Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 204:

Đoàn người không thể đi nhanh, đành để Lão Trang đi trước, mang thư của Vân Diệp gửi cho Trình gia, Ngưu gia, thái tử cùng bốn hộ vệ xuất phát trong đêm, có thể chuẩn bị sớm phút nào tốt phút đó. Đây là một vụ đánh cược mà Vân Diệp không thể thua. Đám Điền Tương Tử là lũ điên, nghe Tôn Tư Mạc nói "Chư bệnh nguyên hậu" là một bộ y thư, có đôi chút liên quan đến phẫu thuật ngoại khoa, thế mà đám điên đó đã khiến ba trăm người chết, làm Vân Diệp vừa dở khóc dở cười lại vừa kinh hãi.

Lý Tịnh nói chuyện kia chưa chắc có ý tốt, y luôn cảm thấy ông ta như thể muốn mình và Điền Tương Tử sống mái với nhau, còn bản thân thì đứng bên cạnh xem xiếc khỉ.

Giờ thì đã đâm đầu vào ngõ cụt rồi. Người ta vẫn thường nói rằng, một khi đã nói dối sẽ cần vô số lời nói dối khác để duy trì lời nói dối ban đầu. Vân Diệp đấm đầu hối hận không thôi, chẳng lẽ đây chính là báo ứng?

Lúc này vạch trần sự thật là ngu xuẩn, từ bỏ phản kháng lại càng ngu xuẩn hơn. Mình không còn đường lùi rồi, chỉ đành tiếp tục nói dối. Thực ra cũng đâu có gì to tát, Lăng Tiêu bảo điện trong truyền thuyết tồn tại thật sao? Lão Tử cưỡi trâu xanh rời Hàm Cốc Quan đắc đạo thành tiên thật à, hay là đã bị bọn cướp làm thịt lấy tài sản rồi? Đáy biển có Long cung à? Vì sao tàu ngầm chạy khắp thế giới mà không phát hiện ra? Bạch Ngọc Kinh làm sao sánh được với những chốn thần tiên huyễn hoặc đó. Thường có câu, lời n��i dối lặp lại nhiều lần sẽ thành sự thật. Lão tử nói hai nghìn lần biến nó thành sự thật thì sao nào? Nhìn ráng hồng đỏ rực chân trời, lòng Vân Diệp lại tràn ngập đấu chí.

Điền Tương Tử không tìm thấy Bạch Ngọc Kinh cũng chẳng sao, hắn ta có thể xuyên qua eo biển Bering sang Châu Mỹ. Nếu hắn ta đủ kiên cường, nói không chừng còn cướp được vinh quang của Colombo ấy chứ. Điền Tương Tử, nếu người nhà ta bị làm hại, ta sẽ không ngại đuổi theo ngươi đến tận cùng trời đất.

Không biết Điền Tương Tử ở cách đó nghìn dặm có hắt hơi không, Na Mộ Nhật vừa vui vẻ chăn dê về nhìn thấy khuôn mặt âm u của Vân Diệp, lại còn liên tục cười gằn, sợ tới rùng mình, chạy ù đi tìm Hoạn Nương kiếm sự an ủi rồi.

Công Thâu Giáp trong thời gian qua đã chế tạo xe ngựa. Chiếc xe ngựa bốn bánh do Vân Diệp đề xuất đã được ông ta làm ra, tiếc rằng chỉ có thể đi trên thảo nguyên, còn đường núi ngàn dặm căn bản không đi qua được.

Lý Tịnh mặc kệ. Ông ta cho rằng đại quân còn có thể đi được, thì chẳng có lý do gì một cái xe ngựa lại kh��ng đi được. Ông ta rất thích chiếc xe bốn bánh này, dứt khoát muốn Công Thâu Giáp làm thêm một cái nữa. Thế là có hai chiếc xe bốn bánh phải xuất phát cùng đội ngũ. Còn về phần xe ngựa có đi qua được núi hay không thì không phải chuyện Đại tổng quản phải nghĩ. Đại tổng quản xưa nay chỉ ra lệnh, hoàn thành mệnh lệnh là chuyện của thủ hạ.

Đại tổng quản về kinh, tất nhiên phải có một nghìn tinh kỵ hộ tống. Thiếu giám Hồng Lư tự về kinh, cần hai trăm bộ binh hộ tống. Thần y Tôn đạo trưởng về kinh, quân đội tất nhiên phải cẩn thận bảo vệ, một trăm kỵ binh thế nào cũng phải có. Còn Vân hầu về kinh, trong quân doanh còn có phụ binh già yếu đấy, không biết Vân hầu có mang bọn họ theo không?

Lý Tích cực kỳ bất mãn với Vân Diệp, cực kỳ có ý kiến về việc Lý Tịnh thay vì phân mục trường cho quý tộc Đột Quyết lại chia cho Na Mộ Nhật. Ông ta cho rằng bộ lạc trăm người của Na Mộ Nhật đâu cần mục trường trăm dặm, đó là hành vi lãng phí nghiêm trọng, phải chia cho Chấp Thất Tư Lực mới đúng.

– Mậu công, cho dù chia đồng cỏ đó cho Chấp Thất Tư Lực thì hắn có yên tâm nhận không? Khi phân chia thảo nguyên, ai cũng phải thận trọng, chỉ cần dính dáng một chút thôi là về Trường An trăm miệng cũng khó cãi. Chỉ có y là dám công khai xin lão phu, còn là chia cho nữ nhân của y. Chuyện lấy công làm tư đó ông dám làm không? Y làm không sợ gì hết, tuy nói cái cớ rất buồn cười, nhưng hai ta chẳng lẽ không nhìn ra dụng ý của y sao?

Lý Tịnh nói tới đó thì thôi, liếc Lý Tích bảo ông ta tiếp tục.

– Tên tiểu tử đó chẳng qua là đang lập gia sản. Có sản nghiệp ở nơi này rồi, nhỡ đâu tương lai thất bại trên quan trường còn có chỗ đặt chân. Đó là thủ đoạn mà các đại gia tộc hay làm, chẳng có gì mà lạ. Nhưng y quá to gan, không sợ bệ hạ nổi giận à?

– Ông vẫn quá xem thường tên tiểu tử đó. Ta dám đánh cược với ông, bệ hạ nhất định sẽ lờ đi chuyện này. Văn võ toàn triều sẽ không ai đàn hặc y. Ông nhìn thái độ của Đường Kiệm và Hứa Kính Tông là hiểu rồi.

Lý Tích nhíu mày nghiền ngẫm hàm ý trong đó. Dù sao cũng là danh tướng một đời, lát sau giật mình nói:

– Tên ti��u tử đó cố ý? Cuối cùng y cũng làm một chuyện mà mọi người đều làm. Hành vi của y trong chuyện này nằm trong dự liệu của mọi người, cho nên tất cả mọi người sẽ ngậm miệng, bao gồm cả bệ hạ. Có khi bệ hạ biết tin này còn thở phào. Chẳng trách ông lại tích cực như thế.

– Ông giúp y chiếu cố cho tốt tiểu tình nhân của y. Tên tiểu tử này tính cực kỳ bao che người thân. Nếu tiểu tình nhân của y có chuyện gì, các ông ở thảo nguyên đừng hòng yên thân. Nếu người Đột Quyết giết tiểu tình nhân của y, vậy bộ tộc đó hãy đợi bị diệt vong đi. Ông nhất định phải phân tích rõ thiệt hơn với Chấp Thất Tư Lực, nếu hắn làm bừa, xảy ra chuyện thì hai ta không cứu nổi hắn đâu.

– Về thánh quyến, hai ta có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp y. Huống hồ y cùng thái thượng hoàng, hoàng hậu, thái tử, Ngụy vương, Thục vương đều có tình cảm. Đó là loại tình cảm không mang theo yếu tố lợi ích, cực kỳ đáng quý, thiên hạ chỉ có một mình y làm được thôi.

Chuyện này coi như được định đoạt, không bàn tới nữa. Lý Tích quay sang chuyện khác:

– Đại tổng quản, tên Hi Đồng phải xử lý ra sao? Bản tính hắn kiệt ngạo, không bằng giết đi trừ hậu họa.

– Lão phu rất muốn xem bản lĩnh của Vân Diệp. Y đã biết kẻ địch của mình là Điền Tương Tử rồi, xem y ứng phó ra sao?

– Nếu có chuyện, y nhất định sẽ giận lây sang ngài. Chiêu "chuyển họa" này chưa chắc đã có hiệu quả.

– Y đã cảm thấy điều không ổn rồi. Nhưng tên tiểu tử này là con chó giữ nhà. Chỉ cần dính tới người nhà, nhất định y sẽ nổi điên, giết sạch kẻ địch cũng chẳng có gì lạ.

Lúc này Vân Diệp đang nói chuyện với Hi Đồng. Hai tay Hi Đồng, một tay đặt sau đầu, một tay vắt chéo từ lưng sang gáy, hình thành tư thế Tô Tần ôm kiếm. Hai ngón tay cái vẫn bị thừng trâu trói chặt. Tư thế này rất khó chịu, nhưng Hi Đồng vẫn thản nhiên giữ nguyên bốn canh giờ.

– Hi Đồng, thủ lĩnh của các ngươi tên là Điền Tương Tử? Lạ thật, kẻ này đã chết hai nghìn năm rồi, vì sao thủ lĩnh mới vẫn gọi là Điền Tương Tử?

Vân Diệp cầm ấm nước nhét vào miệng Hi Đồng cho hắn uống. Đợi Hi Đồng thở hồng hộc một hồi, hơi thở đều lại mới hỏi:

– Vân hầu, Hi Đồng ta là một hán tử. Đừng mong biết được thông tin về Ẩn môn từ ta, đừng bắt ta nói dối ngài.

– Thế này nhé, chúng ta giao dịch. Ngươi hỏi ta một câu, ta trả lời đúng sự thật. Sau đó ta hỏi ngươi một câu, ngươi cũng phải trả lời đúng sự thật, được không?

Đây là biện pháp Vân Diệp suy nghĩ rất lâu. Y đặt cược vào khát khao thành tiên của Hi Đồng.

Hi Đồng cúi đầu suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu lên nói:

– Được, Hi Đồng ta thề, nếu nói dối một câu sẽ bị sấm sét đánh chết.

Nói xong nhìn Vân Diệp chăm chăm, chỉ sợ y nuốt lời.

– Vân Diệp ta thề, nhất định trả lời câu hỏi của Hi Đồng một cách chính xác. Nếu có một câu dối trá, bị sấm sét đánh chết.

Thấy Vân Diệp thề xong, Hi Đồng rõ ràng thở phào. Y không bận tâm tiết lộ bao nhiêu bí mật của Ẩn môn, chỉ quan tâm biết được bao nhiêu tư liệu về Bạch Ngọc Kinh.

– Nếu thế ta hỏi trước, Ẩn môn các ngươi có mật thám trong nhà ta không?

Đó là điều Vân Diệp lo lắng nhất:

– Không có, tuyệt đối không. Trong thư viện có, trong nhà ngài không có. Giờ đến lượt ta hỏi, làm sao ngài biết Bạch Hùng và Côn Bằng?

Hi Đồng sợ Vân Diệp đổi ý nên tiện thể nói thêm rằng trong thư viện có gian tế.

– Toàn do gia sư dạy. Lão nhân gia từng tới vùng cực bắc đó.

Vân Diệp nhìn ngoài lều, sao trời lấp lánh mới yên tâm, không thấy mây sét.

– Ngươi nói thêm một câu, ta cho ngươi biết thêm một điều. Vùng bắc cực đó nửa năm ban đêm, nửa năm ban ngày, mỗi năm từ tháng ba tới tháng tám là thời tiết tốt nhất tới đó. Ta lại hỏi ngươi, vì sao các ngươi si mê thành tiên như vậy? Con đường đó rõ ràng nguy hiểm trùng trùng, biết mà không bỏ.

Nghe Vân Diệp hỏi vậy là Hi Đồng yên tâm rồi:

– Từ khi tiên tổ Điền Tương Tử gặp tiên duyên bỏ Mặc gia, Ẩn thế môn đời đời lấy đắc đạo thành tiên làm mục tiêu. Ai ngờ tiên đạo gian nan, chỉ có tổ sư có phúc phận bước vào thiên giới, còn các đời Điền Tương Tử đều ôm hận mà chết. Biết được từ miệng ngài có Bạch Ngọc Kinh thì sao có thể bỏ qua? Phải biết rằng tổ sư đời đầu khi thăng thiên đã để lại một tấm ngọc thạch, văn tự trên đó chính là Bạch Ngọc Kinh. Huống hồ Dạ Đà đã đi xác thực lai lịch của ngài, đặc biệt đi tới Thiên Trì của Tây Vương Mẫu, bị thiên phạt, gặp tuyết băng, địa hỏa, quái thú. Hắn tốn hết tâm lực mới thoát nạn, không ngờ gặp ngài xong, không tới bốn mươi ngày thì chết. Không phải trời phạt thì là cái gì?

Nói tới chuyện này mặt Hi Đồng tỏa sáng, quên cả thống khổ trên người.

– Tổ sư các ngươi gặp tiên duyên có phải là một nhóm tiên nữ đi trong mây, vừa vặn gặp phải tổ sư các ngươi, nói ông ta có tiên duyên, hơn nữa những thần nữ đó đều vô cùng xinh đẹp, lại còn đeo chuông?

Vân Diệp chợt nhớ danh tướng nhà Đường là Quách Tử Nghi không phải cũng tự xưng là có tiên duyên sao, còn miêu tả y như thật, nên Vân Diệp lấy đoạn truyền thuyết đó ra nhạo báng Hi Đồng.

Ai ngờ, Hi Đồng lại không phân biệt được đùa thật.

Mắt Hi Đồng sắp nứt ra, miệng há hốc không nói lên lời.

– Không phải chứ, tổ sư gia của các ngươi gặp rồi? Là đám mỹ nữ đó à?

Để khám phá thêm các tình tiết gay cấn, mời bạn ghé thăm truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free