(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 175:
Vân Diệp nhìn thiếu nữ đang ngủ say, lấy chiếc áo choàng đã được thị nữ gấp phẳng phiu đắp lên người nàng.
– Vân hầu cũng có lòng thương hoa tiếc ngọc đấy chứ, nhưng không biết ngài nhìn nhận tình cảnh của mình ra sao? Các huynh đệ của ngài đã chạy khắp thảo nguyên tìm kiếm rồi, chỉ còn vài ba người. Ta đây hơi động lòng, muốn phái người đi tìm hắn, tiện thể đưa hắn về đây luôn.
Dạ Đà đinh ninh mình đã chiếm thế thượng phong, bắt đầu giở trò mèo vờn chuột với Vân Diệp.
– Dạ Đà huynh xem ra không phải muốn cái mạng của ta, chỉ là không biết có gì chỉ giáo, xin huynh cứ sảng khoái nói ra. Nếu tiểu đệ làm được sẽ dốc toàn lực, nếu không làm được, huynh có giết ta cũng vô ích. Tiểu đệ là người sợ chết, cho nên Dạ Đà huynh đừng vòng vo tam quốc, nói thẳng ra, tiểu đệ xin rửa tai lắng nghe.
– Không vội, ngài cứ nghe Dạ Đà nói hết rồi quyết định cũng không muộn. Dù sao Vân hầu cũng là khách quý của ta, Dạ Đà nào dám có chút thất lễ.
– Thực ra, từ khi nhận được văn thư trong quân, ta đã biết có kẻ muốn gặp mình. Từ văn thư ngụy tạo ấy, ta đã nhìn ra bóng dáng của một gia tộc cổ xưa. Chỉ là không biết Dạ Đà huynh đại diện cho nhà nào? Thứ cho tiểu đệ nói thẳng, huynh xuất thân từ chín họ Chiêu Vũ, dù võ dũng nhưng tuyệt đối không có thủ pháp tinh tế đến vậy. Cho nên, huynh không cần phải che giấu cho ai cả, cứ nói thẳng ra đi.
Vân Diệp không có nhiều thời gian suy nghĩ, chỉ còn cách giải quyết mọi chuyện nhanh chóng và rốt ráo. Trình Xử Mặc đã phát điên rồi, nếu không giải quyết kịp thời sẽ xảy ra biến cố lớn.
– Nghe nói Vân hầu có vẽ một tấm bản đồ cho một vị tăng nhân, có chuyện này không?
Dạ Đà bắt đầu hỏi:
– Đúng là có chuyện này. Đó là hòa thượng Huyền Trang, một lòng muốn sang Thiên Trúc lấy kinh Đại Thừa, nhằm bù đắp những sở đoản và thiếu sót trong Phật pháp Đại Đường. Thế nên tiểu đệ đã vẽ cho ngài ấy một tấm bản đồ. Tuy hơi đơn sơ, nhưng hẳn là ngài ấy có thể tới Thiên Trúc mà không gặp vấn đề gì.
Không hiểu vì sao hắn lại nhắc tới Huyền Trang, chẳng lẽ bộ "Đại Đường Tây Vực Ký" của mình sắp bị sửa đổi rồi sao?
Dạ Đà vỗ tay gọi:
– Mời Đại Đường cao tăng Huyền Trang đại sư.
Vân Diệp giật mình. Huyền Trang ở đây ư? Mới nửa năm mà ngài ấy đã tới tận đây sao?
Một thị nữ vén rèm cửa, quả nhiên là vị hòa thượng gầy gò đen đúa, mặc áo cà sa rách rưới từ ngoài đi vào. Nhìn thấy Vân Diệp, ngài ấy cũng sửng sốt, nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục vẻ bình thản, một tay chắp trước ngực xướng lên Phật hiệu:
– Vô Lượng Thọ Phật. Thế sự xoay vần, không ngờ ở nơi hoang nguyên này lại gặp được Vân hầu. Bần tăng không biết nên vui hay buồn đây.
– Đại sư là hòa thượng, lấy đâu ra nhiều hỉ nộ bi ai đến thế? Tha hương gặp cố nhân, chỉ có thể là chuyện mừng thôi, không biết đại sư có thể uống một chén không?
Vân Diệp cười tủm tỉm đứng dậy đón khách, không hề để ý tới Hứa Kính Tông đang liên tục nháy mắt. Chẳng qua là hắn không muốn bản thân mình bị cuốn vào sự việc, làm cho tình hình càng thêm phức tạp.
Dạ Đà cũng đứng dậy, nhưng ấn đường xám xịt dự báo mạng sống hắn không còn lâu nữa. Rốt cuộc là đám thế gia sau lưng hắn cố ý làm thế, hay thực lòng muốn tốt cho hắn? Thật khó mà biết được.
– Ta gặp Huyền Trang đại sư ở Khang quốc, ngài ấy đang hỏi đường đi Thiên Trúc. Ta có hơi tò mò, vừa đúng lúc muốn tới thảo nguyên tìm Vân hầu nên đã đưa ngài ấy đi cùng. Tìm người khác hỏi đường, chi bằng hỏi người hiểu rõ như Vân hầu.
Không để ý tới lời nói nhảm nhí của Dạ Đà, Vân Diệp lại hỏi Huyền Trang:
– Không biết đại sư sau khi trải qua bao khốn khổ, lòng cầu Phật có còn vẹn nguyên như xưa?
Huyền Trang chắp hai tay lại:
– Bần tăng từng phát thệ, không lấy được chân kinh sẽ không quay về. Lòng như cũ, ý như xưa.
– Đại sư lại có tiến bộ về Phật pháp, thật đáng mừng.
Trong truyền thuyết, Đường Tăng đi lấy kinh gặp chín chín tám mươi mốt kiếp nạn. Đó chỉ là truyền thuyết, Vân Diệp không tận mắt nhìn thấy. Giờ đây, khi thấy Huyền Trang trong bộ y phục lam lũ, hắn mới tin rằng ngài ấy đã dùng cả tính mạng để thực hiện chuyến đi này. Thoáng chốc, mọi tâm tư xấu xa trong lòng Vân Diệp bị quét sạch. Đạo đức và ý chí có một sức mạnh truyền nhiễm kỳ lạ. Vân Diệp giờ đây cảm thấy bản thân mình có một sự biến hóa khó diễn tả, lòng cũng bình an hơn rất nhiều.
Từ khi mình tới Đại Đường đến nay, mưa thuận gió hòa quá nhiều. Cho dù có chút nguy hiểm, mình cũng thoát được nhờ khả năng tiên tri trước đó. Đây không thể nói là chuyện tốt, bởi bản chất con người là càng gặp khó khăn càng mạnh mẽ, như tùng, như mai, hay như Huyền Trang. Mình còn cần phải trải qua rất nhiều mưa gió mới có thể trở thành đại thụ che trời, mới mong thư viện vạn thế bất suy.
Đỡ Huyền Trang đang suy nhược ngồi xuống, Vân Diệp quay đầu lại:
– Có gì thì nói đi. Thời gian của ta không nhiều, thời gian của đại sư cũng không nhiều, và ta tin rằng thời gian của ngươi càng eo hẹp. Muốn nói thì nói ngay, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi.
Dạ Đà nhất thời chưa kịp thích ứng với sự thay đổi thái độ của Vân Diệp. Lúc nãy, Vân Diệp cũng nói thế, nhưng với kinh nghiệm của hắn, Dạ Đà nhìn ra Vân Diệp không thật lòng. Không ngờ chỉ nói chuyện mấy câu với Huyền Trang, khí chất của y lại biến đổi hoàn toàn, khiến câu nói này mang ý nghĩa khác hẳn.
Hắn cúi đầu không nói. Quản gia mang một tờ giấy giao cho hắn, hắn xem xong thì cho tờ giấy vào miệng, thong thả nhai rồi nuốt xuống.
– Bạch Ngọc Kinh ở đâu? Nói cho ta biết, từ nay hai ta hết nợ, không còn liên quan gì nữa.
– Biết Bạch Ngọc Kinh chỉ khiến ngươi chết càng nhanh hơn thôi, ngươi chắc chắn muốn biết chứ? Ở triều đường ta không nói ra, là vì không muốn có quá nhiều người vì nó mà mất mạng. Vì sao các ngươi không hiểu khổ tâm của ta, cứ khư khư giữ ý mình, muốn biết cái nơi đáng chết đó?
Vân Diệp lúc này vô cùng đau lòng. Vì một lời nói vui đùa của mình mà đã có rất nhiều người phải bỏ mạng. Để không có thêm nhiều người nữa gặp phải tai ương, hắn thầm nghĩ: đám khốn kiếp một lòng muốn trường sinh hãy chết hết cả đi. Đám người đó toàn là lũ chó má cực kỳ tự tư tự lợi, chúng chết hết rồi thì thế giới sẽ yên bình.
Sau bức màn, một bàn tay già nua vươn ra, tay nắm một ngọc bội. Viên ngọc bội đó ban ngày mà cũng mơ hồ phát ra hào quang.
Dạ Đà cầm lấy ngọc bội, dùng hai tay đưa cho Vân Diệp.
– Bên trên viết gì?
Vân Diệp hỏi. Trên ngọc bội toàn là những nét ngoằn ngoèo, y nhìn ngang ngó dọc mà không sao hiểu được.
– Vân hầu có biết không, trên đó viết ba chữ thượng cổ, là "Bạch Ngọc Kinh". Vân hầu không nhận ra sao?
Một giọng nói già nua vang vọng trong lầu gác:
– Không ngờ ngươi lại nhận ra văn tự thời Thương! Loại văn tự này gọi là giáp cốt, từ thời viễn cổ đã có cách gọi Bạch Ngọc Kinh. Lão tiên sinh không nhầm chứ?
Vân Diệp cuối cùng cũng nhớ ra những đường nét cổ quái đó, như rìu khảm, như đao tạc, chẳng phải giáp cốt thì là cái gì? Lão già này nói năng lung tung. Triều Đường làm gì có người biết chữ giáp cốt chứ?
– Ha ha ha, Vân hầu quả nhiên gia học sâu xa, ân sư ngài hẳn phải là đại gia học vấn tuyệt đỉnh! Không ngờ biết đây là văn tự Ân Thương. Lão phu hiện giờ tin chắc Vân hầu biết chuyện Bạch Ngọc Kinh rồi. Người khác biết Bạch Ngọc Kinh khả năng như Vân hầu nói là hại họ, chỉ có lão phu biết Bạch Ngọc Kinh chỉ có lợi không có hại. Lão phu đã tám mươi ba tuổi, nhiều năm qua bị vây khốn ngoài cửa tiên đạo không tiến vào được nửa bước. Lão phu thực sự muốn tới vùng đất thần tiên đó, xin Vân hầu thành toàn. Còn về báo đáp, chính là tòa thành này thì sao?
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.