(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 224:
Nương nương! Hiện giờ người đang mang thai, không tiện dùng thứ đó. Nếu không, thần đã dâng tặng nương nương rồi. Thần mong rằng mỗi bình nước hoa sẽ bán được giá nghìn quan. Như thế sẽ có lợi cho triều đình, có lợi cho bách tính.
Trong nước hoa có xạ hương, thứ này cho Vân Diệp tám cái đầu cũng không dám dâng cho Trường Tôn thị. Bà hỏi:
– Thế thì lạ. Bổn hậu rất muốn biết Vân gia các ngươi kiếm được đống tiền, chỉ biết vun vén lợi lộc, không màng sống chết của thiên hạ, sao lại có thể lợi nước lợi dân được? Ngươi nói rõ ràng đi, nếu không bổn hậu sẽ buộc ngươi vào cửa hiệu làm chưởng quầy đó.
Vân Diệp chắp tay hỏi:
– Giả sử nước hoa của Vân gia bán với giá một nghìn quan, thì sẽ có bao nhiêu người mua?
Trường Tôn thị chặn ngay lời Vân Diệp:
– Sẽ chẳng có ai mua cả, vì bổn hậu sẽ ra lệnh cấm.
– Nương nương, xét trên lập trường quốc gia thì nên cổ vũ chứ không phải cấm đoán.
– Ngươi muốn bổn hậu giúp đỡ lũ gian thương các ngươi sao? Nằm mơ đi! Ta sẽ hạ lệnh cấm đoán, không cho lũ gian thương các ngươi đắc ý, nếu không thì phép nước còn ra thể thống gì nữa!
Biết Trường Tôn thị muốn lấy lại thể diện, Vân Diệp cảm thấy nếu cùng bà ta bàn luận về phép nước thì chẳng khác nào tự chuốc họa vào thân. Phép nước vốn dĩ là do bà ta định đoạt, bà ta muốn làm gì thì làm. Vân Diệp cố gắng kìm nén cơn giận, liên tục tự nhủ: đừng giận, đừng giận, không chấp phụ nữ đang mang thai.
– Nương nương nghĩ xem, nếu thần bán được nước hoa với giá một nghìn quan, trước tiên phải nộp thuế. Với thứ hàng siêu lợi nhuận thế này, thần không phản đối việc thu thuế gấp đôi, gấp ba lần. Như thế triều đình sẽ có thêm năm trăm quan thuế. Thần bán thêm một bình là triều đình có thêm năm trăm quan. Tiền thuế ấy có thể dùng để phát bổng lộc cho quan viên, trang bị cho quân đội, sửa đường, xây cầu, cứu tế nạn dân, thậm chí bệ hạ còn có thể xây cung điện. Tất cả đều là những chuyện tốt.
– Vi thần có thể dùng năm trăm quan còn lại để tiếp tục đầu tư sản xuất nước hoa. Số tiền ấy sẽ được các quan viên chi tiêu, rồi lại quay vòng về triều đình thông qua thuế má. Bệ hạ lại dùng để phát cho quan viên, hình thành một chu kỳ luân chuyển không ngừng. Tiền bạc luân chuyển không dứt, triều đình sẽ không bao giờ lo thiếu tiền.
Cơ chế vận hành của chuỗi tài chính này nhất định phải nói cho hai vợ chồng họ nghe. Nói với Lý Nhị thì Vân Diệp sẽ nổi điên, nói cho Trường Tôn thị đỡ hơn nhiều.
– C�� thế thì Vân gia các ngươi sẽ mãi mãi kiếm được khoản tiền bất chính rồi.
Nghe ra Trường Tôn thị đã động lòng, chỉ là sự kiêu ngạo không cho phép bà ta nhượng bộ.
– Vân gia chỉ là người quản lý tài sản. Tiền kiếm được sẽ được đầu tư vào xây dựng thư viện, tạo nên từng căn nhà, từng phòng học. Số tiền ấy sẽ được các thương nhân và thợ thủ công khác thu về, và đương nhiên họ cũng sẽ bị bệ hạ thu thuế.
Trường Tôn trầm mặc, hồi lâu mới lên tiếng:
– Chẳng phải ngươi còn phải đi tìm Thái thượng hoàng sao? Đi đi, bổn cung cần phải suy nghĩ kỹ lời của ngươi.
Vân Diệp thi lễ cáo từ. Vừa đi được mấy bước, y nghe Trường Tôn thị nói vọng từ phía sau:
– Bổn hậu biết ngươi tới đây có ý gì. Cứ làm việc của ngươi đi. Như lời ngươi đã nói, đó là nghĩa vụ của thần tử. Ngày mai, một nghìn binh mã của Tả Vũ Vệ sẽ hộ tống bổn cung tới thư viện Ngọc Sơn tuần thị. Trên núi không đủ chỗ cho nhiều người đến vậy, năm trăm quan binh sẽ ở trong trang viên của Vân gia. Ngươi hãy thay bổn hậu sắp xếp ổn thỏa cho năm trăm quan binh này.
Hoàng hậu nương nương lời lẽ tuy độc địa, nhưng thực tâm luôn lo lắng cho y, Vân Diệp luôn hiểu điều đó. Y xoay người vái thật sâu một cái, không nói lời nào liền rời đi.
Y không hề hay biết rằng sau cây sồi có một chiếc ghế tựa. Lý Nhị đang nằm trên đó phơi nắng, dường như đã ngủ thiếp đi. Trường Tôn thị vừa ngồi xuống chiếc ghế mềm, chưa kịp nói gì thì tay Lý Nhị đã vuốt ve cái bụng nhô lên của bà. Ông khẽ lên tiếng:
– Thằng nhóc này vẫn còn băn khoăn. Vừa xong nó đã không nói ra một nguyên nhân trọng yếu: đó là món hàng siêu lợi nhuận có thể moi tiền từ tay các môn phiệt đại gia, bớt gánh nặng cho bách tính. Dù sao thứ này cũng không phải loại dân thường nghèo khó nào cũng dùng nổi. Nói cách khác, đây là kiểu "cướp của người giàu chia cho người nghèo". Cho nên nó nói đúng, giá nước hoa càng cao thì càng có lợi cho triều đình, càng có lợi cho bách tính. Tên quản sự kia của nàng, ngày mai bảo hắn xéo về nhà... à không, bảo hắn ta chuyển đến Nội phủ làm việc, hừ hừ! Đợi Vân Diệp dạy dỗ Khác Nhi xong xuôi, xem thử có thể giao việc này cho nó không. Thằng nhóc này vì Thành Càn mà tận tâm tận lực, Thành Càn có được bằng hữu như thế này thật đáng quý.
Từ chỗ hoàng hậu ra, Vân Diệp cảm thấy toàn thân thư thái, không còn chút lo lắng nào nữa. Bước chân y cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Vừa bước sang Thái Cực cung thì mấy người phụ nữ vai u thịt bắp đã túm lấy tay chân y mà nhấc bổng lên. Vân Diệp nhìn dải hồng buộc ở hông thì biết ngay đó là đám nữ diễn viên tạp kỹ trong cung, chuyên mua vui cho các quý nhân, ai nấy đều khỏe như vâm, chẳng phải một kẻ yếu ớt như Vân Diệp có thể chống đỡ nổi.
Đập vào mắt y là hai bầu ngực đồ sộ nửa ẩn nửa hiện dưới vạt áo mở rộng. Vội vàng nhắm mắt lại thì thấy hai người khác đã mọc râu mép, nhìn phát khiếp. Chi bằng đừng nhìn thì hơn. Trong hoàng cung mà dám hoành hành như vậy thì chỉ có thể là do lão Thái thượng hoàng rỗi việc đến "đau trứng" mà thôi. Thế nên Vân Diệp đành cam chịu số phận.
Vừa chạm chân xuống đất, Vân Diệp nhìn quanh một lượt, còn tưởng mình rơi vào ổ phỉ. Xuân ��m hoa nở, hỏa long trong cung vẫn hoạt động hết công suất. Lý Uyên tay trái ôm mỹ nhân, tay phải cầm bầu rượu, áo phanh ngực, nhìn hai phụ nữ to lớn đang cởi trần nhảy múa. Trong đại điện thi thoảng vang lên tiếng bước chân thình thịch. Tới đoạn hay, tiếng reo hò vang dậy bốn phía. Đây đâu phải hoàng cung gì, rõ ràng là sơn trại thổ phỉ mà.
Vừa mới chuẩn bị bỏ chạy thì chẳng biết Lý Thừa Càn từ đâu chui ra, kéo Vân Diệp lại, mặt mũi u oán, trên má còn vương dấu son. Trời ạ, ông cháu cùng nhau hoan lạc thế này, chẳng lẽ bảo một chính nhân quân tử như mình phải làm sao đây? Dù cho gia tộc các ngươi có huyết thống người Hồ thì cũng không thể buông thả đến mức này!
Lý Thừa Càn cực kỳ xấu hổ lau đi vết son trên mặt, nói nhỏ:
– Diệp Tử, ta bị ép đến đây đấy. Ngươi thương ta thì ở lại cùng ta một lát, nếu không chẳng biết có chuyện gì sẽ xảy ra.
Có một tên tửu quỷ đi tới, ợ hơi một cái khiến Vân Diệp phải lùi xa ba bước. Người quen, Thạch Chi Hiên, à không, Bùi Tịch! Lão già này y phục xộc xệch, râu ria dính đầy rượu, ch���ng còn chút dáng vẻ thanh cao thường ngày nữa.
Chẳng cần nói cũng biết, do xung đột giữa hai nhà Đậu, Bùi, Bùi Tịch mới tìm đến hậu hoa viên của Lý Uyên. Nhớ tới thảm cảnh của Bùi Anh, Vân Diệp lạnh lùng nhìn Bùi Tịch, tìm một chỗ ngồi sạch sẽ rồi ngồi xuống, khắp người tỏa ra hàn khí.
Cung nữ được phái đến rót rượu bị Vân Diệp đuổi đi. Lý Thừa Càn cũng không biết Vân Diệp muốn làm gì, hoang mang không biết phải làm sao. Vân Diệp nhấc bầu rượu uống một ngụm, trừng mắt nhìn Lý Uyên:
– Thái thượng hoàng, tiểu tử hôm nay đến để trả nợ đây. Đặc biệt mang theo ba mươi lượng vàng. Chỉ là nghe nói khi tiểu tử không ở kinh thành, Thái thượng hoàng đánh bạc khắp Trường An vô địch thủ, không khỏi làm tổn hại thanh danh đệ nhất Trường An tam hai của tiểu tử, khiến tiểu tử mang thêm tiếng xấu là kẻ quỵt nợ.
Lý Uyên đã hoàn toàn bị phế truất. Hiện giờ ông ta chỉ biết sống qua ngày bằng rượu chè và mỹ nhân. Lý Nhị đại thắng ở thảo nguyên đã phá hủy sự tự tin cuối cùng của ông ta. Một đứa con văn võ toàn tài vượt qua ông ta, khiến ông ta phải ngước nhìn, gián tiếp chứng minh sự ngu muội của mình. Ngay cả nhi tử mà cũng không nhìn rõ, bi ai nhường nào.
Hiện giờ số lần Lý Nhị tới bái kiến ông ta ngày càng ít, chẳng vì điều gì khác ngoài việc không còn cần thiết nữa. Chính quyền dần ổn định, không còn phải lo lắng bất cứ điều gì. Lý Nhị bắt đầu thanh trừng, Đậu gia nguy cấp cận kề. Ông ta không thể làm gì, đành buông thả để làm đầu óc mê muội, xua đi những khoảnh khắc tỉnh táo đầy đau đớn.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ những câu chuyện hấp dẫn.