(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 256:
Trong số các vị tiên sinh, chỉ có Nguyên Chương gật đầu, rồi nói với mọi người:
– Dũng khí cần được tích lũy. Đôi khi, dũng khí lại là hóa thân của phẫn nộ. Chúng ta không thể ép buộc mọi người đều phải có tinh thần không sợ hãi. Ta chỉ hy vọng những học trò do chúng ta dạy dỗ không trở thành kẻ hèn nhát là được.
Thấy chuyện này trong thời gian ngắn khó mà tranh luận ra đúng sai, mọi người hẹn một buổi khác để thảo luận tiếp. Đến khi đó, toàn bộ thư viện sẽ tham gia, cùng nhau công bố chân tướng về dũng khí và tiết tháo với thiên hạ.
Công Thâu Mộc hầm hầm mặt mũi đi tìm Vân Diệp. Đứa đồ đệ ngốc nghếch của ông, Lý Thái, đang bị mắc kẹt trong mê cung, không cách nào phá giải được Hà Đồ Lạc Thư. Hắn đã phái thị vệ đi cầu cứu sư phụ, nhưng không ngờ Lão Công Thâu cũng bó tay. Hai thầy trò đã dốc hết khả năng thử mọi cách, nhưng bức tường vẫn không hề nhúc nhích.
Lão Công Thâu, với tính cách bao che học trò của mình, vội vàng đi tìm Vân Diệp tính sổ. Ông muốn cùng y thảo luận về chuyện lấy lớn hiếp nhỏ, vì đứa đồ đệ ngốc nghếch của ông đang gào khóc thảm thiết.
Lý Thái chẳng sợ gì cả, chỉ sợ Vân Diệp bắt phải đeo trứng ngỗng. Cái thứ ấy nặng tới một cân, đã đeo rồi thì phải đến kỳ thi lần sau, chỉ khi nào đạt được thành tích mới được phép chuyển giao cho người khác.
Vốn dĩ xưa nay luôn tự kiêu, Lý Thái làm sao chịu nổi sự sỉ nhục như thế này? Nhưng hắn lại không thể giải được đề của Vân Diệp, mà loại chuyện này có đi cầu xin phụ hoàng cũng vô ích, nói không chừng còn bị trừng phạt nghiêm khắc hơn.
Lão Công Thâu cầm một cuộn giấy, đặt mạnh lên bàn trước mặt Vân Diệp. Vân Diệp thuận tay mở ra, nhìn một cái là biết đó là bản vẽ tường di động. Y cuộn tờ giấy lại, buộc đàng hoàng, rồi giao cho Lão Công Thâu:
– Tiên sinh cớ gì mà làm thế? Tiểu tử phạt Lý Thái là vì hắn ỷ vào có chút thông minh mà làm bừa, không hề có chút lòng đồng tình với người khác. Tuyệt đối không có ý xem trộm bí kỹ bất truyền của Công Thâu gia đâu, lão tiên sinh hiểu lầm rồi.
– Ngươi còn chưa đến mức phải đi nhìn trộm đâu. Lão phu mang bản vẽ này ra là để ngươi thấy Công Thâu gia không phải hạng người cứ khen đồ của mình là hay. Đây là kết tinh trí tuệ của tiền nhân nhà ta, bọn họ đã nghĩ ra phương pháp thần kỳ để di chuyển vật nặng. Vậy chẳng lẽ đám hậu bối chúng ta lại thua kém tiền nhân ư? Ngươi cứ xem bản vẽ này đi, không bao lâu nữa chúng ta sẽ cải tiến nó, cho nên ngươi xem cũng không sao.
Lão Công Thâu không đành lòng giữ thể diện, bởi đứa đồ đệ quan trọng nhất của ông đang khóc lóc thảm thiết ở cổng lớn. Ông là sư phụ mà không giúp được thì thật tổn hại đến hình tượng. Lần này, việc lấy bản vẽ ra là một quyết định cắn răng của ông, hàm ý trong đó khỏi nói cũng biết, chỉ là muốn đổi lấy mật mã để vào được cổng lớn thư viện mà thôi. Lão Công Thâu có thể gọi là quân tử, bởi lẽ, thực ra ông chỉ cần mở cơ quan ra là biết tất cả, chỉ cần suy luận ngược lại là được. Với ông ta mà nói thì không khó chút nào, nhưng ông không chọn con đường đó, mà dùng học vấn để đổi lấy học vấn. Nhân phẩm như thế, bảo Vân Diệp không nói gì sao được?
– Hà Đồ Lạc Thư chỉ là một trò chơi mà thôi. Muốn mở nó, phải điền tất cả các số vào khoảng trống sao cho bất kể dọc, ngang hay chéo, tổng đều phải bằng bốn mươi lăm. Ở đây có một bí quyết, lão tiên sinh hãy nhớ kỹ: “Hai bốn làm vai, sáu tám làm chân, trái bảy phải ba, cửu cung chính giữa”. Chỉ cần gấp ba lần lên, đó chính là mật mã của cổng lớn.
Lão Công Thâu không thèm để ý tới Vân Diệp nữa, miệng lẩm bẩm bài ca quyết, tay đẩy bản vẽ lại cho Vân Diệp rồi vội vàng chạy đi cứu đồ đệ.
Vân Diệp mở bản vẽ ra, nhìn kỹ, không kìm được mà vỗ tay khen ngợi tổ tiên Công Thâu gia. Lần trao đổi này, Công Thâu gia xem ra đã lỗ lớn rồi.
Ly Thạch tiên sinh gần đây hơi điên khùng. Cả ngày ông cứ ngồi lì trong phòng, đặt xương rồng mà không nói một lời. Đám bạn già của ông, như Lý Cương, thường xuyên đến thăm. Ông ta nói không sao cả, chỉ là có một tâm kết chưa được cởi bỏ, và việc ở cạnh rồng sẽ có lợi cho suy nghĩ của ông.
Mọi người không nghĩ sâu xa, thậm chí còn mừng thay cho ông. Rất nhiều đại nho đều gặp phải chướng ngại tri thức – đó là khi học vấn cả đời tích lũy đạt tới một tầm cao, sẽ nảy sinh những nghi vấn. Những nghi vấn này không ai có thể giải đáp thay, chỉ có thể tự mình suy nghĩ. Nếu nghĩ thông, họ sẽ có đại ngộ, học vấn tăng tiến vượt bậc, và vượt qua lằn ranh đó mới được gọi là tông sư học vấn.
Vân Diệp chưa từng thấy chuyện thần kỳ như thế. Những người nghiên cứu học vấn đời sau chưa nghe nói ai phải vượt qua cửa ải này. Chẳng lẽ nói bọn họ đều là học giả rởm? Căn bản không chạm tới nổi mép bức tường đó?
Cơm nước của Ly Thạch tiên sinh do Nguyên Chương đích thân đưa tới. Vân Diệp chỉ có thể ghé qua cửa sổ nhìn, thấy thức ăn sáng đưa vào lại được mang ra nguyên xi. Vân Diệp lắc đầu: cứ thế này, nếu nghĩ không thông, Ly Thạch tiên sinh sẽ chết đói mất.
Khuôn mặt ông tiều tụy cực độ, tóc tai bù xù, miệng không ngừng lẩm bẩm. Nghe mãi mới ra, ông đang tự hỏi bản thân mình: “Với trời cao mà nói, ta là gì? Với thời gian mà nói, ta là gì? Một con sâu ư? Sáng sinh chiều chết? Ta thấy bươm bướm đang bay, thấy cá bơi đáy cạn, châu chấu trước bánh xe nói chuyện với ta, cá nuốt thuyền ăn no nứt bụng người Hà Đông, đại dương mênh mông có Côn Bằng... Sư phụ, con phải đi đâu về đâu?”
Ông ta đột nhiên trở nên cuồng loạn, không ngừng đánh đập bản thân, xé nát y phục. Nguyên Chương tiên sinh cuống quýt, bảo Vân Diệp nghĩ cách. Nhưng có cách gì được chứ? Đây là một bệnh nhân tự mắc bệnh tâm thần. Vân Diệp chỉ có thể cho ông ta uống thuốc an thần, nhưng y kiếm đâu ra thứ đó bây giờ?
May sao Ly Thạch vẫn còn cảm thấy đau, nên ông ta không tự hành hạ mình nữa, mà bắt đầu hành hạ con rồng. Con rồng chỉ là hóa thạch, xương cốt khô khốc thì làm gì được ông ta? Vân Diệp đang xem tới đoạn cao trào hứng thú thì đột nhiên đầu đau dữ dội. Quay đầu lại định chửi, y phát hiện ra Lý Cương. Có phải vừa rồi mình đã vui mừng hơi quá trớn rồi không?
Xoa xoa đầu, y làm bộ mặt bi ai tiếp tục xem màn "xiếc khỉ". Một người không nghĩ thông quan hệ giữa không gian và thời gian thì tẩu hỏa nhập ma ư? Đâu phải luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo mà phải đem mình lên giá để nướng?
– Ly Thạch đã lạc lối rồi. Ông ta nhận thức sai lầm về trời và trăng. Chuyện này bắt đầu từ khi nào? Chẳng phải ông ta vẫn nghiên cứu Ngũ Kinh sao? Quan tâm tới Tâm Học từ bao giờ?
Vân Diệp đột nhiên hiểu ra. E rằng mối quan hệ giữa Ly Thạch và Điền Tương Tử không hề cạn. Điền Tương Tử chính là người sáng tạo ra Tâm Học với triết lý “vạn vật không hỏi căn bản, chỉ hỏi tâm mình”. Giỏi cho Ly Thạch, và giỏi cho cả Điền Tương Tử! Nếu hôm nay y không nổi hứng tới thư viện dạo chơi thì đã không gặp được Ly Thạch đang phát điên, cũng sẽ không biết được mối quan hệ giữa ông ta và Điền Tương Tử.
Nếu Ly Thạch đột nhiên công kích mình, Vân Diệp không dám tưởng tượng ra hậu quả đáng sợ đó. Một trong những người y tôn kính nhất, không ngờ ông ta lại mang mưu đồ bất lương.
Hi Đồng đã tiết lộ với Vân Diệp rất nhiều cơ mật, bao gồm lai lịch của Tâm Học. Có thể truyền đạt tri thức Tâm Học tới mức khiến người ta gặp chướng ngại tri thức như vậy, ngoài Điền Tương Tử, còn ai có bản lĩnh đó nữa chứ?
Vân Diệp mặt âm trầm như nước, không còn tâm trạng xem náo nhiệt như vừa nãy nữa. Trong lòng y hy vọng Ly Thạch không thể vượt qua nổi chướng ngại này. Như thế, y có thể cung kính tiễn ông ta đi, không ai nhìn ra được, cũng không tổn thương tới tình cảm của mọi người.
– Tiểu tử, mau nghĩ cách đi!
Lý Cương thúc giục Vân Diệp, trong mắt ông già đầy vẻ hoảng hốt. Hiện tại ai cũng nhìn ra rằng, đánh ngất Ly Thạch không giải quyết được vấn đề gì. Ông ta tỉnh lại sẽ biến thành kẻ ngốc, cho nên mọi người càng nóng ruột.
– Sư phụ của ngươi có nói với ngươi chuyện gì liên quan tới không gian và thời gian không? Nếu có thì đọc lớn lên đi, nói không chừng có thể cứu được Ly Thạch một mạng đấy!
Ngọc Sơn tiên sinh vội vàng chạy tới. Ông ta bội phục sư phụ của Vân Diệp sát đất, và trực giác mách bảo ông rằng làm thế sẽ có tác dụng.
Vân Diệp không tin bệnh tâm lý nghiêm trọng như thế mà chỉ cần nói vài câu là sẽ khỏe. Đùa à? Nếu như các ông muốn nghe, ta đọc là được thôi. Mấy câu trong “Xuân Dạ Yến Đào Lý Viên Tự” của Lý Bạch lão tiên sinh đã đủ phân lượng rồi.
Y hắng giọng một tiếng rồi đọc vang:
Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ;
Quang âm giả, bách đại chi quá khách.
Nhi phù sinh nhược mộng,
Vi hoan ki hà?
Ai ngờ, chỉ đọc hai câu thôi mà đã khiến Ly Thạch yên tĩnh lại.
Lý Cương mừng rỡ, trong lúc luống cuống quên cả khen Lý Bạch vài câu, đầu ông lắc lư như thể đang uống rượu ngon.
Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ. Quang âm giả, bách đại chi quá khách. Nhi phù sanh nhược mộng, vi hoan kỷ hà?
Ngọc Sơn tiên sinh lẩm bẩm, Nguyên Chương cũng đọc theo, rồi các tiên sinh trong thư viện nghe tin chạy tới cùng đ���c vang. Tức thì, khắp thư viện toàn là “Phù thiên địa giả”, khiến Vân Diệp thấy căm lắm.
Thần sắc mê loạn của Ly Thạch dần bình tĩnh trở lại. Mặc dù y phục tả tơi, thương tích khắp người, nhưng ông ta chắp tay sau lưng đi lại trong phòng, vừa đọc câu thơ vừa gõ đầu mình, cuối cùng lớn tiếng nói:
– “Chúng ta chỉ là khách qua đường mà thôi.”
Nói xong, ông ta ngã người ra sau, được Nguyên Chương đỡ lấy. Nguyên Chương sờ mũi thì phát hiện ông đã ngủ rồi.
Tôn Tư Mạc gọi hai học sinh tới, khiêng Ly Thạch ra khỏi phòng, rồi vội vàng đưa ông về lều thuốc của mình. Ở đó, Ly Thạch sẽ được chăm sóc tốt nhất.
Vân Diệp tâm trạng rất tệ, nhưng y vẫn phải đối diện với lời khen ngợi của tất cả mọi người trong thư viện. Bọn họ cực kỳ tôn sùng mấy câu thơ đó. Lý Cương vân vê râu, đợi mọi người yên tĩnh lại, rồi nói với Vân Diệp:
– “Văn hay có thể cứu sống người chết”, lời này quả thực không phải lừa người. Tiểu tử, đọc hết phần còn lại đi, lão phu đang đợi thưởng thức một phen đây.
Dùng văn của người ta, tất nhiên phải tuyên truyền một chút cho lão nhân gia này. Dù sao thì, cái tên Lý Bạch được truyền tới một trăm năm sau cũng không tệ chút nào.
– Văn chương này không phải của gia sư, mà là của một vị tên là Lý Bạch sáng tác trong một buổi tửu yến. Gia sư thấy hay nên bảo tiểu tử học thuộc, giờ tiểu tử xin đọc hết cho các vị tiên sinh nghe.
Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ;
Quang âm giả, bách đại chi quá khách.
Nhi phù sinh nhược mộng,
Vi hoan ki hà?
Cổ nhân bỉnh chúc dạ du,
Lương hữu dĩ dã.
Huống dương xuân triêu ngã dĩ yên cảnh,
Đại khối giả ngã dĩ văn chương.
Hội đào lý chi phương viên,
Tự thiên luân chi lạc sự.
Quần quý tuấn tú, giai vi Huệ Liên.
Ngô nhân vịnh ca, độc tàm Khang Lạc.
U thưởng vị dĩ,
Cao đàm chuyển thanh.
Khai quỳnh diên dĩ tọa hoa,
Phi vũ thương nhi túy nguyệt.
Bất hữu giai tác,
Hà thân nhã hoài?
Như thi bất thành,
Phạt y Kim Cốc tửu sổ.
Trời đất là quán trọ của vạn vật;
Quang âm là khách qua đường của trăm đời,
Mà kiếp phù sinh như mộng,
Lúc vui được bao?
Cổ nhân đốt đuốc chơi đêm,
Thực là hữu lý.
Huống chi mùa xuân ấm áp đem mây khói mà mời đón,
Trời đất mênh mông đem cảnh đẹp mà giúp vui.
Họp trong vườn thơm đào mận,
Bày tiệc vui giữa anh em.
Các em tuấn tú, đều giỏi như Huệ Liên.
Bọn ta ca vịnh, riêng thẹn với Khang Lạc.
Ngắm cảnh chưa chán,
Xoay ra thanh đàm.
Mở tiệc dưới hoa,
Vung chén say với nguyệt.
Nếu chẳng có văn hay,
Sao tả được lòng nhã?
Như thơ không thành,
Phạt theo số rượu ở Kim Cốc.
Đọc xong, Vân Diệp chắp tay rồi bỏ đi, bất chấp mọi người giữ lại. Y tới chỗ Tôn Tư Mạc, bởi cái đại họa mang tên Ly Thạch này nếu không trừ bỏ, Vân Diệp làm sao có thể ngủ yên? Nếu Ly Thạch có quan hệ với Đậu Yến Sơn thì đây đúng là họa diệt môn với Vân gia.
Ly Thạch có thể đi lại tự do trong Vân gia. Nếu muốn diệt Vân gia, ông ta sẽ không gặp chút phiền toái nào. Một ít thuốc độc cũng đủ khiến Vân Diệp hối hận ba đời. Nguy hiểm này, Vân Diệp không muốn mạo hiểm, có nguy hiểm thì phải trừ bỏ nó đi là xong.
Tới chỗ ở của Tôn Tư Mạc, ông ấy còn cho rằng Vân Diệp không yên tâm với sức khỏe của Ly Thạch, liền nói:
– Không sao đâu. Ly Thạch tiên sinh chỉ suy nghĩ quá độ, gây tổn hại đến tâm mạch. Tịnh dưỡng một thời gian là sẽ khôi phục như xưa, không cần lo lắng.
Nếu nói trên đời này, ngoài nãi nãi ra, còn có ai khiến Vân Diệp hoàn toàn tin tưởng thì chỉ có Tôn Tư Mạc. Ngồi ngoài lều thuốc, Vân Diệp kể hết sự việc ra, Lão Tôn cũng thất kinh.
– “Tiểu tử, chuyện này ngươi thông qua những manh mối vụn vặt mà suy đoán ra. Ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Nếu ngươi nghi oan cho Ly Thạch, thư viện sẽ lập tức tan rã đấy, đây không phải điều ngươi muốn thấy đâu.”
Tôn Tư Mạc nói không sai. Lỡ chẳng may mình sai thì sao?
Ngồi ở xích đu trong nhà, lòng Vân Diệp rối như tơ vò. Y mong suy đoán của mình không đúng, nhưng học vấn thì không thể giả được. Người mới học có thể không rõ ràng, nhưng người nghiên cứu sâu như Ly Thạch thì thể hiện cực kỳ rõ rệt, giống như con dấu nung đỏ in lên người, để lại dấu ấn không thể mờ phai.
Xưa nay, sự tranh đấu giữa các học phái không kém gì việc dùng đao thương liều mạng. Người chết vì kiến giải khác nhau không phải ít. Ly Thạch dù che giấu tốt đến mấy vẫn để lại dấu vết mà người ta có thể lần theo.
“Vạn vật không hỏi căn bản, chỉ hỏi tâm mình” – đó là lời ngông cuồng nhường nào! Bao giờ thì sự ích kỷ lại trở thành một môn học vấn? Lòng người là thứ khó dựa vào nhất, một tích tắc có hàng ngàn vạn suy nghĩ xuất hiện, làm sao xác định được cái nào là đúng, cái nào là sai? Quá duy tâm! “Ta là trung tâm vũ trụ, vạn vật thiên hạ đều sinh tồn vì ta, cho ta dùng.”
Điền Tương Tử vì truyền bá học thuyết này mà không ngại gây ra cảnh thiên hạ hỗn chiến. Mấy trăm năm Chiến Quốc, ngàn năm khói lửa, Điền Hành ra biển, Tần Hoàng cầu trường sinh, diệt gian nịnh, trừ hôn quân... Cứ tính ra thì những việc này có thể làm người ta chết khiếp.
Hán Vũ Đế sau khi cưới được mỹ nữ Nho gia, liền muốn tìm vị Điền Tương Tử không biết đã qua bao đời kia. Không ngờ, điều đó lại tự hại chính mình, khiến các hiệp khách mặc sức làm càn, làm cho quan nhân Đại Hán nơm nớp lo sợ, giết người trên phố trở thành một loại vinh diệu. Không tiêu diệt được tư tưởng thì liền diệt nhục thể.
Đây quả là ông tổ của phần tử khủng bố! Ly Thạch dù không phải là nhân vật hạt nhân cũng nhất định là một mắt xích trọng yếu trong kế hoạch của Điền Tương Tử. Nhưng Điền Tương Tử nóng vội đi lên phía bắc, làm sao liên hệ với Ly Thạch được? Một ông già tám mươi mấy tuổi muốn từ hoang nguyên vĩnh cửu quay về thì khả năng không cao. Hiện giờ, Siberia đầy hổ đông bắc, gấu, sói cũng đủ giúp Vân Diệp quét sạch trở ngại.
Đã ba ngày rồi, Ly Thạch vẫn hôn mê. Mấy người bạn của ông ngày nào cũng đến thăm, đợi ông tỉnh lại. Vân Diệp mỗi lần gặp Ly Thạch đều thầm cầu khẩn ông trời để ông ngủ mãi như thế.
Đám Lý Cương người đông thế mạnh, thêm vào một số học sinh đáng ghét ở thư viện cùng giúp đỡ, khiến lời khẩn cầu của Vân Diệp trở thành vô nghĩa. Một buổi sáng, Ly Thạch tỉnh lại. Nhìn ông ta ôm chăn trò chuyện với mấy người bạn, không hề có vẻ gì là sắp chết, Vân Diệp thất vọng lắm.
Ly Thạch tỉnh l���i rồi, tựa hồ thêm vài phần phóng khoáng, bớt đi chút âm nhu. Ông ta không con không cái, sống trên đời sáu mươi năm, giờ không ngờ lại đề xuất với mấy người bạn chuyện định thành thân, muốn tìm phụ nữ trên ba mươi tuổi để nối dõi tông đường.
Ghét nhất là loại già không chịu yên phận, đất vàng chôn tới cổ mà còn dâm tính bùng phát, muốn họa hại người khác. Lý Cương nghe vậy vỗ tay cười lớn, nói "Tuyệt vời không gì sánh bằng!". Ngọc Sơn tiên sinh xúc động chảy nước mắt, kéo Nguyên Chương đi bái phỏng hai vị Trình, Ngưu phu nhân, muốn bọn họ làm mai, tìm cho Ly Thạch một mối duyên tốt.
Vân Diệp muốn bóp chết mấy lão già này! Trình phu nhân để ý tới Vân gia, nói cô cô Vân gia là nhân tuyển tốt nhất. “Tí chị nó!” Nhìn cô cô làm bộ e thẹn, học theo Nhất Nương che mặt chạy vào hậu viện, Vân Diệp một mình trong phòng chỉ trời mắng đất.
Nãi nãi biết rõ Ly Thạch có vấn đề, vậy mà lại gật đầu đồng ý, còn dồn nhiệt tình gấp trăm lần vào việc tổ chức hôn lễ. Ly Thạch đem tặng một con nhạn dở sống dở chết, hôn sự coi như đã chắc như đinh đóng cột. Tất cả tiến hành với tốc độ tia chớp, đợi Vân Diệp kịp phản ứng thì cái bộ mặt người chết của Ly Thạch đã ngồi trên ghế đợi y bái kiến cô phụ.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với sự tỉ mỉ trong từng câu chữ.