiếp vì Bạch Ngọc Kinh hư vô xa xăm mà lãng phí sáu năm. Sáu năm này là lúc sư phụ thi triển hoài bão. Sư phụ đúng là làm rất bí mật, ngay cả người như thiếp cũng không nhìn thấy. Tiểu Kiệt, chúng ta sống dưới cánh sư phụ, tuy an toàn nhưng không có hào quang riêng của mình. Xem ra thiếp phải về thư viện làm tốt chức Viện phán của mình rồi."
Địch Nhân Kiệt vuốt râu cười lớn: "Dưới ánh mặt trời, đom đóm chẳng cần tỏa sáng."
Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, hãy cùng đọc những câu chuyện tuyệt vời khác tại đây.