(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 189:
Vân hầu cười một mình vì cớ gì, nói ra nghe xem, để lão phu thay đổi tâm trạng, đại thắng rồi cũng phải thả lỏng chút chứ.
Đường Kiệm thoát khỏi nỗi bi thương:
— Ta đoán chuyến này Hiệt Lợi khó thoát khỏi bàn tay của Lý Tích tướng quân rồi. Theo thông lệ, không chừng chúng ta và Hiệt Lợi còn cùng làm quan trong triều. Nếu như ở Trường An mà gặp Hiệt Lợi, tiểu tử này chơi đùa hắn một chút, ông nói Bệ hạ có trách tội không?
Ngày hôm sau, vừa sáng sớm tiếng tù và đã vang lên, tiếp đó là tiếng trống trận, mỗi tiếng đều chấn động làm người ta rung động. Vân Diệp vùi đầu vào trong chăn, muốn giả vờ như không nghe không thấy, ai ngờ lại bị Đường Kiệm tóm dậy.
— Lão Đường, ông tha cho ta được không? Hôm qua trị thương cho bao nhiêu tướng sĩ như vậy, ta mệt lắm rồi, cho ta ngủ thêm một lúc đi.
Vân Diệp gần như cầu khẩn. Bên ngoài, thời tiết khô lạnh thấu xương, hít vào bụng khác nào hành xác. Buổi sáng thế này không biết Lý Tịnh lên cơn gì nữa.
— Khửa khửa, tiểu tử, đây là cảnh hiếm có. Đại Đường từ khi lập quốc đến nay chỉ cử hành ba lần, ngươi được thấy là phúc phận, sao còn nằm lì trên giường? Hay dở gì thì ngươi cũng là hầu tước, phải làm gương, mau dậy đi, mặc giáp vào, võ hầu thì phải ra dáng võ hầu chứ.
Không lay chuyển được Đường Kiệm, Vân Diệp đành phải bỏ dậy. Khi mặc khôi giáp xong thì tiếng trống đã ngừng.
Đường Kiệm không để cho chút thể diện nào, trợn mắt nói:
— Tiếng trống đã ngừng, nếu ngươi thực sự là võ tướng thì đầu đã bị treo lên cột mấy lần rồi. May mà ngươi chỉ là tên ở nhờ, nếu không thì mặt mũi quân nhân Đại Đường mất hết.
— Lão Đường, ta mất mặt hay không liên quan rắm gì tới ông? Đợi về Trường An, thế nào cũng phải thân cận với Hồng Lư Tự của ông, nói không chừng có vụ làm ăn lớn.
Thần công mặt thớt của Vân Diệp đã luyện thành, đả kích chút xíu đó làm sao làm y nao núng được:
— Trong thiên hạ này, hầu gia mà mở miệng nói làm ăn, ngậm miệng nói phát tài chắc chỉ có mình ngươi. Hồng Lư Tự là nha môn trong sạch, không chịu nổi ngươi bóp nặn đâu.
Đường Kiệm chẳng bận tâm, lần này ông ta lập đại công, nói không chừng sẽ thăng tiến lớn. Đại Đường lấy quân công làm đầu, muốn phong thê ấm tử mà không có quân công thì là nằm mơ nói mộng. Bản thân lần này lấy mạng đổi công tích, không ai có thể phủ nhận, nên khi nói chuyện với Vân Diệp mới thêm vài phần tùy ý, bớt đi vài phần cảnh giác.
Cả hai đứng ở cửa, hạ quyết tâm lớn nhất vẫn không muốn vén rèm cửa lên. Đường Kiệm bị lạnh tới sợ chết khiếp rồi, sợ lắm rồi. Ở trong cái hố đất tại Âm Sơn, ông ta cảm thấy mình và người chết không khác gì nhau cả. Nếu như có thể, ông ta thậm chí muốn lập tức chạy tới nơi hoang vắng xa xôi nhất ở cực nam của đế quốc, vì nơi đó ấm áp.
Vân Diệp lấy dũng khí, vén rèm cửa, nín thở bước ra ngoài cái lạnh buốt. Đường Kiệm cũng cắn răng bước theo. Vừa mới ra ngoài, cả hai đồng loạt rùng mình. Vân Diệp thậm chí muốn chạy ngược lại.
Trừ Vân Diệp và Đường Kiệm thì các tướng sĩ còn lại đều đứng thẳng trong tuyết, không nói một lời. Ngay cả Hà Thiệu, Hứa Kính Tông đứng xem náo nhiệt cũng bất giác thẳng lưng hơn một chút. Tôn Tư Mạc và Công Thâu Giáp đút tay vào ống tay áo, nhìn về phía mặt trời từ từ mọc lên, tựa hồ đang ngây ra.
Một cỗ xe tù kéo tới, bên trong xe là một nữ nhân, cổ bị xiềng chặt, chỉ có thể ngẩng mặt lên trời.
— Nữ nhân đó là ai?
Vân Diệp hỏi nhỏ Đường Kiệm:
— Nghĩa Thành công chúa, nữ nhi của Tùy Văn Đế. Ả dâm dục thành tính, tổng cộng gả cho bốn khả hãn Đột Quyết, là tử địch của Đại Đường ta. Mấy lần Hiệt Lợi xâm phạm quan ải đều có bóng dáng của ả. Nếu không phải ả ở phía sau xúi giục, Hiệt Lợi đã chẳng điên cuồng đến vậy.
Đường Kiệm mắt toàn thù hận:
— Sói mà không ăn thịt người à? Lão Đường, ông có suy nghĩ hay nhỉ, có vì nữ nhân này mà Hiệt Lợi mới tấn công Đại Đường ư? Bản thân ông có tin lời mình nói không thế?
Vân Diệp ghét nhất đổ lỗi cho nữ nhân. Đế vương hồ đồ thế là có nữ nhân hồ ly bên cạnh gây họa, đây là logic kiểu chó má gì thế?
— Chuyện này… Dù sao nữ nhân này cũng đáng chết. Ngươi không biết đâu, khi đại quân ta đã công phá đại doanh Đột Quyết thì ả ta vẫn phản kháng, thậm chí còn triệu tập những kẻ Đột Quyết tản mát vây công Tô Định Phương. Nếu không phải Đại Tổng quản đến kịp, e rằng Tô Định Phương đã bỏ mạng trong loạn quân rồi.
Đường Kiệm xấu hổ cãi cố:
Vân Diệp không muốn nói với Đường Kiệm nữa, thò cổ nhìn Nghĩa Thành công chúa trong xe. Chỉ thấy mái tóc hoa râm của bà ta xõa xuống mặt, không nhìn rõ diện mạo. Một bà già như vậy mà là hồng nhan họa thủy à?
Một đài cao sừng sững ở ngay trước mắt. Mấy quân lính mở xe tù, lôi Nghĩa Thành công chúa ra, đẩy lên đài. Bà ta vùng vẫy đứng dậy, đầu vẫn ngửa lên, hơi thở phả ra trắng xóa. Trên người chỉ có áo da mỏng manh, có thể thấy bà ta đang cố gắng giữ gìn nghi thái.
— Vì sao bà ta luôn ngẩng đầu lên? Chẳng phải đã tháo cùm rồi sao?
Vân Diệp cảm thấy tư thế này hơi lạ:
— Lão phu từng ở Hình Bộ, loại cùm lớn mười lăm cân này đâu dễ chịu. Không phải mụ ta không muốn cúi đầu mà là e là cổ đã trật khớp rồi, có cúi xuống được mới là lạ.
Đường Kiệm có vẻ rất hả hê:
Toàn thân khoác áo da cừu dày cộp, Lý Tịnh trông như một con gấu to lớn, lên đài, nhìn Nghĩa Thành công chúa rồi nói:
— Bốn nghìn binh sĩ dưới trướng lão phu chết trong tay ngươi, tới nay lòng lão phu vẫn đau như cắt. Thân là người Hán, ngươi không giúp thân tộc mà lại cấu kết với Hiệt Lợi, không ngừng cướp bóc biên ải. Biết bao sinh mạng của con dân Đại Hán đã chết dưới tay ngươi. Nay lão phu phải xử tử ác phụ ngươi, để tế vong linh tướng sĩ Đại Đường! Ác phụ, hôm nay chính là ngày ngươi đền tội!
Lý Tịnh vừa dứt lời, quân sĩ phía dưới đồng loạt hô vang: “Giết! Giết! Giết!” Không khí sôi sùng sục.
Người ta vốn thích náo nhiệt, tụ tập xem đánh nhau, xem giết người. Họ luôn đứng ở một góc độ bàng quan, và luôn tìm thấy lý do để tự hưng phấn hay vui sướng.
Nữ nhân ở trước mắt này là kẻ địch, vì bà ta mà tổn thất nhiều sinh mạng. Ngươi chỉ cần cái lý do này là đủ để giết bà ta rồi. Đem đống tội tày trời chụp lên người một nữ nhân thật lãng phí.
Nghĩa Thành công chúa nghiêng đầu nhìn Lý Tịnh chằm chằm, chậm rãi nói:
— Lý Tịnh, ngươi cũng là thần tử Đại Tùy, nay nhìn thấy ta sao không quỳ? Trong thân thể của ta chảy dòng máu cao quý nhất, giao chiến với kẻ phản tặc như ngươi có gì sai? Kẻ dưới xúc phạm bề trên là tội chết, ngươi đã biết tội của mình chưa?
Lý Tịnh không muốn tranh cãi với ả ta. Hôm nay là ngày đại tế, Nghĩa Thành công chúa chính là tế phẩm tôn quý nhất:
— Triều Tùy diệt vong vì huynh đệ ngươi tàn bạo bất nhân. Nay là thiên hạ Đại Đường. Ngươi không còn là công chúa của ta nữa. Ngươi gây ra nghiệt chướng, tất nhiên phải bị trừng phạt. Người đâu! Chuẩn bị hành hình!
Nghĩa Thành công chúa cũng không đối đầu với Lý Tịnh nữa, chỉ đưa ra yêu cầu trước khi chết:
— Lý Tịnh, ta rất lạnh, đốt cho ta một đống lửa lớn. Trước khi chết ta muốn ấm áp một chút, nếu không, xuống âm tào địa phủ sẽ chẳng còn biết hơi ấm là gì nữa rồi.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, độc giả vui lòng không sao chép trái phép.