(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 159:
Từ hôm nay trở đi, ta chính là thống lĩnh của các ngươi. Ta tên là Vân Diệp. Cho các ngươi biết tên, không phải muốn các ngươi kính sợ, mà là để nói với các ngươi rằng, nếu có phiền toái thì cứ tìm ta. Nghe có vẻ công bằng đấy, ta mà gặp rắc rối cũng sẽ tìm đến các ngươi thôi. Bởi vì ta không biết đánh trận. Việc binh đao trận mạc, ta trông cậy vào các ngươi; còn những chuyện ngoài chiến trường, các ngươi có thể trông cậy vào ta. Ta sẽ chọn cho các ngươi một vị đội trưởng, người này sẽ phụ trách quản lý các ngươi thường ngày. Nếu ai trong các ngươi có gan thì cứ tìm hắn mà tỷ thí. Ta thì chẳng đấu lại, nhưng hắn thì được đấy.
Vân Diệp nói chuyện rất tùy tiện, cứ như đang kể chuyện nhà, nhưng lại chân thật đến lạ. Điều đó làm đám phụ binh nhìn nhau đầy vẻ khó hiểu, không biết nên nói gì. Song trong lòng họ cũng nổi lên nghi vấn: Hầu gia mà lại như vậy ư? Vị Hầu gia này, tuy khoác áo giáp lộng lẫy, nhưng nói được vài câu đã ngáp ngắn ngáp dài như chưa tỉnh ngủ, tuổi tác lại còn quá trẻ. Cả đám phụ binh tức thì xôn xao bàn tán.
Đội trưởng thân binh của Ngưu Tiến Đạt đứng ra quát:
– Im lặng! Ai là người đứng đầu bọn các ngươi?
Một lão phụ binh bước ra, chắp tay nói:
– Tiểu nhân Nhiếp Đại Ngưu, tạm thời thống lĩnh phụ binh.
– Được, lão tử hiện là đội trưởng, còn ngươi là phó đội trưởng. Ngươi tự mình tuyển thêm hai mươi lăm tiểu đội trưởng nữa, ta cho các ngươi một tuần hương để làm việc đó.
Dù sao, đội trưởng thân binh của Lão Ngưu cũng là giáo úy, thừa sức quản lý mấy trăm phụ binh.
Thấy mọi chuyện tiến hành thuận lợi, Vân Diệp định về nhà. Hôm qua anh suy nghĩ miên man suốt cả đêm, giờ thì mệt rã rời. Vừa đi được mấy bước thì có một tiểu binh chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi nhảy ra, chưa kịp đến gần đã bị đám Lão Trang ấn xuống đất.
– Hầu gia, tiểu nhân chỉ muốn một đôi giày, tiểu nhân muốn một đôi giày!
Dù đầu bị ấn sát đất, hắn vẫn vùng vẫy nói ra yêu cầu của mình.
Vân Diệp ra hiệu cho đám Lão Trang buông tên tiểu binh ra. Anh thấy hắn mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, đầu tóc bù xù, mặt đầy bùn đất mà cũng chẳng buồn lau. Hắn chỉ nhìn Vân Diệp chằm chằm, đôi mắt đầy trông đợi. Chân hắn mang đôi giày cỏ rách nát, đôi chân đen xì nứt nẻ vì gió lạnh, trông như những cái miệng nhỏ rướm máu. Hắn lúng túng rụt chân lại, cúi đầu, mặt đỏ bừng.
– Chân ngươi to bằng chân ta, vậy thì đi giày của ta đi.
Trong túi của Vân Diệp luôn mang theo hai đôi giày. Giày thời Đường chất lượng không tốt, chẳng dùng được bao lâu đã hở mũi giày, lộ cả ngón chân ra, nên nãi nãi đã đặc biệt chuẩn bị cho Vân Diệp những hai đôi giày để thay bất cứ lúc nào.
Một đôi giày da trâu được đặt trước mặt tiểu binh. Hắn xoa xoa đôi tay, cẩn thận ôm lấy đôi giày vào lòng, rồi nghiêm túc nói với Vân Diệp:
– Lên chiến trường tiểu nhân sẽ giúp ngài!
Hắn nói rất to khiến nhiều người quanh đó bật cười. Bọn họ không cho rằng Vân Diệp cần một tên tiểu binh giúp, họ cho rằng lời hắn nói chỉ là vui miệng.
Vân Diệp không cười, nghiêm túc đáp:
– Được, vậy quyết định như thế. Ta cho ngươi giày, ngươi lên chiến trường giúp ta. Có điều, ngươi phải chữa khỏi chân trước đã. Ngươi hãy đến tìm đạo trưởng Tôn Tư Mạc ở cửa nam, ông ấy sẽ cho ngươi ít thuốc mang về ngâm chân. Với đôi chân như thế này, ngươi sẽ chẳng giúp được gì cho ta trên chiến trường đâu.
Ý tốt của con người không phân biệt cấp bậc. Dù là người thấp kém nhất dành cho ngươi thiện ý, ngươi cũng nên trân trọng, vì đó là ân huệ lớn nhất mà trời đất ban tặng cho mỗi người. Cuộc đời này, cơ hội để chúng ta tiếp nhận ý tốt của người khác không nhiều, mà Vân Diệp thì chưa bao giờ bỏ lỡ một cơ hội nào như vậy.
Đám phụ binh trên giáo trường vẫn cười nhạo. Một lão phụ binh tuổi cao đi tới trước mặt tên tráng hán đang cười cợt hăng say nhất, giơ tay giáng một cái tát khô khốc. Tên tráng hán bị đánh sững sờ, chẳng hiểu vì sao lão binh kia lại đánh mình.
– Lần sau gặp loại chuyện này mà ngươi còn cười thì ta sẽ chặt đầu ngươi.
Giọng lão binh lạnh như băng, làm tên tráng hán rùng mình co rụt cổ lại, ôm mặt không dám nói thêm lời nào.
Vân Diệp hắng giọng, nói với các phụ binh:
– Tất cả chúng ta đều là cha sinh mẹ đẻ, đừng ai xem thường ai. Ta tuy là hầu gia, nhưng chưa chắc đã hơn được các ngươi điều gì. Ở trên chiến trường, mọi người chỉ có cách đoàn kết mới sống được. Hôm nay ngươi giúp hắn, biết đâu ngày mai hắn lại cứu ngươi một mạng. Món nợ này không thể nào tính toán sòng phẳng được. Ta chỉ hi vọng mọi người đều quang vinh mang tiền tài về nhà, đừng ai phải bỏ mạng lại trên mảnh đất hoang lạnh này.
– Đa tạ lời khuyên quý báu của hầu gia. Tiểu nhân nhất định sẽ cố gắng sống sót trở về, trong nhà còn có hai đứa con đang đợi tiểu nhân mang kẹo về.
Lão binh khom người thi lễ với Vân Diệp xong mới nói:
– Ồ, nhìn ngươi tuổi không nhỏ nữa, nghe ngươi nói thì con cái của ngươi còn bé hả? Trong nhà có thê tử, sao còn muốn liếm máu trên đao?
Thật kỳ lạ, một người một thân một mình đi làm phụ binh thì còn hiểu được, nhưng một trụ cột gia đình lại phải vào đội phụ binh kiếm sống thì thật khó hiểu.
– Hầu gia biết đó, năm nay nạn châu chấu hoành hành khắp nơi trong quan nội. Lương thực trong nhà bị châu chấu ăn sạch, không còn một hạt, sống không nổi nữa. May là triều đình mở kho phát lương, cả nhà tiểu nhân mới sống được. Nhưng số lương thực đó không đủ ăn, cả ngày cứ phải đong đếm từng hạt gạo. Cuộc sống như thế không chịu nổi. Trước kia tiểu nhân sống nhờ vào lưỡi đao, nay tứ hải thanh bình, muốn có một miếng cơm cũng chỉ còn cách đến Sóc Phương, còn nơi nào khác nữa đâu.
Lão binh là người quan nội, để lại chút lương thực ít ỏi cho vợ con, tự mình xách đao tới Sóc Phương. Không ngờ rằng lần này Sóc Phương lại bình yên như Trường An, không có chiến sự. Lão binh chẳng có đường kiếm tiền, đành ôm thất vọng.
Một nửa số phụ binh ở đây là vì nạn châu chấu mà ra. Cứ nghĩ tới nạn châu chấu là Vân Diệp lại đầy căm hận Lý Nhị, chính ông ta đã dung túng để tai họa xảy đến.
Với nạn châu chấu, Vân Diệp luôn cảm thấy mình nợ tất cả mọi người trong thiên hạ, cho nên anh muốn bồi thường cho bọn họ, chẳng vì điều gì khác, chỉ vì muốn lòng mình được thanh thản, có thể ngủ một giấc yên bình.
Tiết Vạn Triệt tới thẳng Linh Châu, nhưng hàng hóa lại được chuyển đến Sóc Phương, rất là sung túc. Không ngờ có hơn hai trăm tấm da dê màu tím, ngưu hoàng cũng thu được đến trăm cân, kèm theo số lượng lớn dê bò. Chỉ là không thấy vàng bạc đâu, chắc chắn đã bị Lão Tiết cất riêng rồi, Vân Diệp thầm nghĩ một cách đầy ác ý.
Hiện nay Đại Đường có một thói xấu phổ biến, đó là chôn giấu tiền dưới gầm giường. Các nhà đại hộ thì chỉ thu vào mà không chi ra, còn các nhà tiểu hộ thì chẳng có điều kiện để làm vậy. Nghĩ cũng phải thôi, trong nhà đại hộ, gấm vóc đã chất thành đống, còn mỹ nữ thì cũng cất giấu không biết bao nhiêu. Nhưng những thứ này không dễ bảo quản, gấm vóc dễ mốc, mỹ nữ rồi cũng sẽ già đi. Chỉ có vàng bạc mới là vương đạo. Chẳng phải có câu: Thịnh thế chơi đồ cổ, loạn thế tích vàng bạc sao? Cho dù Lý Nhị ra lệnh cảnh cáo người dân, không cho tích trữ tiền, nhưng có mấy nhà chịu nghe lời ông ta? Thế nên, dù bị cấm, họ vẫn cứ giấu, điển hình như nhà họ Vân.
Vân Diệp có một sự si mê vàng bạc đến mức ám ảnh. Điều này ảnh hưởng đến tất cả mọi người trong nhà, ngay cả Tiểu Nha cũng lấy hai mươi đồng tiền tiêu vặt mỗi tháng của mình đi đổi lấy vàng từ ca ca.
Nghĩ tới những điều này, nhìn Hà Thiệu mặt mày nhăn nhó, Vân Diệp lại thấy điều đó thật thú vị. Người Trường An thì thiếu thốn tiền đồng đến mức phải dùng vàng bạc trái lệnh. Ngược lại, ở Sóc Phương, người ta lại thích vàng bạc mà không ưa tiền đồng.
Vân Diệp quyết định không nói với tên ngốc Hà Thiệu rằng anh định dùng bạc đổi mấy nghìn quan tiền trong tay hắn. Sau đó về Trường An, anh sẽ đổi số tiền đó thành vàng bạc, rồi sang tay một cái là có thể kiếm lời thêm ba phần. Còn gì để không hài lòng nữa chứ.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động nghiêm túc, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập tại truyen.free.