(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 253:
Suốt một ngày không ăn không uống trong nhà, bà nội đến thăm không biết bao nhiêu lần. Dù mơ màng, Vân Diệp vẫn nhận ra bà nội, nhưng không thể mở mắt nổi. Mấy ngày liền không được nghỉ ngơi, đầu óc căng như dây đàn, ngay cả trong giấc ngủ cũng nơm nớp lo sát thủ đột nhập. Giờ đây, khi bà nội đã ở bên, y mới thực sự yên tâm. Vừa thả lỏng, cả cơ thể lẫn tinh thần cùng lúc rã rời, y chìm vào giấc ngủ sâu để bù đắp lại.
Y nghe thấy tiếng bà nội thở dài, cũng nghe thấy tiếng tỷ tỷ muội muội khóc thút thít. Bà nội xoa mặt Vân Diệp, luôn miệng gọi: “Đứa cháu đáng thương của ta, đứa cháu đáng thương của ta...”
Tiếng gà vừa gáy là Vân Diệp đã bật dậy, tinh thần phấn chấn vô cùng, bụng cũng đói meo. Thẩm thẩm đang ngồi cạnh Vân Diệp ngủ gật bị giật mình, dụi mắt thấy Vân Diệp tỉnh rồi thì vui mừng khôn xiết, liền lớn tiếng sai nhà hoàn chuẩn bị cơm nước cho hầu gia, đồng thời mặc quần áo, rửa mặt, chải đầu cho Vân Diệp. Vân Diệp chạy vào nhà xí một chuyến, lúc ra cảm thấy cơ thể rỗng tuếch, nhất là cái bụng, hít một hơi không cẩn thận có khi làm da bụng dính vào lưng.
Cháo kê vàng óng thật là hợp khẩu vị. Ăn một bát cháo, mấy cái bánh bao, một đĩa dưa muối, Vân Diệp thấy giờ mình có lên núi đánh hổ cũng không thành vấn đề.
Vận động xương cốt ở xà đơn trong nhà. Mặc dù chỉ giãy giụa vài cái như con giòi, chẳng đu nổi lên xà, dù sao cũng coi như vận động. Ai ngờ vừa mới dùng s���c một chút, cháo vừa ăn vào đã cuộn trào lên. Đồ ngon không thể lãng phí, y cố gắng nuốt ngược xuống. Ngực không còn cồn cào nữa, nhưng nước mắt giàn giụa. Chẳng hiểu vì sao ngăn nôn ra lại chảy nước mắt, thật mất mặt quá. Y vội chạy đi rửa mặt lại.
Trời còn chưa sáng nhưng đã có mưa nhỏ. Có lẽ đây là trận mưa xuân cuối cùng của Quan Trung năm nay, cho nên màn mưa mỏng vô cùng, hạt mưa li ti bị gió thổi bay, giống sương hơn là mưa.
Triêm y dục thấp hạnh hoa vũ Xuy diện bất hàn dương liễu phong
Mưa hồng hạnh ướt mèm xiêm áo Thổi mát mặt mày gió liễu dương.
Cả hai thứ đó đều là điều Vân Diệp thích nhất. Thực ra, chỉ cần trên trời đổ xuống cái gì thì y cũng thích, ngay cả băng tuyết. Y còn nhớ khi nhỏ trong thôn gặp mưa đá, hạt mưa to nhất phải bằng quả trứng vịt, mưa đá lấp kín ruộng. Người lớn mặt âm u chửi mắng ông trời, lúa mạch vừa nảy mầm coi như vứt hết rồi.
Chỉ có Vân Diệp là vui sướng nhảy tung tăng nhặt những cục đá còn chưa tan trên mặt đất, nhân lúc người lớn không chú ý nhét vào mồm vài cục. Kết cục của việc làm này khỏi nói cũng biết, bị mẹ đánh cho một trận nên thân, làm Vân Diệp nhớ kỹ mưa đá không phải thứ tốt. Nhưng trẻ con mà, ăn đòn xong, chui vào chăn khóc lại vẫn nhớ đến cảm giác mát lạnh khi ngậm đá trong miệng.
Ở nông thôn không có tiếng trống ồn ào phiền nhiễu, chỉ có chim chóc dậy sớm ríu rít trên cây. L��n đầu tiên y phát hiện dậy sớm nhất lại là chim sẻ xám, dùng cái mỏ màu quất hồng không ngừng rỉa lông. Bọn chúng cũng phải chỉnh trang lại tóc tai để đón buổi sáng tươi đẹp này.
Giương một cái ô, không phải là để che mưa, mà là một loại ý cảnh.
Một sĩ tử áo xanh cầm ô ung dung bước đi hòa vào trong bức tranh thủy mặc.
Hộ vệ trong nhà đã được thay đổi. Lão Trang từ lần chui ra khỏi cống ngầm, bị gai trên hàng rào sắt cứa cho toàn thân máu me. Đáng sợ hơn nữa là vết thương không kịp xử lý. Vân Diệp phải dùng rất nhiều thuốc kháng sinh mới kiểm soát được vết thương, giờ đã có chút chuyển biến tốt, và bị bà nội ra lệnh ở nhà nghỉ ngơi. Mặc dù tin tức về hắn khiến cả Vân gia được một phen hốt hoảng, nhưng Vân gia từ trên xuống dưới đều khắc ghi ân tình này. Như bà nội nói, hộ vệ như vậy ngàn vàng không đổi.
Theo sau Vân Diệp là những lão hộ vệ hơn năm mươi tuổi, đều là tinh binh bách chiến. Họ cùng Vân Diệp xuất ngũ từ Tả Vũ vệ doanh, sau đó an cư tại Vân gia trang, tự nhận là thuộc hạ. Hai năm cuộc sống an nhàn không làm suy giảm bản chất thiết huyết của bọn họ. Làm việc vẫn có bản sắc quân nhân, ba mươi năm chinh chiến, dấu ấn quân đội ăn quá sâu vào người.
Trong Vân gia, đáng sợ nhất không phải là Lão Trang và Lưu Kim Bảo, mà là những lão nhân trông có vẻ chất phác này. Chùy xích ba mươi cân cầm trong tay như cỏ, hoành đao bình thường đã dùng tới xuất thần nhập hóa. Chỉ cần nghiêm túc, đám Lưu Kim Bảo trước mặt bọn họ như chim non.
Bọn họ rất ít qua lại với các trang hộ, toàn bộ an cư trên ngọn đồi bên trái Vân gia trang. Vân gia xây ở trên đó một viện tử cực lớn, ba mươi người bọn họ cùng gia quyến đều sống trong viện tử. Ngay cả con cái cũng kết hôn trong nội bộ ba mươi gia đình đó. Đời này chưa sao, Vân Diệp rất lo cho đời sau của bọn họ. Qua mấy đời thôi, huyết thống sẽ cận huyết, hôn nhân cận huyết hậu quả rất nghiêm trọng. Vân Diệp không muốn tới lúc ở trong đó toàn kẻ ngu ngốc.
Y đã khuyên mấy lần rồi, ở trên ngọn đồi đó làm gì cũng không tiện. Nước ăn phải đi rất xa, cách ruộng cũng xa. Vân gia trang rộng như vậy, không ai hiểu vì sao bọn họ lại chọn chỗ đó.
Khi Lão Ngưu tới Vân gia trang chơi, nhìn thấy ngọn đồi đó, nói với Vân Diệp, đám lão binh lựa chọn rất chuẩn xác. Ngọn đồi đó chính là yếu điểm chiến lược của vùng đất này, tiến có thể công, lui có thể thủ. Tương lai Vân gia nếu có biến cố lớn thì đó là nơi cần phải giữ vững.
Vân Diệp lúc ấy mới hiểu vì sao các lão binh lại chọn nơi này. Bọn họ không nói ra được những lời như Lão Ngưu, nhưng trực giác của lão binh bách chiến khiến bọn họ bất giác chọn hoàn cảnh có lợi nhất.
Cả Vân gia từ trên xuống dưới lập tức ngạc nhiên không nói nên lời, tìm công tượng tốt nhất mười dặm tám hương xung quanh, gần như đục xuyên cả ngọn đồi mới có một cái giếng. Không ngờ chất nước ở đó tốt vô cùng, Triệu Duyên Linh muốn pha trà ngon, nhất định là phải lấy nước ở đó.
Vốn nghĩ là việc tốn tiền, không ngờ lại nhặt được bảo bối. Tửu phường của Vân gia dùng luôn nước ở đó nấu rượu. Vân Diệp còn tận tay dạy những lão binh đó nấu rượu, nhờ thế lão binh cùng với con c��i trong nhà không phải ra ruộng canh tác nữa, chỉ cần nấu rượu theo yêu cầu của gia chủ là được. Mỗi tháng lại có tiền công không thấp. Sau đó làm một vườn rau nhỏ trên đồi, cuộc sống của các lão binh rất thoải mái.
Có rượu phẩm chất cao nhất Đại Đường để uống, rảnh rỗi thì dạy bảo hậu sinh trong trang, đem phát tiết sát khí do giết người lâu năm tạo thành. Cuộc sống như vậy trước kia nằm mơ cũng chẳng có.
Hôm qua lão nãi nãi lên đồi đem chuyện Vân gia có khả năng bị sát thủ tập kích kể cho các lão binh. Tất nhiên khiến các lão binh nổi giận, nói hai năm không giết người, chó mèo dám trèo lên đầu rồi, bảo lão phu nhân yên tâm, có bọn họ Vân gia sẽ không sao cả.
Lão nãi nãi vừa về tới nhà, các lão binh liền vũ trang đầy đủ tiếp quản công tác phòng vệ Vân gia, thuận tiện đánh cho đám hậu bối không ra gì một trận. Các lão binh thực sự thích vị hầu gia trẻ này, không làm cao, hiền hòa, đối xử với người bên cạnh chân thành. Không uổng công mình giữ được cái mạng này trong máu lửa để hưởng phúc.
Hầu gia là đảm bảo cuộc sống hạnh phúc của cả nhà. Chỉ cần hầu gia sống khỏe mạnh, con cháu ba đời cũng sẽ được hưởng cuộc sống tốt đẹp này. Vì người nhà cũng phải giữ tính mạng cho hầu gia. Còn về mình, cha mẹ già đã chết từ lâu, giết nhiều người như vậy dù hưởng phúc cũng không yên lòng. Tốt nhất toàn bộ tội nghiệt do mình gánh, để con cháu yên tâm hưởng phúc.
“Giang thúc, ta chỉ tới thư viện thôi, có cần làm lớn chuyện thế không?”
Vân gia từ trên xuống dưới theo lời dặn của lão nãi nãi, đều tôn xưng lão binh là trưởng bối:
“Hầu gia nói thế là sai rồi. Hôm qua nghe lão phu nhân kể, Hầu gia xử lý Đậu gia nhưng không triệt để, để sót tàn dư. Thù hận lớn như thế dư nghiệt Đậu gia sao không báo thù? Lão già này sở dĩ giữ được mạng trên chiến trường là nhờ cẩn thận, chưa bao giờ dám lơ là. Hầu gia lần sau còn việc tương tự cứ giao đám huynh đệ chúng tôi làm, đảm bảo không để lại hậu họa. Đám ngu xuẩn Bách kỵ ti càng ngày càng vô dụng.”
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, đề nghị không sao chép khi chưa được cho phép.