(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 203:
Ta sơ hở ở đâu?
Dưới ánh mắt phẫn nộ của Vân Diệp, Hi Đồng dù sao cũng là một hán tử, không đôi co vô ích nữa.
– Ban đầu ta cứ ngỡ ngươi đến thăm ta, trong lòng vô cùng vui mừng. Tha hương ngộ cố tri, niềm vui ấy biết chừng nào. Nếu không có cái đầu người này, ta đã không phát hiện ra, chỉ nghĩ đây là một sự tình cờ. Từ trước đến nay ta chưa bao giờ dùng ánh mắt nghi ngờ để nhìn bạn bè, bởi vì chỉ cần một lần nghi ngờ thôi là không thể làm bạn bè được nữa. Thế nhưng ngươi lại mang một cái đầu người ra, hơn nữa còn là một cái đầu người đầy rẫy nghi vấn, ngươi coi ta là cái gì? Cái đầu lâu này đúng là của Dạ Đà, không phải đồ giả. Ta chỉ là một tiểu hầu tước, đâu phải Tần Thủy Hoàng, việc gì phải tốn công tốn sức tính kế ta như vậy? Dù ngươi có tính kế ta thì cũng nên làm cho kín kẽ một chút, đừng để ta nhìn ra. Thà rằng ta làm kẻ ngốc bị lừa, chứ ta không muốn nhìn thấy bạn bè lừa mình. Đây là mảnh đất lành trong sạch nhất trong lòng ta, ngươi đã làm vấy bẩn nó, vậy ta và ngươi từ nay là kẻ thù.
Sự phẫn nộ của Vân Diệp lại bất ngờ khiến Hi Đồng bình tĩnh trở lại, hỏi từng chữ một:
– Sao ngươi nhìn ra?
– Ngươi giết người quanh năm, lẽ nào lại không phát hiện ra sự khác biệt giữa đầu người bị cắt khi còn sống và khi đã chết sao?
– Nói mau, tiểu tử, chúng khác nhau ở điểm nào?
Lần này, Lý Tịnh lên tiếng hỏi, tay trái ông ta cầm đùi dê, tay phải nắm cái đầu của Dạ Đà lên xem xét với vẻ rất hứng thú:
– Khi cắt đầu từ người đã chết, cơ thịt sẽ co rút lại, dù đao có nhanh đến mấy cũng không thể cắt gọn gàng, nhẵn nhụi như vậy được. Chỉ có cắt từ người đã chết mới có thể tạo ra vết cắt như vậy. Hi Đồng, lẽ nào ngươi không phát hiện ra điều này sao? Ngươi quên rồi sao, ta là một đại phu không tồi đâu đấy! Dạ Đà chỉ còn hai tháng tuổi thọ, ngươi nghĩ ta không nhìn thấu sao? Chẳng lẽ các ngươi coi ta là đồ ngu sao?
Lý Tịnh vừa nhai vừa ngắm nghía vết cắt ở cổ, đầu gật gù ra chiều suy ngẫm. Ai không biết, chắc còn tưởng ông ta đang ăn thịt người thật.
– Ẩn môn bọn ta, ngay từ ngày thứ ba ngươi tiết lộ địa điểm đó, đã phái bốn mươi người đi dò đường. Đến nay đã ba tháng trôi qua, không một ai trở về cả. Chỉ có phi ưng mang về một phong thư, nhưng nội dung bên trong bọn ta không tài nào hiểu nổi, cần ngươi giải thích. Sự hùng mạnh của Ẩn môn bọn ta là điều ngươi không thể nào tưởng tượng nổi đâu. Nếu ngươi không muốn người nhà của mình gặp chuyện, thì nói cho ta biết, bạch hùng là gì?
Hi Đồng lạnh lùng nhìn người trong lều.
Lý Tịnh phất tay bảo hộ vệ lui xuống, trong lều chỉ còn ba người.
Vân Diệp lùi lại, ngồi xuống một cái đôn gỗ, cười nói:
– Nếu từ giờ trở đi, gia quyến của ta mà gặp bất cứ chuyện gì, dù là đi đường không cẩn thận mà bị ngã đi chăng nữa, ta cũng sẽ tính hết lên đầu các ngươi. Ngươi thừa biết ta không phải là kẻ dễ dàng bị uy hiếp. Một khi có chuyện vượt qua giới hạn của ta, các ngươi sẽ phải nhận lấy sự báo thù tàn khốc mà các ngươi nằm mơ cũng không thể ngờ tới.
Tuy y cười, Lý Tịnh nhận ra hơi lạnh trong đó. Hi Đồng nheo mắt lại thành một khe hẹp:
– Ngay cả việc bọn ta đang ở đâu mà ngươi còn không biết, thì báo thù bằng cách nào?
– Trên đời này không có bí mật vĩnh viễn tồn tại, sẽ có người biết, nhất định sẽ có người biết thôi. Hơn nữa còn có rất nhiều gia tộc ẩn thế, ta sẽ hỏi thăm từng cái một, cho tới khi hỏi ra mới thôi.
Vân Diệp dường như mất hứng thú với Hi Đồng, quay người bỏ đi. Đi được vài bước, y lại nói:
– Đừng tưởng các ngươi hùng mạnh lắm đâu. Các ngươi còn chưa từng thấy thứ thật sự gọi là hùng mạnh đâu. Ta đợi các ngươi đến hại người nhà của ta, chỉ cần các ngươi dám, ta sẽ trả lại cho các ngươi gấp ngàn vạn lần!
– Đợi đã, nói cho ta biết bạch hùng là gì, côn bằng là gì? Nơi đó thực sự có những thứ ấy tồn tại sao? Chỉ cần ngươi nói cho ta biết, Hi Đồng ta nguyện lấy tổ tiên ra thề, tuyệt đối sẽ không quấy nhiễu các ngươi nữa.
Lý Tịnh chống tay lên bàn, nhìn rất hứng thú.
– Bạch hùng còn được gọi là bắc cực hùng. Toàn thân chúng có lông màu trắng, cực kỳ hung dữ, nặng cả ngàn cân, con lớn nhất có thể lên tới hơn hai nghìn cân. Côn bằng? Có lẽ những người dò đường của các ngươi đã gặp cá voi rồi. Nghe nói cá voi có thể nặng tới mấy chục vạn cân, ngay cả con thuyền lớn nhất của chúng ta hiện giờ cũng không to bằng nó. Huống hồ gì các ngươi lại đến nơi đó, không quen thuộc địa hình, lại còn suốt ngày chìm trong đêm tối, bốn mươi người đó e rằng khó mà trở về được đâu.
– Ha ha ha, có là tốt rồi! Thì ra bạch hùng và côn bằng đều tồn tại, vùng đất không biết ấy chính là chốn man hoang! Vân hầu, ân tình này Ẩn môn bọn ta sẽ ghi nhớ, sau này ắt có ngày báo đáp.
Hi Đồng nói xong với vẻ hơi điên cuồng. Nếu không phải hai ngón cái đang bị trói, chắc hắn đã nhảy múa mừng rỡ rồi.
Vân Diệp nhìn Hi Đồng với ánh mắt thương hại. Đám người này vì tiên đạo mà ngay cả cái chết cũng không hề sợ hãi, thật không biết phải nói gì với bọn chúng. Chẳng trách đời sau Luân Tử Công có thị trường lớn như thế. Cứ để đám người điên cuồng này chết hết đi, bắc cực nguyên thủy sẽ khiến bọn chúng phải trả giá đắt. Nếu như lần trước, việc bất đắc dĩ lừa bọn chúng đi Bắc Cực còn khiến y có chút áy náy, thì lần này, trong lòng y không còn chút vướng mắc nào nữa.
Rời lều, Lý Tịnh hỏi:
– Vậy tam đệ của ta cũng tới cái nơi chết chóc đó sao?
– Không biết, tiểu tử không quen biết tam đệ của ngài. Trên đời này không nhất định chỉ có tam đệ của ngài mới là người râu xồm. Nơi bọn chúng muốn tới cực kỳ nguy hiểm, đó là một vùng man hoang thực sự. Có điều nơi đó cũng có người sinh sống, nhưng họ không khác gì dã nhân cả. Nếu tam đệ của ngài thật sự tới nơi đó, ngài nên lập linh vị cho ông ấy thì hơn.
Vân Diệp lúc này tâm tình cực kỳ tệ hại, nghĩ tới Hi Đồng dám lấy tính mạng cả nhà y ra uy hiếp, lửa giận không kìm nổi mà bùng phát ra ngoài. Cho nên khi Lý Tịnh hỏi, y chẳng thèm suy nghĩ, thuận miệng đáp luôn.
Đường đường là Đại tổng quản hành quân mà lại bị người ta coi thường đến thế, Lý Tịnh thẹn quá hóa giận, quát:
– Chặt đầu tên trong lều cho lão phu, treo đầu lên cột cờ thị chúng.
Vân Diệp vội ngăn lại. Hiện giờ không phải lúc để trở mặt với đám người kia. Chém Hi Đồng thì dễ thôi, nhưng nếu đồng bọn của hắn chạy tới Trường An báo thù, trong nhà y lại không có chút chuẩn bị nào. Nếu đám Tiểu Nha mà xảy ra chuyện gì, y e rằng cũng không sống nổi.
– Đại tổng quản, mai chúng ta sẽ về Trường An, hãy mang tên này theo. Ít nhiều gì thì cũng còn có con tin trong tay. Địa vị kẻ này không thấp, tới khi đó chúng ta còn có cái để mặc cả, phải không?
– Muốn hắn sống, ngươi hãy thành thực nói cho ta biết từ đầu tới cuối, không bỏ sót chút nào.
Vân Diệp quên mất rằng bản lĩnh của Lý Tịnh một nửa là do Hàn Cầm Hổ dạy, một nửa lại tới từ đạo gia. Nghe thấy chuyện kỳ dị như vậy, làm sao mà không tò mò cho được.
Hết cách, Vân Diệp đành phải kể lại mọi chuyện một lượt, ai ngờ Lý Tịnh lại cười lớn:
– Cái môn phái ẩn thế mà ngươi nhắc tới, lão phu cũng có nghe qua rồi. Từ thời Tùy, bọn chúng đã liên tục xuất hiện tại thế gian. Khi đó, bọn chúng tranh giành cuốn Chư Bệnh Nguyên Hậu Luận. Cuốn sách này do Tùy thái y Sao Nguyên Phương soạn ra, nghe nói trong sách ghi chép bí kỹ tuyệt thế hồi sinh người chết. Chỉ vì cuốn sách này mà tổng cộng đã có không dưới ba trăm người bỏ mạng. Lão phu nhận lệnh điều tra, truy tìm tới Thái Hành Sơn thì hoàn toàn mất dấu tích. Lão phu chỉ biết thủ lĩnh bọn chúng tên là Điền Tương Tử. Ngươi có thể gọi bọn chúng là Điền gia. Bọn chúng là hậu duệ của Mặc gia từ thời viễn cổ. Nghe nói bọn chúng đã rời xa tổ huấn, coi lao động là xỉ nhục, lấy phú quý làm vinh, làm trái hoàn toàn với kinh nghĩa của Mặc gia. Bọn chúng dùng kỹ xảo của mình để ra sức vơ vét tiền tài, nghe nói chúng còn có thuật biến đá thành vàng.
– Đại tổng quản, trên đời này căn bản không có chuyện biến đá thành vàng đâu. Cho dù có tận mắt nhìn thấy thì cũng đừng vội tin, con mắt đôi khi bị lừa gạt, sẽ tự lừa dối bản thân khi ta không để ý. Nếu về Trường An mà có thời gian rảnh, tiểu tử sẽ biểu diễn thuật biến đá thành vàng cho Đại tổng quản xem. Điền Tương Tử không phải là cự tử của Mặc gia sao? Vậy vì sao y lại biến thành phản đồ?
– Chuyện này lão phu cũng không rõ. Ngươi muốn biết thì cứ đi mà hỏi kẻ trong lều.
Lý Tịnh nói xong những chuyện cũ đó cho Vân Diệp, liền lập tức tỏ vẻ không liên quan.
Vân Diệp cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không thể nghĩ ra là từ đâu, đành mặc kệ.
Độc giả có thể tìm đọc những chương truyện tiếp theo trên truyen.free, nơi lưu giữ bản quyền gốc.