(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 255:
Tiếng xe trâu cót két vang lên, chưa kịp để Hoàng Thử xuống xe thi lễ. Hắn đắc ý vắt vẻo trên càng xe, quát con trâu một tiếng rồi quay đầu nhìn vợ. Trong lòng Anh Nương là đứa bé sơ sinh quấn tã, cái đầu nhỏ đội mũ đầu hổ ló ra. Đó chính là đứa con trai mà họ mới đón chào. Tú Nương nghiêng đầu ngắm nhìn đệ đệ "xấu xí" của mình, thỉnh thoảng lại dùng khăn gấm lau đi vệt dãi trên khóe miệng em. Cả cỗ xe tràn ngập niềm hạnh phúc.
Thấy Vân Diệp đứng bên đường mỉm cười nhìn mình, mặt Hoàng Thử đỏ bừng. Hắn vội vàng nhảy xuống xe, cung kính thi lễ: - Hoàng Thử kiến lễ Hầu gia.
Hơn một tháng không gặp, Hoàng Thử dường như tự tin hơn hẳn, bớt đi vẻ thô kệch ngày nào. Hắn khom lưng thi lễ một cách kiểu cách, có lẽ khí chất từ thư viện đã dần thấm nhuần. Chẳng còn dáng vẻ lấm lét như kẻ trộm hay thói quen men theo sát tường khi đi đường như trước nữa.
- Mấy hôm trước không phải ngươi được Ngô Vương triệu đến công trường sao? Sao nay đã về rồi? Mọi chuyện làm ăn thế nào? Vân Diệp nhớ, mấy ngày trước khi mình về đã nghe nói Lý Khác muốn Hoàng Thử đến lão trạch của Đậu gia để tìm bảo tàng. Chẳng lẽ hắn đã hoàn thành cả hai việc rồi sao?
- Bẩm Hầu gia, tiểu nhân đã tìm thấy bảo khố của Đậu gia rồi, có tới ba cái cơ ạ! Tiểu nhân chỉ mất vỏn vẹn hai canh giờ. Cả cái lũ người ấy đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói, lại đem mật thất xây dưới ao nước ở hậu hoa viên. Tưởng thiên hạ không ai nhìn ra, không biết mình ngu lại còn coi người ta là kẻ ngốc. Xây mật thất xong thì làm bộ làm tịch đào một cái ao nước bên trên. Địa thế đã cao như vậy, nước không thể chảy ra chảy vào, thế là thành ao chết. Hoa viên nhà ai chẳng phải là ao nước sống, họ làm cái ao chết đó để nuôi muỗi sao?
Nhắc tới chuyên ngành của mình, Hoàng Thử lập tức toát ra khí độ của một tông sư. Chút thô kệch thường ngày chẳng còn thấy đâu. Là chuyên gia, ắt phải có sự tự tin của chuyên gia. Ở thư viện đã tiếp xúc với nhiều người như vậy, hắn biết rõ một chuyên gia đích thực nên có dáng vẻ ra sao.
- Ừ, không tệ. Cứ làm tốt công việc ở thư viện, sau này còn nhiều việc cần đến ngươi. Nhiệm vụ lần này hoàn thành rất tốt, tiền lương của ngươi cần phải tăng lên một chút, ta sẽ nói với quản sự.
Hoàng Thử thích nhất những lời này. Nghe Vân Diệp nói xong, hắn cười tít mắt, khom lưng đáp: - Đa tạ Hầu gia ban thưởng. Nhưng Lý tiên sinh đã tăng lương cho tiểu nhân rồi, giờ một tháng được tới hai quan lận! Vương gia cũng khen tiểu nhân làm việc tốt, đặc biệt thưởng thêm năm mươi quan. Lý tiên sinh còn duyệt cho tiểu nhân ba ngày nghỉ, nhân dịp này cả nhà sẽ đi Tân Phong thăm cữu gia.
Có trẻ mới sinh ắt phải có lễ vật. Vân Diệp cởi một vòng trân châu trên người xuống, thuận tay ném cho Hoàng Thử: - Đây là quà gặp mặt cho đứa bé. Nếu ngươi đã nhận được những gì đáng có, ta cũng không nói thêm nữa. Phu nhân ngươi vừa sinh nở xong, cần chú ý giữ gìn. Đường còn xa, các ngươi mau đi đi, đi sớm về sớm.
Thấy Anh Nương cũng định xuống xe, Vân Diệp vội ngăn lại. Để một phụ nữ mới sinh con một tháng đứng trong mưa thật không thích hợp. Hắn giục Hoàng Thử mau lên đường.
Các lão binh nhìn xe trâu đi xa, Giang thúc cười hỏi: - Đó là tên trộm mộ sao? Lão phu thấy không giống, ngược lại trông giống như những người thợ rèn vũ khí bậc thầy trong quân trước kia, khí độ tương tự lắm. - Giang thúc, mộng tưởng của ta là để mọi người trong Vân gia trang đều có một cuộc sống tốt đẹp. Khó khăn lắm mới không còn phải ra trận nữa, thời buổi thái bình đã đến rồi. Thời loạn, con người chẳng bằng chó, giờ thiên hạ thái bình, mọi người có thể tận hưởng cuộc sống của một con người đúng nghĩa, có gì không tốt đâu chứ?
- Tốt, đương nhiên là tốt chứ! Giờ lão phu sống rất thư thái, mỗi ngày có rượu uống, ăn no bụng, quần áo chỉnh tề. Bọn nhỏ cũng có việc để làm, người sống cả đời còn cầu gì hơn thế nữa. Một cuộc sống như vậy trước kia ngay cả nằm mơ lão phu cũng không dám nghĩ tới.
Nói rồi, Giang thúc cởi cái hồ lô nhỏ bên hông, dốc rượu vào miệng. Ông nhắm mắt nín thở, rất lâu sau mới thở ra một hơi dài, vẻ mặt đầy khoan khoái.
Nhóm Trình phu nhân đã đi đâu mất rồi, trên núi xanh chỉ còn vọng lại tiếng cười của họ. Vân Diệp thất thần, dường như nhìn thấy bóng hình mềm mại, phơi phới sức xuân của Tân Nguyệt. Mãi cho đến khi chiếc ô nghiêng đi, gió lạnh mang theo những hạt mưa nhỏ táp vào mặt, hắn mới tỉnh lại. Thôi, lần sau gặp vậy.
Ở cổng thư viện, Vân Diệp thấy Trình Xử Mặc tóc tai bù xù, mắt đỏ như máu trừng trừng nhìn cánh đại môn. Hắn nghĩ một lát, rồi vén áo chạy vào phía bên trái. Vân Diệp thở dài, ngồi xuống mái hiên cổng chính, đợi hắn từ bên đó đi ra.
- Tiểu công gia ở đây bao lâu rồi mà trông thê thảm như vậy? Vân Diệp gọi thủ vệ thư viện đến hỏi.
- Hầu gia hãy khuyên Tiểu công gia đi. Tiểu công gia đã ở đây ba ngày rồi. Mấy hôm trước, Ngụy Vương từng nói đại môn thư viện là một mê trận, thiên hạ chỉ có vài người mới có thể vượt qua, còn lại đều không thể. Ngụy Vương còn tự nhận mình là một trong số ít người đó. Tiểu công gia tất nhiên không phục, tuyên bố mình thế nào cũng phải vào cho bằng được. Suốt ba ngày qua, trừ thời gian ăn uống tắm rửa, hắn đều ở lì đây.
- Hắn không nghĩ cách khác, cứ thế mà đâm đầu vào à? Ngươi không nói cho hắn biết là nếu cứ ngu ngốc lao đầu vào thì cả đời cũng đừng mơ mà vào được sao? Trình Xử Mặc tuy ngang bướng nhưng không ngốc. Bị người ta khiêu khích đến mức đó, làm sao hắn chịu nổi? Vân Diệp có thể hình dung ra thái độ ác liệt của Lý Thái khi đó.
- Tiểu công gia mấy ngày qua đã dùng thang, dùng thừng, thậm chí còn dùng chùy sắt đập tường nữa. Hầu gia cũng biết đó, cách đỉnh tường một đoạn toàn là gai sắt. Bắc thang trèo qua chẳng phải là tự tìm cái chết sao? Vắt thừng qua rồi treo lên tường, trên đó nhọn hoắt như đao, lấy đâu ra chỗ đứng chân? Nhảy từ trên xuống thì làm gì còn mạng sống. Tiểu nhân đã khuyên Tiểu công gia rồi, nhưng hắn không nghe, cứ thử hết cách này đến cách khác, mãi đến khi bị thương mới chịu thôi.
Đang nói thì quả nhiên thấy Trình Xử Mặc từ phía bên trái chạy ra. Thấy Vân Diệp đang đợi mình, hắn hơi xấu hổ, do dự một lúc mới cất tiếng chào: - Diệp Tử, ngươi đến rồi à? Cái đại môn nát này đã chặn ca ca mất ba ngày rồi đấy. Ngươi cứ đợi đó, ta sắp vào được rồi, vừa nãy ta đã nhìn ra chút mánh khóe.
Đến chết vẫn mạnh miệng! Vân Diệp lấy làm lạ, mấy ngày nay không thấy hắn đâu, té ra lại chạy đến đây gây sự với cái cửa. Đúng là một đóa "kỳ hoa". Người không qua được đại môn thư viện thì nhiều lắm, cùng lắm thì bảo lính gác mở cửa cho qua là được, đâu cần tốn nhiều công sức như vậy.
- Ngươi vào được cái gì mà vào! Còn bày đặt mánh khóe. Nói ta nghe xem nào.
Trình Xử Mặc mặt đỏ bừng, gào lên một tiếng rồi lại xông vào phía bên trái. Chưa đầy một tuần trà sau, hắn đã ủ rũ đi ra từ bên phải, lần này còn hơi tập tễnh.
Đỡ Trình Xử Mặc ngồi dậy, Vân Diệp vén ống quần hắn lên xem mà giật mình. Chân hắn bị xé toạc một vệt dài, vết thương trông như miệng đứa bé, đỏ hỏn. Vân Diệp đấm vào lưng Trình Xử Mặc một cái. Tên khốn này đúng là không chịu nổi khích bác, người khác nói vài câu đã tưởng thật. Nhìn bộ dạng này là biết hắn đã trèo tường nhưng không qua nổi, bị gai sắt trên đó cào rách da. Bức tường do Công Thâu gia xây dựng, nếu ai cũng trèo qua được thì cái danh tiếng Lỗ Ban đã bị vứt đi từ lâu rồi.
Không có thuốc trong người, Vân Diệp bèn hỏi Giang thúc mượn hồ lô rượu, dùng rượu để rửa vết thương. Trong nhà đã có một người bị thương suýt nhiễm trùng, nếu còn thêm một người nữa thì Vân Diệp chắc sẽ tức điên mất.
Hắn đá vào mông thủ vệ cổng: - Còn không mau mở cửa, hay đợi ta tự mình mở đây?
Thủ vệ cổng vội vàng đi theo con đường chính xác vào mê cung. Lão binh đỡ Trình Xử Mặc, mặc kệ cái chân chết tiệt vẫn không ngừng chảy máu, hắn vẫn mở to mắt ghi nhớ đường đi, muốn lần sau tự mình vào.
- Đừng nhớ làm gì, vô ích thôi. Mấy bức tường này có thể di chuyển được, lần sau đường đi sẽ thay đổi. Lo giữ vết thương đi, đừng để nó chảy máu nữa.
Mỗi dòng chữ bạn vừa đọc là thành quả dịch thuật của truyen.free.