Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 252:

Chợ bên ngoài cổng càng lúc càng náo nhiệt. Kể từ khi lão Hà mang gia súc vận chuyển từ thảo nguyên về đây bán, Vân gia trang lập tức trở thành trung tâm giao thương gia súc nổi tiếng trong vùng mấy chục dặm, đến mức các quý nhân ở Trường An muốn chọn mua trâu kéo xe cũng tìm đến tận Vân gia trang.

Có tiền đầy túi mà không có chỗ tiêu cũng là một nỗi khổ tâm. Đứng trước cổng nhìn dòng người qua lại không ngớt, Vân Diệp không khỏi hết sức ngưỡng mộ những trang hộ chỉ cần vài đồng mua được một gói mạch nha đã mãn nguyện.

"Tiểu Nha, ca ca đưa muội đi ăn kẹo nhé?"

Vân Diệp hỏi Tiểu Nha đang lẽo đẽo theo sau:

"Không đi đâu, mạch nha có gì ngon chứ? Váng sữa của Từ gia trong thành Trường An mới ngon, muội thích ăn loại thêm đá ấy."

Răng Tiểu Nha cuối cùng cũng mọc đủ, không cần che miệng nữa. Mái tóc hoe hoe giờ đã đen nhánh, thói quen của con bé cũng thay đổi, không còn ăn kẹo mạch nha ở chợ nữa, chỉ thích váng sữa trong thành Trường An.

Vân Diệp cảm thấy hơi buồn. Tiểu Nha không còn ngồi trên cổ ca ca nữa, chê rằng như thế không có khí chất của đại tiểu thư khuê các. Không chỉ Tiểu Nha, thậm chí cả Tiểu Đông, Tiểu Tây, Tiểu Nam cũng chẳng còn chịu đùa nghịch với ca ca nữa. Chỉ có Tiểu Bắc vẫn ngây ngô không ngừng bám lấy ca ca, thích nhất là ngồi trong lòng ca ca nhìn Tiểu Nha tức giận.

Chỉ có huynh đệ là đáng tin cậy nhất. Vượng Tài dùng đầu dụi dụi vào lòng Vân Diệp, ý như muốn nói đừng quên nó. Vân Diệp hất mặt coi thường những cô tiểu thư kiêu kỳ không chịu cùng y dạo chợ quê. Hai huynh đệ cứ thế hòa vào dòng người.

Vượng Tài là khách quen ở chợ. Giờ đây, các trang hộ bán hàng đã công nhận Vượng Tài là một vị khách quen. Thấy cái đầu to của nó thò tới, lập tức có thương gia bán rau mang rau cải xanh mướt đặt bên mép Vượng Tài, để nó nếm thử xem có tươi không.

Nhai một miếng rau cải, chắc là mùi vị không hợp, nó liền nhổ ra. Lập tức có người hiếu kỳ bắt đầu xì xào khinh thường người bán rau: "Lấy hàng kém ra lừa Vượng Tài, bị nó vạch trần rồi! Ngay cả ngựa mà còn lừa thì không phải là người tốt...".

Ông chủ quán toát mồ hôi hột, thấy mọi người không còn tin rau của mình là rau ngon nữa, liền vội vã lấy một mớ rau cho vào miệng ăn, đầu lắc lư vẻ cực kỳ hưởng thụ. Ông ta nói với mọi người: "Rau ngon lắm, chẳng qua Vượng Tài chán ăn rồi, chứ không phải rau của lão đây không ngon đâu!".

Vượng Tài chưa bao giờ có thói quen ăn quỵt. Dù miếng rau đã nhổ ra, nó vẫn vươn cổ ra đợi chủ quán móc tiền trong túi. Ông chủ quán bực bội đẩy đầu nó đi, ai thèm lấy tiền một cọng rau chứ.

Vân Diệp không nhìn nhầm, y đã nhìn thấy mía mà bây giờ người ta gọi là cây đường. Năm đồng một cây, giá khá đắt đỏ. Xung quanh toàn là trẻ con, miệng thì thòm thèm, mắt dán chặt vào những cây đường không chớp. Chúng biết thứ đó ngon, nhưng không có tiền mua, đành đứng nhìn thèm thuồng.

Đầu Vượng Tài thò vào. Nó ngửi thấy mùi đường, nhưng không nhìn thấy thứ đường nào mà nó quen thuộc. Đang lúc nó còn ngơ ngác, đám trẻ con hiếu kỳ đã chỉ vào cây đường màu tím nhạt, xúi Vượng Tài mua.

Thương nhân bán mía có vẻ hơi khinh khỉnh, tay cầm dao chặt mía, chẳng thèm để ý đến Vượng Tài. Hắn tước từng khúc mía một, để lộ phần mía trắng nõn bên trong, làm đám trẻ con chảy nước miếng thèm thuồng.

Vượng Tài cũng chảy nước miếng, thò cổ ra đợi người bán mía đưa cho nó một khúc. Thương nhân này rõ ràng là mới đến, không biết Vượng Tài khó tính. Đợi một lúc mà không thấy miếng mía nào được đưa vào miệng, nó liền tức giận. Lấy vó đá mía văng tung tóe khắp đất, thúc giục thương nhân tước mía cho nó.

Thương nhân nóng mặt, rút một cây mía chuẩn bị đánh Vượng Tài. Vân Diệp đang đứng xem náo nhiệt, thấy Vượng Tài sắp bị đánh, định tiến lên can ngăn. Không ngờ y còn chưa kịp bước lên, người đồ tể bán thịt gần đó đã giật lấy cây mía trong tay thương nhân, quát lớn:

"Con mẹ nó, ngươi làm ăn kiểu gì thế? Khách tới đây đợi ngươi tước cây đường, con mẹ nhà ngươi còn dám đánh khách? Vân gia trang này không dung loại người làm ăn như ngươi!"

Thương nhân nghe vậy liền ngớ người ra, nhìn mấy đứa trẻ con xung quanh, rồi lại nhìn con "lợn béo" đang ngửi ngửi mía trên mặt đất. Chẳng thấy khách đâu cả, vừa định cãi thì người đồ tể đã cầm dao trong tay, thoáng cái tước xong một cây mía, đặt ngay vào miệng Vượng Tài. Thấy Vượng Tài không ngừng nhai mía, ông ta mới lấy năm đồng trong túi treo trên cổ Vượng Tài ném thẳng cho thương nhân, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Đám trẻ con thấy Vượng Tài có mía liền ùa tới. Vượng Tài ăn một đầu, đám trẻ con ăn đầu còn lại, vô cùng hòa h���p. Ăn hết mía rồi, Vượng Tài nheo mắt đứng đó, đợi bọn trẻ con gãi cho mình. Thì ra đang mùa xuân thay lông, nó ngứa ngáy khắp người.

Vân Diệp thấy vậy cũng không quấy rầy Vượng Tài hưởng thụ "đãi ngộ đại gia" của nó. Một mình y đi dạo trong chợ. Giờ đây đã có gối vải, bên trong nhét đầy vỏ trấu. Nhà phú quý thì vẫn dùng gối ngọc, nhưng thứ đó đã bị Vân Diệp ném đi xa tít tắp. Đêm ngủ gối lên vừa đau đầu, lại còn dễ mất mạng nếu không cẩn thận ngã xuống. Sau khi vài lần bị "va đập", Vân Diệp thề sống thề chết cũng không bao giờ dùng thứ đó nữa.

Y đem gối mềm về cho nãi nãi, ai ngờ người già lại ngủ không quen. Bà nói gối mềm nhũn cứ như không có gối, nằm một đêm mà đau cả cổ. Giờ có gối vỏ trấu, nãi nãi nhất định sẽ thích cho xem. Y liền bảo bà cụ mang gối tới nhà mình, sau đó tìm quản sự lấy tiền trả. Thế là có người bên cạnh dọn quán giúp bà cụ, hai sọt gối lớn được đưa đi ngay lập tức.

Đem về nhà không chỉ có gối, mà còn có cả một sọt búp bê đất. Mỗi con đều ngộ nghĩnh đáng yêu, trông thật thích mắt. Bày vài con trong thư phòng, lập tức thấy đẳng cấp tăng lên mấy bậc.

Vượng Tài hưởng thụ sự "hầu hạ" của đám trẻ con xong, lại lon ton đến trước mặt Vân Diệp. Đúng lúc Vân Diệp đang mua một mảnh vải màu, dùng sợi thừng bện đủ mọi màu sắc trông thật thích mắt, y tiện tay đặt lên lưng Vượng Tài.

Phía trước có người đang xây nhà. Đất ở đây đều là của Vân gia, trừ nhà mình ra thì không ai được phép tự ý xây nhà. Đi tới gần, quả nhiên thấy quản sự của mình đang giám sát công trình.

"Đều là bà con hương thân cả, không cần giám sát công trình làm gì. Chẳng lẽ ngươi không biết rõ người nhà mình sao? Về đi, cứ để các hương thân tự xây. Dù sao ngươi cũng không hiểu chuyện, đừng để mất lòng bà con."

"Hầu gia, tiểu nhân không phải đến để giám sát công trình, mà là mang canh tới cho các trang hộ ạ. Lão nãi nãi dặn nhà bếp nấu canh xương, rồi sai tiểu nhân mang tới. Lão nãi nãi nói mùa xuân nhiều việc, phải làm ruộng, phải nuôi gia súc, giờ lại còn xây nhà, nên uống canh xương để bồi bổ sức khỏe."

Quả nhiên, các trang hộ người đầy bùn đất đang bê những bát canh lớn húp soàn soạt. Ai may mắn mò được cục xương thì gặm ngon lành.

Vân Diệp vô cùng yêu thích đạo đức xã hội của thời đại này. Nếu có người giám sát công trình, chưa chắc đã không có kẻ lười biếng. Nhưng chỉ cần không có giám sát, ai nấy đều sẽ dốc sức mà làm. Họ chỉ cần chủ tin tưởng là đủ rồi.

Vân gia thu tô thuế chưa bao giờ cần đến mấy thứ cân đong, đo đếm. Chỉ cần ngươi nói tô thuế nhà mình đã mang tới, phân lượng đầy đủ, Vân gia, từ lão nãi nãi đến tiên sinh phòng kế toán, đều không hề hoài nghi, chỉ cần cho vào kho là được. Nãi nãi mỗi năm tính lương thực thu của Vân gia đều tính tròn một bồ, hai bồ, không bao giờ so đo vài cân lương thực hao hụt. Đương nhiên, cũng chưa bao giờ thiếu.

Đó là điều khiến nãi nãi đắc ý nhất. Trong vòng mấy chục dặm quanh đây, Vân gia nổi tiếng là lương thiện. Người dân thường ví von "dữ dân vi thiện" là nói về Vân gia.

Bức tường phía sau núi của Vân gia được xây bằng gạch. Rất nhiều người mới đến khi xây nhà thường tiện thể lợi dụng một mặt tường của Vân gia. Điều này không được phép. Vân gia là nhà quan, làm hàng xóm với ai cũng phải chú ý. Cứ thoải mái làm như thế là không ổn. Thế là quan phủ tới muốn dỡ nhà của các nông hộ, quy định phải cách Vân gia ba xích (khoảng một mét) mới được phép xây nhà. Các nông hộ thấy nhà mình có nguy cơ bị phá, coi đây là một tai họa lớn.

Không biết làm sao, các nông hộ liền tìm đến lão nãi nãi Vân gia khóc lóc kể lể rằng vì không có tiền xây nhà nên họ mới nghĩ cách lợi dụng bức tường sau của Vân gia. Họ cầu xin lão nãi nãi tha cho, đừng để quan phủ phá nhà của mình.

Lão nãi nãi nói rằng quyết định của quan phủ không sai, thân phận chênh lệch quá lớn, thói đời này vốn sống nhờ vào thân phận, cho nên không được phép dùng bức tường sau của Vân gia. Quy củ là điều cần thiết. Khi các nông hộ đang tuyệt vọng, lão nãi nãi liền nói: "Các ngươi không xây được tường thì Vân gia đây không thành vấn đề." Bà bảo quản gia xây bên trong bức tường sau một bức tường mới, cách đúng ba xích. Giờ đây, cái ngõ này đã trở thành một thắng cảnh của Vân gia trang. Mỗi khi các hương thân thấy có người nào nghi ngờ nhân phẩm của Vân gia, liền kéo người đó tới cái ngõ ba xích để "mở mắt ra".

Có được thanh danh tốt chính là sự phòng hộ kiên cố nhất. Sự "phòng hộ" của nãi nãi có thể nói là tường đồng vách sắt. Vân Diệp hoàn toàn tâm phục khẩu phục trước trí tuệ của nãi nãi.

Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý vị độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free