(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 172:
Gió cuộn tuyết trắng trên mặt đất, có tiếng lục lạc leng keng vọng tới, âm thanh vừa tao nhã vừa hoạt bát. Một con lạc đà trắng như tinh linh từ trong tuyết phóng ra, dừng lại bên thi thể A Bặc Đỗ Lạp, quỳ xuống, miệng không ngừng mấp máy như thể đang nói điều gì. Trên lưng nó có một chiếc hộp bạc chế tác vô cùng tinh xảo. Trình Xử Mặc mở khóa, phát hiện bên trong là một tấm da dê trắng muốt.
Hứa Kính Tông mở cuộn da dê, khẽ đọc: – Vân hầu từ ngàn dặm xa xôi tới, tại hạ vô cùng hoan hỉ, đặc biệt phái người mang tới trò mua vui, mong lấy được một nụ cười của quân hầu. Giờ đây có rượu ngon Ba Tư, có mỹ nhân các nước, cùng múa trong tuyết trắng, đón gió ca vang, đẹp không tả xiết. Rất mong được cùng Vân hầu say một bữa, liệu có được chăng?
Hứa Kính Tông đọc xong ngẩn người nhìn Vân Diệp. Với kiến thức rộng lớn của hắn, cũng chưa bao giờ gặp phải kiểu mời khách như thế này. Vân Diệp thì hiểu rõ, đây đúng là thứ biến thái con bà nó, múa cùng tuyết trắng, đón gió ca vang? Rõ ràng đây là đang chơi khó, nếu không đi, ngày mai khẳng định sẽ có rất nhiều mỹ nữ chết cóng bị đem tới. Kẻ này là ai? Sao lại hiểu rõ nhược điểm của mình như vậy?
Nếu bỏ qua phần văn thư hoa mỹ, đây vẫn thuộc về lễ nghi của giới quý tộc. Cho dù lễ nghi của bọn họ có thể dễ dàng lấy ba trăm mạng người ra làm trò chơi, từ đó suy ra, thủ hạ của hắn phải có hơn ba nghìn người. Ngay cả Hiệt Lợi c��ng không thể chơi lớn đến mức này. Không đi cũng không xong, nếu tên khốn này phái tới năm sáu trò quái gở nữa, chút người này của lão tử chẳng đủ nhét kẽ răng, dù có thêm năm trăm tinh kỵ yểm trợ phía sau cũng sẽ rất nan giải.
Thôi không nói nữa, thay y phục thôi. Người ta là quý tộc, lão tử cũng là quý tộc, dứt khoát không thể để hắn xem thường. Lão Tôn không đi được, Trình Xử Mặc cũng không thể đi, chỉ có thể đi cùng Hứa Kính Tông và Lão Trang. Nhờ Tôn Tư Mặc trông chừng Trình Xử Mặc, ngàn vạn lần đừng để ta thêm lo lắng. Tình thế hiện giờ không tốt, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, làm không khéo là chết hết cả lũ. Phải giảng giải đạo lý này cho Trình Xử Mặc mấy lượt liền, sau đó mới đuổi con lạc đà quay về.
Đi theo lạc đà về phía trước, Vân Diệp khoác áo choàng đen toàn thân, đầu đội mũ da cừu mềm mại, chân đi giày da dê ấm áp. Trên mũ đính một viên trân châu đen to bằng long nhãn, chẳng biết cô cô kiếm đâu ra. Dù sao thì bộ trang phục này của Vân Diệp cũng đã nâng tầm hình tượng tài lực của Vân gia lên mấy bậc. Ở Trường An, có đánh chết Vân Diệp cũng không dám mặc, quá tốn kém. Lần trước chỉ mặc thử một lần mà khiến Tân Nguyệt cười lăn lóc trên giường không dậy nổi, nói nàng chỉ nhìn thấy áo choàng và trân châu, còn người trông thế nào cũng không nhớ nổi.
Hứa Kính Tông ăn mặc rất quy củ, y phục văn sĩ bình thường, bên ngoài khoác áo choàng da dê, không phô trương như Vân Diệp, trông thanh thoát và nhẹ nhàng. Lão Trang thì lưng cắm hai thanh trường đao, hông dắt hoành đao, trên lưng ngựa treo cung tiễn, hai bên sườn treo hai túi đựng cung lớn, hận không thể vũ trang tới tận răng.
Cưỡi ngựa đi chưa đầy hai dặm thì đã có xe ngựa đợi sẵn. Vân Diệp và Hứa Kính Tông lên xe. Bên ngoài gió rét căm căm, bên trong xe vô cùng ấm áp. Có hai nữ tử xinh đẹp quỳ trên đất, ríu rít không biết nói gì, chưa đợi Vân Diệp lên tiếng, đã cởi giày cho y, ôm bàn chân lạnh giá của y vào lòng. Bầu ngực đầy đặn bị ép đến biến dạng, cảm giác mịn màng êm ái đó khiến mặt Vân Diệp đỏ bừng như Quan Vũ.
So với Vân Diệp thì Hứa Kính Tông tự nhiên hơn rất nhiều. Lão Hứa đặt chân lên bầu ngực ấm áp của thiếu nữ, vẻ thỏa mãn như kẻ phê thuốc, nhìn một cái là biết ngay mãnh tướng phong lưu trên chiến trường. Hắn còn không ngừng cọ chân vào ngực thiếu nữ, khiến nàng cười nắc nẻ không ngớt. Tóc thiếu nữ này màu hạt dẻ, không phải nữ tử Đại Đường. Với ý nghĩ bỉ ổi là tìm kiếm vinh quang cho tổ quốc, Vân Diệp cũng dè dặt cử động chân…
– Vân Hầu, cứ thả lỏng đi, thoải mái được cứ việc thoải mái, đừng lo. Ta thấy chủ nhân khách khí như thế, chưa chắc đã có ý đồ xấu xa. Có lẽ là có chuyện cần Vân hầu giúp, tới khi đó Vân hầu cứ mở miệng lớn mà kiếm một khoản hời, có điều nói trước, ai cũng có phần nhé.
Khi giao chiến thì cái thằng rùa rụt cổ này nằm bẹp dí trên xe trượt, còn bắt lão phó nằm đè lên người để chắn tên cho hắn, giờ sống sót rồi lại làm bộ tiêu sái. Đây chính là bản tính của loại người tráo trở, sau này qua lại với hắn phải dè chừng gấp đôi.
– Lão Hứa dựa vào đâu mà dám nói như vậy? Bọn chúng ở Sóc Phương đã không có ý tốt, lừa chúng ta lên đại thảo nguyên không một bóng người, nơi đây trời đất hiểm ác, tất nhiên phải đề phòng.
Với lời của Hứa Kính Tông, Vân Diệp chỉ nghe một nửa, thậm chí ít hơn: – Ha ha ha, Vân hầu lo lắng quá rồi. Hai ta chẳng biết gì về bố trí quân sự của Đại Đường, với động thái của triều đình cũng là những kẻ mù mờ, cho nên chúng ta không thể bán nư���c, cũng chẳng thể bán đứng tướng sĩ. Hai điều này không thể làm thì còn gì đáng sợ nữa? Hai ta giờ chỉ có một bụng đầy tài hoa, bọn họ có muốn cướp cũng không được. Gặp phải hạng chủ nhà hiếu khách như thế, không tận tình hưởng thụ mới là có tội đấy… Nào, chân đã ấm rồi, giờ sưởi tay cho ta…
Xe ngựa sau khi đi vòng qua hai ngọn núi thì dừng lại. Có phó dịch đặt một chiếc ghế thấp bên xe để khách xuống. Hứa Kính Tông cực kỳ ưu nhã vịn vai người phó dịch, dẫm chân lên ghế, tựa như toàn thân yếu ớt. Cái thói làm dáng này khiến Vân Diệp thấy tởm.
Chưa đợi quản gia nghênh đón lên tiếng, Vân Diệp đã bị cảnh tượng trước mắt khiến sững sờ. Y thấy một tòa thành, một tòa thành được tạo nên từ lạc đà! Mấy nghìn con lạc đà quỳ trên mặt đất, bị dây thừng nối thành vòng tròn cực lớn. Sau lũ lạc đà, người ta dùng da lạc đà làm tường thành, từng tấm da được đóng trên những cột gỗ lớn, trông rất kiên cố. Giữa thảo nguyên thế này, chẳng biết lấy đâu ra nhiều gỗ tròn đến thế.
Hứa Kính Tông cũng như mất hồn. Sống ở Trung Nguyên bấy lâu, hắn chưa bao giờ được thấy phong cảnh sa mạc, thành lạc đà khiến hắn phải chấn động.
– Khách nhân tôn quý, đây là một biệt cung của vương của chúng tôi, hơi đơn sơ, không thể sánh với thắng cảnh phồn hoa của Trung Nguyên, làm quý khách chê cười cho. Có điều tòa thành lạc đà này ở thảo nguyên sa mạc cũng có những tác dụng riêng, dùng để chắn gió cát thì có thể nói là tuyệt diệu.
Cũng không biết chủ nhân nơi này tìm đâu ra một kẻ như thế, rõ ràng là người Hồ mà nói tiếng Trường An còn giỏi hơn cả Vân Diệp, lại còn thi thoảng trích dẫn kinh điển, hoài niệm về những thắng cảnh Trường An, thậm chí có những danh thắng mà ngay cả Vân Diệp cũng mới nghe lần đầu.
Nhân lúc quản gia bảo chuẩn bị kiệu, Vân Diệp hỏi Hứa Kính Tông: – Thế nào gọi là "Nhạc Du quan thành như thái huề"? Ta chưa từng nghe qua, rốt cuộc hắn là người Đại Đường hay ta là người Đại Đường đây?
– Ha ha ha, Vân hầu, Nhạc Du là ám chỉ Nhạc Du Nguyên. Đứng ở trên Nhạc Du Nguyên ngắm nhìn Trường An, mười hai con đường chia Trường An thành từng phần chỉnh tề, giống như những luống rau (thái huề) của nông hộ. Thắng cảnh này có thể sánh ngang với khúc ca Giang Xuân Vũ.
Hứa Kính Tông chưa bao giờ bỏ qua cơ hội khoe khoang học vấn: – Đợi lát nữa chúng ta nói chuyện về A Lạp Bá, không tin ngươi cũng sẽ biết.
Người Tây Bắc, nhất là những người Tây Bắc có chút kiến thức, đều có ham muốn mạnh mẽ tìm hiểu về lịch sử Tây Bắc. Sau này, khi chính phủ mở cửa các tài liệu, việc tìm kiếm những câu chuyện xưa cũ trong đống giấy đã trở thành một sở thích của họ. Vân Diệp thì rất bất hạnh, vị đại thẩm ở cục hồ sơ bực mình dùng cái chân to như chân heo đá y một cái, nói với y thứ mà y muốn tìm ở trong đó, muốn thì tự mà tìm, đừng tùy tiện quấy rầy bà ta xem phim Hàn, đang khóc tới mức sướng tê người. Diễn biến lịch sử tôn giáo Tây Bắc chính là thứ Vân Diệp muốn tìm hiểu. Y định hỏi, nhưng thấy vị đại thẩm đó khóc thút thít liền bỏ cuộc ngay. Xếp hàng suốt một tuần để có được cơ hội này, y không muốn bị người ta hủy bỏ tư cách. Nào ngờ càng xem càng thích thú, xem suốt cả một ngày, mãi cho đến khi bị người ta đá đít ra ngoài mới chịu dừng.
Những người Hồ này không phải là người Đại Thực, Ba Tư, càng không phải là người Đột Quyết. Nhìn tướng mạo, tóc tai, màu mắt thì chỉ có khả năng là một loại người – Chín họ Chiêu Vũ. Truyền thuyết nói tổ tiên của bọn họ là người Đại Nguyệt, sau khi bị Hung Nô diệt tộc, huyết thống của bọn họ bắt đầu hỗn loạn, màu tóc, màu mắt gì cũng có. Theo quan điểm di truyền học mà nói, lai tạp có chút hỗn loạn, nhưng con mẹ nó, nam thì anh tuấn, nữ thì mỹ lệ, quả thực là tạo hóa trớ trêu.
– Vân hầu, chẳng qua chỉ là đám tạp Hồ mà thôi, vì sao phải kinh ngạc? Dù có đẹp tới mấy cũng chỉ là hạng tạp chủng. Nếu Hầu gia mang về vài kẻ, thể diện của tổ tiên sẽ mất sạch đấy. Có lẽ không cần Hầu gia nói, vị lão nãi nãi trong nhà sẽ sai người đem chúng đi lấp giếng, giờ chơi bời là đủ rồi.
Huyết thống của nhà Lý Nhị cũng chẳng khá hơn những người này là bao, chẳng trách các đại tộc Sơn Đông thà gả khuê nữ cho bình dân chứ không chịu gả cho Lý Nhị. Đây chắc là khởi nguồn cho thái độ thù hận cực độ của Lý Nhị đối với bọn họ.
Lần trước nhìn thấy kiệu vai là của Lý Uyên, ông ta ngồi bên trên, mấy phu kiệu. Không ngờ mình cũng có cơ hội ngồi trên thứ này, chất lượng hơn thứ của Lý Uyên nhiều lắm. Toàn là mỹ nữ khiêng kiệu, mà lại rất khỏe, khẽ nhấc một cái là Vân Diệp đã lướt về phía trước. Không tệ, cảm giác rất bồng bềnh, chẳng thấy chút chòng chành nào, chẳng trách Lý Uyên lại thích ngồi đến vậy.
– Vân hầu đừng nghĩ khiêng kiệu vai là chuyện đơn giản. Khiêng thứ này không phải chỉ cần khỏe là được, thường ngày phải huấn luyện. Vai đặt một chén nước đầy, yêu cầu bất kể là lên dốc hay xuống thang thì đều không được cho một giọt nước sánh ra ngoài mới là hợp cách.
Hiện giờ đã lĩnh giáo bản lĩnh hiểu lòng người của Hứa Kính Tông rồi, khả năng nhìn mặt đoán ý của vị lão huynh này đúng là thiên hạ đệ nhất.
Mặt đất bên trong thành lạc đà trông rất chắc chắn, phẳng như gương, không nhìn thấy một cọng cỏ dại nào. Ở giữa, người ta dùng gỗ dựng lên một tòa lầu gác, cao hơn mặt đất ba xích. Toàn bộ lầu gác được quây lại bằng gấm lụa, trông giống như một hộp kẹo, xanh xanh đỏ đỏ khiến người ta hoa mắt.
Hứa Kính Tông vuốt râu nói: – Năm xưa Thạch Sùng và Vương Khải đấu của, từng dùng gấm treo lên cây, kéo dài tới năm mươi dặm, được coi là xa hoa. Chủ nhân nơi này treo gấm lên cột cũng có tác dụng tương tự. Hứa Kính Tông hôm nay được thấy sự xa hoa của nhân gian là nhờ phúc của Vân hầu, được thấy sự phú quý đến thế, dù chết cũng nhắm mắt xuôi tay rồi.
Lão Trang sờ những bảo thạch trên kiệu cũng ngây ngất. Chỉ có Vân Diệp, cũng chỉ có Vân Diệp nhìn trang trí này thiếu chút nữa thì bật cười. Con mẹ nó, đây chính là xa hoa sao? Lấy lụa treo lên lầu là biết ăn chơi sao? Đừng để đám con cháu đời sau nhìn thấy nhé, nếu biết chúng cười cho thối mũi. Nhà quê! Quê đến mức không thể quê hơn được nữa. Trước đó dùng nô lệ nạp mạng để đãi khách, sau đó lạc đà trắng đưa thư, những nữ tử trẻ trung dùng ngực sưởi ấm chân, th��nh lạc đà, kiệu vai đều làm Vân Diệp kinh ngạc, nhưng nhìn cái lầu gác bằng gấm lụa này khiến Vân Diệp cực kỳ tự tin, chủ nhân nơi này dù có làm ra vẻ đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là thứ nhà quê mà thôi.
Nụ cười trào phúng lóe lên trên mặt Vân Diệp, làm quản gia râu xồm thầm kinh hãi. Phú quý đến thế mà vị hầu gia này chỉ thấy bình thường, thậm chí còn xem thường. Hắn tự hỏi, không biết mười mấy năm mình rời khỏi Trường An, nơi đó đã thay đổi đến mức nào.
Vân Diệp nhìn thấy một thiếu nữ bẩn thỉu nằm trên một cái khay gỗ lớn, miệng ngậm một sợi thừng da, trên người chỉ có bộ quần áo giống như bao bố. Đầu nàng bị cố định bởi một cái kẹp gỗ, toàn thân không ngừng run rẩy. Bên cạnh có hai đại hán cao lớn, trong đó một tên dùng mực vẽ lên trán thiếu nữ, tên còn lại cầm một cái đục đặt lên đầu nàng, tựa hồ muốn đục đầu thiếu nữ đó.
– Khách nhân tôn quý, ngài từ xa tới đây, chủ nhân nhà ta lại đang có bệnh, không thể ra nghênh đón. Để bù đắp sự thất lễ đó, cho nên dùng lễ nghi tối cao của tộc chúng tôi, dùng chén đầu lâu xử nữ để hoan nghênh ngài.
Ruột gan Vân Diệp như muốn lộn hết ra ngoài. Châu Âu thời Trung Cổ mới có thứ này, hiện giờ đã xuất hiện rồi sao? Trong truyền thuyết, những quý tộc già yếu sa đọa vì muốn sống lâu hơn, không tiếc dùng đầu lâu xử nữ làm đồ dùng uống rượu, nghe nói làm như thế có thể kéo dài tuổi thọ. Đáng sợ nhất là đầu lâu lấy ra từ người sống. Chén đầu người và quyển kinh da người của Tây Tạng, ở đời sau bị coi là sỉ nhục của nhân loại, vĩnh viễn bị đóng đinh trên cây cột sỉ nhục của lịch sử.
Vân Diệp không ngừng nôn mửa, bảo Lão Trang: – Ngăn cản bọn chúng!
Trong ánh mắt kinh ngạc của quản gia và Hứa Kính Tông, Vân Diệp tung người nhảy xuống kiệu, chạy về phía thiếu nữ. Y không thể chứng kiến nghiệt chướng như thế.
Lão Trang sớm đã dùng sống đao quật ngất hai tên đại hán, đang cởi trói cho thiếu nữ. Vân Diệp vội vàng giúp thiếu nữ cởi dây da trong miệng. Vừa cởi xong, đầu nàng vẫn bị kẹp chặt, thiếu nữ đó đã khóc lớn. Tiếng khóc rất quen tai. Nhìn kỹ lại thì ra là mục dương nữ kia.
Nàng sợ chết khiếp, ôm chặt lấy cánh tay Vân Diệp không buông, toàn thân run lẩy bẩy, hai hàm răng không ngừng va vào nhau phát ra tiếng cành cạch. Trời lạnh buốt nhưng mồ hôi ướt đẫm vải bố. Vân Diệp cởi áo choàng khoác lên người nàng, giật lấy hoành đao từ tay Lão Trang, chém xuống cổ hai tên đại hán nằm trên mặt đất. Máu tươi phọt ra, nhưng không một giọt nào vương lên người Vân Diệp. Quản gia râu xồm đã vội lấy áo của mình chặn dòng máu đang phun ra.
– Ta giết người của các ngươi, ngươi không tức giận à? Vân Diệp thở ra một hơi, hỏi. – Khách nhân tôn quý, có thể thấy ngài là người lần đầu giết người, ngài có trái tim thiện lương như thiên sứ, đó là một vẻ đẹp, không đáng bị khiển trách, chỉ nên tán thưởng và tuyên dương mà thôi. Chủ nhân nhà ta đã dặn, ở thành lạc đà, ngài có quyền hạn ngang với chủ nhân.
Nói xong, hắn khom người thi lễ, trông rất khiêm nhường, nhưng hàn quang trong mắt đã tố cáo hắn.
– Nói cho ta biết tên chủ nhân của ngươi, quản gia! Ngay từ đầu đã gài bẫy ta, từng bước ép ta vào bẫy, đó là đạo đãi khách của các ngươi sao?
Con người lấy khí dưỡng thân. Thời gian qua, cuộc sống ở vị trí bề trên đã hun đúc khí chất của kẻ cầm quyền, khiến lời chất vấn của y mang theo vài phần uy thế.
Một giọng nói khàn khàn từ trong lầu gác truyền ra. – Vân hầu chớ trách, thân phận của mỗ thực sự không tiện gặp người, nhưng vì nghi hoặc trong lòng nên không thể không làm vậy. Nay Hầu gia quang lâm, chi bằng lên lầu, chấp nhặt đám tầm thường đê tiện làm gì. Nếu Vân hầu có bất mãn, cứ thỏa sức mà giết.
Hứa Kính Tông thấy khuôn mặt phẫn nộ của Vân Diệp, nghĩ đến cái mạng nhỏ của mình, hắn lớn tiếng đáp: – Vừa rồi Vân hầu chỉ không đành lòng nhìn cảnh tra tấn, người quen cũ của Vân hầu lại là nữ tử kia, cho nên mới thất lễ. Hiền chủ nhân lễ nghi chu đáo, làm khách chúng tôi cảm thấy như đang ở nhà, sao dám mạo phạm thêm nữa.
Trong lầu im ắng, dường như không muốn nói chuyện với Hứa Kính Tông. Quản gia cúi đầu càng thấp, tay đưa ra tư thế mời, như thể đang cầu khẩn.
Vân Diệp không phải Đỗ Dự, không thể làm cái việc chủ nhân giết phó dịch. Y lắc đầu rồi lên lầu. Mục Dương nữ theo sát phía sau, nhưng bị quản gia ngăn lại. Vân Diệp bảo quản gia: – Đưa nàng đi tắm rửa cho sạch sẽ, lấy cho nàng quần áo ấm áp rồi mang nàng lên đây.
Mục Dương nữ ánh mắt đầy van lơn, nàng không dám rời Vân Diệp, sợ y đi rồi, những người kia lại lấy đục bổ đầu mình. Vân Diệp dịu giọng vỗ về nàng rất lâu, bảo Lão Trang đi theo nàng, nàng mới chịu đi theo quản gia, vừa đi vừa không ngừng ngoảnh đầu nhìn lại.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, được gửi đến bạn với sự chân thành nhất.