(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 190:
Tại Đại Đường, yêu cầu của tử tù thường được thỏa mãn nếu không quá đáng, huống chi đây lại là một vị công chúa. Lý Tịnh tuy đau lòng trước cái chết của bộ hạ nhưng vẫn không từ chối yêu cầu của bà.
Những đống lửa khổng lồ đã được đốt lên, chuẩn bị cho lễ mừng chiến thắng hôm nay. Hàng chục đống lửa như vậy rực cháy khắp nơi. Nghĩa Thành công chúa tiến đến bên một đống lửa, đưa hai tay ra sưởi ấm, nhưng cổ bà vẫn lệch một bên, khiến bà cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tôn Tư Mạc bước tới, nhẹ nhàng ấn lên cổ bà, đẩy lên rồi bẻ sang trái. Ngay lập tức, đầu Nghĩa Thành công chúa đã có thể cử động tự do. Bà mỉm cười thi lễ, nói: - Tôn thần tiên quả nhiên tài ba xuất chúng.
Tôn Tư Mạc thở dài rồi quay lưng bỏ đi, bóng lưng ông có vẻ hơi cô quạnh, tấm lưng vốn kiên cường thường ngày giờ hơi còng xuống. Họ từng quen biết nhau từ trước sao? Vân Diệp bỗng thấy tò mò. Nếu giữa hai người có mối quan hệ bí mật nào đó, khiến Lão Tôn phải ra tay cướp pháp trường, liệu mình có nên giúp hay không đây?
- Lão Đường, Tôn đạo trưởng và Nghĩa Thành công chúa hình như là người quen cũ. Nếu Lão Tôn muốn cướp pháp trường, ông có giúp không? Câu hỏi này khiến Đường Kiệm suýt sặc, phải ho mấy tiếng mới lấy lại bình tĩnh, trừng mắt nhìn Vân Diệp: - Từ thời nhà Tùy trước kia, Tôn đạo trưởng đã thường xuyên ra vào hoàng cung. Việc ông ấy quen biết Nghĩa Thành công chúa thì có gì lạ đâu? Ngươi đừng đem những suy nghĩ xấu xa của mình gán cho Tôn đạo trưởng!
Chỉ cần họ không có quan hệ mập mờ là được rồi, nếu không, Lão Tôn mà làm ra chuyện gì thật thì Vân Diệp đành phải liều mạng mà theo thôi. Với bao nhiêu tướng sĩ như vậy, hai người nhất định không thể chống lại được, khả năng cao nhất là một cái đầu sẽ biến thành ba phần.
Nghĩa Thành công chúa hơ tay bên đống lửa rất lâu, rồi quay sang nói với Lý Tịnh: - Ấm quá, làm ta nhớ lại những tháng ngày trong hoàng cung trước kia. Khi đó ta mới mười hai tuổi, phụ hoàng nói với ta rằng người Đột Quyết mong muốn cưới một nữ tử hoàng gia chân chính, nếu không chấp thuận, họ sẽ kéo đến Quan Trung cướp đi một vạn nữ tử. Để ngăn họ làm điều xấu ở Quan Trung, ta đã nói với phụ hoàng rằng ta đồng ý gả cho khả hãn Đột Quyết. Lúc ấy ta nghĩ, có lẽ khả hãn cũng là một vị anh hùng, biết đâu ta có thể khiến ông ta không còn ý định xâm phạm Trung Nguyên nữa, vì ta là nữ nhi đẹp nhất của phụ hoàng. Nhưng đến thảo nguyên rồi ta mới biết, khả hãn Đột Quyết chỉ là một lão già rụng hết răng. Ta muốn quay về, nhưng không thể nữa. Ta phải ở lại trong những túp l��u nỉ bẩn thỉu của người Đột Quyết. Ta rất muốn tắm rửa, nhưng khả hãn không cho, nói rằng nữ nhân không có mùi dê thì không phải thê tử người Đột Quyết. Vì thế, đã rất lâu rồi ta không tắm. Sau đó, ta gả cho đệ đệ của khả hãn, rồi con trai của khả hãn, cuối cùng ta gả cho Hiệt Lợi. Giờ đây ta rất bẩn thỉu, ta muốn thật sạch sẽ để đi gặp phụ hoàng, được không?
- Nể mặt ngươi đã tình nguyện đến chỗ người Đột Quyết, bổn soái đồng ý.
Lý Tịnh bèn lệnh phụ binh chuẩn bị nước tắm. - Đa tạ đại tướng quân. Nhưng thứ dơ bẩn trên người ta thì nước không rửa sạch được đâu, ta muốn dùng lửa.
Nghĩa Thành công chúa duyên dáng thi lễ với Lý Tịnh, đoạn xoay người lao thẳng vào đống lửa đang hừng hực cháy. Bà chỉ quẫy đạp hai cái rồi nằm im.
Quân sĩ đồng loạt reo hò ầm ĩ. Chỉ riêng Lý Tịnh, mặt ông lúc xanh lúc trắng. Ông nhận ra Nghĩa Thành công chúa định làm gì, nhưng không ngờ bà lại quyết đoán và dứt khoát đến vậy. Trong ngọn lửa, Nghĩa Thành công chúa vẫn mỉm cười nhìn ông. Rõ ràng bà không hề sợ chết, bà đã sống quá đủ và đã muốn tìm cái chết từ lâu rồi.
Nghĩa Thành công chúa ra đi một cách thản nhiên. Một thị nữ với mái tóc đã hoa râm đứng đợi bên đống lửa, chuẩn bị thu tro cốt. Bà chỉ là một thị nữ, nên mọi tội ác chưa đến lượt bà phải gánh chịu. Vân Diệp nhìn kỹ người thị nữ đó, phát hiện trên mặt bà không có chút đau thương nào, chỉ có vẻ hưng phấn như vừa được sống lại.
Tôn Tư Mạc đưa cho thị nữ một chiếc hũ bạc với họa tiết kim hoa anh vũ, bên trên có nắp hoa văn hoa sen. Vân Diệp nhìn nó mà thấy quen mắt lạ thường. Mãi cho đến khi đống lửa tắt dần, Lão Tôn giúp thị nữ đặt di cốt của Nghĩa Thành công chúa vào chiếc hũ bạc ấy, Vân Diệp mới sực nhận ra, chiếc hũ bạc đó hình như là của mình. Từ chỗ Dạ Đà, hắn đã lấy được hai chiếc hũ: một là ấm rượu vũ mã hàm bôi, và một chính là chiếc hũ kim hoa anh vũ này. Không hiểu vì lý do gì mà Dạ Đà đã không mang chúng đi, còn đặt cẩn thận bên cạnh Vân Diệp đang ngủ say. Vân Diệp vốn định mang về để đựng kẹo dỗ Tân Nguyệt, nhưng giờ thì không cần nữa rồi. Chắc chắn Tân Nguyệt sẽ không muốn một chiếc hũ đã từng đựng tro cốt.
Không xin mà lấy là trộm! Hành vi này của Lão Tôn thật không thỏa đáng. Vân Diệp đùng đùng nổi giận, lập tức đi tìm Lão Tôn để làm cho ra lẽ.
- Tôn đạo trưởng, chiếc hũ... Chưa đợi hắn nói dứt lời, hai quai hàm Lão Tôn đã bạnh ra ghê rợn. Ông không khách khí nói: - Ngươi có ý kiến gì à? Cả người ông ta như đang ở bên bờ vực bùng nổ.
- Không, tuyệt đối không có ý kiến gì! Tiểu tử đến hỏi xem có cần thêm đồ bồi táng nào khác không. Chỗ tiểu tử còn có chiếc ấm rượu vũ mã hàm bôi, không tệ chút nào, dùng làm đồ bồi táng cực kỳ thích hợp. May mà Vân Diệp phản ứng nhanh trí, chứ kẻ nào kém thông minh hơn một chút thì hôm nay đừng mong sống sót trở về.
- Cút! Cút ngay! Nhìn thấy đám súc sinh quân đội các ngươi là ta lại điên tiết! Cơn giận của Lão Tôn như núi lửa phun trào, chỉ là phạm vi công kích hơi bị rộng. Mặc dù cái chết của Nghĩa Thành công chúa không liên quan gì đến Vân Diệp, nhưng giờ đây, hễ nhìn thấy kẻ nào mặc quân trang là lão nhân gia lại không kìm được cơn thịnh nộ.
Vân Diệp rầu rĩ cúi mặt quay về, lại nghe Tôn Tư Mạc gọi: - Quay lại! Xem ra vừa rồi Lão Tôn chửi mắng vẫn chưa đã đời, định mắng tiếp nữa. Vân Diệp quyết định hôm nay sẽ coi mình như khúc gỗ, mặc kệ ông ta mắng chửi.
Khuôn mặt Lão Tôn lấm lem vết nước mắt, không biết có phải vừa khóc xong không. Ông quay sang chỉ thị nữ mà nói: - Hãy sắp xếp thật chu đáo, đừng để bà ấy phải chịu thêm bất kỳ khổ cực nào nữa. Hãy để bà sống trọn phần đời còn lại trong bình an. Đã chịu tội cả đời rồi, hãy cho bà ấy được sống một cuộc đời tử tế vài năm. Lão đạo là người xuất gia, không tiện có nữ quyến bên cạnh.
Lão Tôn có tình cảm đặc biệt gì với Nghĩa Thành công chúa sao? Lúc này Vân Diệp không dám hỏi, cũng không định hỏi. Lão Tôn xưa nay vẫn vững vàng như núi, ấy vậy mà giờ đây không chỉ mất kiểm soát cảm xúc, lại còn khóc nữa. Đây quả là chuyện lớn. Sắp xếp cho một thị nữ già thì không phải là vấn đề gì lớn, chỉ cần dặn Lão Hà một tiếng là xong.
Dường như nhìn thấu tâm tư của Vân Diệp, Lão Tôn nói: - Hãy để bà ấy đi theo ngươi, hầu hạ ngươi. Ngươi mà dám đưa bà ấy đến nơi khác xem!
- Chúng ta vừa mới thiêu cháy chủ nhân của bà ấy, đạo trưởng không sợ bà ấy tức giận mà hạ độc tiểu tử này sao? Đây quả là một đại họa, Vân Diệp buộc phải hỏi cho rõ.
Lão Tôn nhìn chiếc hũ bạc đến thất thần, giọng ông vang vọng như từ trên trời giáng xuống: - Ngươi có tin lão đạo sẽ hạ độc giết chết ngươi ngay bây giờ không? Thế này thì Vân Diệp yên tâm rồi. Hắn gọi thị nữ đến, bảo bà ôm hũ tro rồi theo mình đi tìm lều nghỉ, chỉ để lại một mình Lão Tôn tụng kinh bên đống lửa.
Kẻ đáng chết đã chết, kẻ đáng giết đã bị giết. Những quý tộc Đột Quyết béo phì bị quỷ đầu đao cực dài chém đầu từng tên một. Có những cái cổ máu vọt lên cao cả trượng, xem ra oán khí ngút trời, khiến toàn quân vây quanh xem reo hò ầm ĩ. Kẻ nào không thấy máu phun cao thì lại tiếc nuối, nhìn đống đầu lâu đầy đất như nhìn đống phân chó.
Hắn sắp xếp cho người thị nữ, đưa bà một đống đồ ăn, lại chọn thêm vài tấm da cừu vừa vặn để bà mặc.
- A lang, nô gia muốn tắm rửa, mong a lang cho phép.
Vân Diệp lúc này cực kỳ sợ hãi khi nghe thấy hai từ "tắm rửa". Vừa có một bà điên dùng lửa để tắm và hóa thành tro, giờ lại thêm một người nữa. Bảo sao hắn không hết hồn cơ chứ!
Thị nữ nhìn ra sự lo lắng của Vân Diệp, liền cười nói: - A lang không cần lo lắng, nô gia chỉ muốn một ít nước nóng để tắm rửa cho sạch sẽ thôi. Nô gia đã ba mươi năm rồi chưa được tắm nước nóng.
Trời ạ! Thế này thì bẩn kinh khủng khiếp lắm! Cái lều này chắc không thể ở được nữa rồi.
- Cả ngày hôm nay ta đều rất bận, có về cũng phải đợi đến tối muộn. Lều của ta thường không có ai vào, ta sẽ phái thêm một phụ binh giúp ngươi lấy nước. Trong lều có lò, ngươi cứ tự đun. Sẽ có người mang thùng tắm đến cho ngươi, cứ thong thả mà tắm, không cần vội.
Nói xong, Vân Diệp chuồn ngay ra ngoài. Nói chuyện với một nữ nhân ba mươi năm chưa tắm rửa tử tế quả thực là áp lực quá lớn. Hắn bảo Lão Trang mang tới cho thị nữ một chiếc thùng gỗ lớn, đổ cả một hũ đậu tắm vào. Đó là loại bột đậu tốt nhất do cô cô chuẩn bị cho Vân Diệp, trong đó còn pha thêm đủ thứ "hầm bà lằng" như đinh hương, trầm hương. Tắm xong, cả người sẽ có mùi đậu, nửa năm cũng không phai được.
Thị nữ vui mừng đến ứa nước mắt. Đó là thứ mà chỉ có bậc quý nhân mới được dùng. Bà thấy Vân Diệp đối xử với mình thật tốt, đâu biết rằng từ khi bà bước vào, Vân Diệp đã luôn cảm thấy trong lều có mùi quái dị, chỉ muốn dùng mùi đậu để át đi.
Nội dung truyện được đăng tải độc quyền bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.