Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1518:

Hà Thiệu nói rõ hơn: – Ta đã ba ngày không ăn gì, cho nên ta sắp chết rồi, ta biết lắm. – Với tình trạng cơ thể huynh, ta thấy huynh phải nhịn ăn đến nửa năm mới đúng, chứ ba ngày thì còn đáng mừng là đằng khác.

Vân Diệp nghe giải thích càng kinh ngạc: – Thân thể ta, ta biết rõ. Trời cao cho ta sinh ra ở Đại Đường là để bồi thường cho ta, để ta hưởng hết phú quý nhân gian. Giờ không hưởng phúc được nữa, tức là từ ba ngày trước trời cao đã bồi thường hết cho ta, nên ta sắp chết.

Hà Thiệu nói như đùa, nhưng từ trong mắt hắn, Vân Diệp nhận ra hắn vô cùng nghiêm túc. – Nếu đã sắp chết rồi thì sao còn chạy khắp nơi? Mấy chục lão bà, mấy trăm đứa con không lo liệu gì sao?

Vân Diệp không tin Hà Thiệu tới chỉ để báo tin sắp chết. – Chết không nhắm mắt được.

Hà Thiệu đau thương vô kể: Nếu như người khác sắp chết thì Vân Diệp thế nào cũng bi ai, nhưng bi kịch qua miệng Hà Thiệu lại hóa thành hài kịch. Một kẻ đang hưởng hết phú quý nhân gian lại than chết không nhắm mắt, Vân Diệp không biết mình nên buồn hay nên cười.

– Sắp chết rồi mới phát hiện cả đời mình làm sai quá nhiều chuyện. Hai năm trước có một kẻ tên Nguyên Gia mang bản thảo tới tìm ta, hi vọng ta giúp in ấn. Vì là quan viên nên ta tiếp kiến, nhìn lướt qua bản thảo của hắn, phát hiện mỗi chữ trong sách đều như nói hộ lòng ta. Ta muốn truyền bá nó, giờ tới lúc quan trọng, đột nhiên phát hiện mình sắp chết.

Vân Diệp nhíu mày: – Cuốn sách "Tứ Dân Luận" mà huynh in ta đã đọc qua rồi. Đúng là cuốn sách hay làm người ta tỉnh ngộ, nhưng liên quan gì tới ta? Ta là kẻ sĩ, ta sẽ không phản bội giai cấp của mình để giúp huynh, cho nên nếu huynh muốn ta giúp thì tốt nhất đừng mở lời.

– Ta tất nhiên biết huynh không phù hợp. Ta chỉ cầu xin huynh vào thời điểm thích hợp ở triều đường hãy giả vờ như không hay biết gì là được, còn lại ta sẽ tự an bài.

Vân Diệp đi vòng quanh giường Hà Thiệu: – Huynh an bài người bên cạnh hoàng đế ư?

– Chuyện này không thể giấu được huynh nên ta báo trước cho huynh, để tránh việc vị cố mệnh đại thần như huynh lỡ tay giết mất người ta đã phải khó khăn lắm mới cài cắm vào. – Ta không có ý gì, chỉ muốn người đó nói giúp "tứ dân", không phải quá đáng chứ? Ta muốn làm hoàng đế dần dần tiếp nhận quan điểm này, đối với Đại Đường không có hại.

Vân Diệp gật gù: – Nếu đã thế ta không can dự vào nữa. Lão Hà, đừng có tâm tư méo mó, bằng không ta sẽ khiến huynh dù xuống địa ngục cũng phải hối hận. Nếu huynh muốn đảm bảo thì sống thêm bảy năm nữa, khi đó ta sẽ không can dự triều đình nữa, mặc huynh muốn làm gì thì làm, ta chỉ đứng ngoài xem trò khỉ thôi.

– Không sống nổi bảy năm, nhiều lắm là bảy ngày thôi. Tôn tiên sinh chẩn mạch cho ta, không tìm được mạch, phải cắt thịt ra mới tìm được mạch. Lão nhân gia nói ta không sống qua được mười ngày. Ta không sợ chết, chỉ lo tâm huyết mình trôi theo dòng nước.

– Trên đời mười chuyện thì hết chín không theo ý mình. Giờ huynh về nhà lo hậu sự đi, vài ngày nữa ta sẽ qua viếng.

Hà Thiệu thấy mục đích đã đạt được, nói: – Nhớ tới nhé, có Phiêu Kỵ Đại tướng quân tới phúng viếng, Hà gia sẽ được vẻ vang lắm.

Hai người nói chuyện rất bình thường, không có chút bi thương nào. Lần đầu tiên Vân Diệp tiễn Hà Thiệu ra khỏi nhà, Hà Thiệu cười nói một câu: – Không hẹn ngày gặp lại.

– Lại thiếu mất một cố nhân!

Vân Diệp lẩm bẩm nhét quả táo vào miệng Vượng Tài. Hà Thiệu không ăn được nữa, Vượng Tài thì đang tuổi phát triển, ăn rất tốt, nhưng chẳng kén chọn như Vượng Tài già. Vượng Tài già xưa nay chỉ ăn chỗ ngon nhất rồi nhả hạt, chẳng chịu ăn hết quả.

Đã hứa tới phúng viếng thì phải chuẩn bị một chút. Tôn tiên sinh hiện đã thành thần tiên, ông ấy nói ai chết lúc nào là tuyệt đối không sai một ngày nào, cho nên hiện giờ đến khám bệnh đều là những huân quý phú hào.

Lão đạo không thích, chín mươi tuổi rồi vẫn vào Tần Lĩnh xem bệnh cho sơn dân. Lời của ông là đám phú quý chết một người thì bớt đi một miệng ăn, bách tính chết một người là thiếu đi một người làm ra miếng cơm. Không biết cái nhìn gay gắt này từ đâu mà có, đoán chừng thấy Vân gia xa hoa quá đà nên ông ấy cố ý nói vậy.

Vân Diệp cúi đầu nhìn trang phục của mình: "Có quá đáng đâu chứ, chỉ là áo vải bông xanh, giày vải do chính tay Linh Đang thêu. Trước kia ta còn thích đeo bên hông ngọc bài thể hiện thân phận, giờ thì từ đầu đến chân chỉ có mỗi cây trâm gỗ thôi."

Sáng một bát cháo, hai cái bánh bao. Trưa một bát mì với hai nhánh tỏi. Tối thì càng đáng thương hơn, chỉ có mì không, vì Tân Nguyệt chê ăn tỏi hôi miệng. "Đại tướng quân sống còn chẳng bằng đại ca lưu manh, sao cả thế giới lại cứ đâm thọc nhà Vân thế này?"

Tóc Tân Nguyệt đã lấm tấm bạc, nhưng tóc Na Nhật Mộ vẫn đen nhánh. Dù đã có tuổi, nàng lại càng thích trang điểm, mặc tấm lụa mỏng đất Thục hờ hững như không, yếm ngực màu hồng thấp thoáng ẩn hiện, thêm vào trang sức bằng vàng. Nói nàng mới ba mươi tuổi e cũng có người tin.

Thanh danh Vân gia có quá nửa là bị Na Nhật Mộ làm hỏng. Tân Nguyệt nói tới là nghiến răng nghiến lợi. Na Nhật Mộ đứng cạnh Vân Mộ nhìn chẳng giống mẹ con chút nào, mà cứ như tỷ muội.

Vân Diệp cũng ghen tỵ, mỗi ngày tóc mai càng bạc, thứ đỏ cứ nhổ rồi lại mọc lên nhiều hơn, càng thấy mình già đi thì lại càng già nhanh hơn.

Mình còn sống thì Tân Nguyệt thi thoảng còn làm nũng, đóng vai tiểu nữ tử. Một khi mình chết đi, Vân Diệp e Tân Nguyệt sẽ hóa thành một bà lão biến thái, cái kiểu lão bà sát nhân trưng ở đại đường mà không giận cũng toát ra uy nghiêm.

Trước kia bận rộn không thấy thời gian trôi qua, giờ đã rảnh rỗi rồi. Ngủ dậy thấy trời còn sớm, ngủ thêm một giấc nữa lại phát hiện mặt trời vẫn chưa lên đến đỉnh đầu.

– Phu quân, không thể ngủ mãi được. Sáng sớm ngủ không tốt đâu. Chàng nên học người ta ngồi xe lên núi ngắm phong cảnh, làm vài bài thơ, để thiếp thân dự yến hội còn có cái mà khoe chứ.

Tân Nguyệt cười khanh khách, bà lão này hôm nay cười rất duyên. Ngó quanh không thấy ai, nàng ôm khuôn mặt đã già của trượng phu một cách thân mật: – Tài khí của thiên hạ chỉ có một gánh, một mình chàng đã chiếm đến tám đấu. Đám hậu sinh tiểu tử, nhất là tên Vương Duy kia, làm được mấy bài thơ đã không biết trời cao đất dày là gì rồi. Chàng mơ mơ màng màng tỉnh dậy không cần suy nghĩ cũng có thể làm ra bài thơ hay hơn người ta vắt óc suy nghĩ cả trăm lần. Thiếp đi đây, xem xem ai dám có bản lĩnh này chứ.

Tân Nguyệt lại đi rồi. Thì ra mấy ngày qua các phu nhân ở Ngọc Sơn tổ chức du viện hội, nào là công chúa, quận chúa, nhất phẩm phu nhân, quốc phu nhân, bá phu nhân... kéo đến đông vô kể. Chắc không chịu nổi Vương Duy độc chiếm ngôi đầu nên mới chạy về nhà nhờ mình làm thơ hộ.

Vương Duy là ai? Là Thi Phật lừng danh thiên hạ, là nhân vật phong lưu thi họa song tuyệt ngàn đời, thi ca thoát tục, đọc lên thấy chẳng vướng chút bụi trần nhân gian nào.

Mình không phải làm thơ, mà là đọc thơ. Phải trăm năm nữa Đỗ Mục mới ra đời, giờ cứ lấy ra dùng thì có sao đâu. Tới Đại Đường mấy chục năm rồi mà chẳng học được cách làm thơ. May giờ ta đã thành lão tặc chức cao quyền trọng, chẳng ai còn tư cách ra lệnh cho ta làm thơ nữa. Trường Tôn thị cũng từng thắc mắc vì sao nhiều năm qua không thấy tuyệt tác nào của mình ra đời.

Có một lần rảnh rỗi, ta cùng Lý Thái hát "Đoản Ca Hành" của Tào Tháo dưới trăng. Hát tới câu: "Chu Công trải chiếu, thiên hạ theo về" thì thiếu chút nữa làm Lý Nghĩa Phù ngồi cạnh sợ són đái, cuống cuồng chạy khỏi bữa tiệc, những người khác còn chạy nhanh hơn. Hai câu thơ này người khác chẳng dám dùng, chỉ có Vân Diệp ta mới dám thôi.

Tối hôm đó rất nhiều người. Đô thủy giám mật báo với thái hoàng thái hậu và hoàng đế. Hoàng đế nghe xong liền khẩn trương. Trường Tôn thị hỏi rõ hoàn cảnh lúc đó rồi cười không ngớt.

Nói với hoàng đế rằng đó là chiêu đuổi khách của Đại tướng quân, đoán chừng vì người đến bái phỏng không ngớt nên khiến y bực mình.

Truyện này do truyen.free phát hành độc quyền, mọi hành vi sao chép đều bị cấm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free