(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 266:
Tiền bạc được chất đầy trên bàn, Cẩu Tử chạy đi gọi Lăng Tử, chuẩn bị dùng xe trâu đưa Nhất Trận Phong tới Vân gia. Lưỡi Nhất Trận Phong vẫn thè ra ngoài, gốc lưỡi bị Cẩu Tử làm bị thương nên không thể rụt vào được.
Lão thúc vừa dùng kìm ấn lưỡi vào trong miệng hắn vừa nói:
– Lão đây bao năm nay đã gặp không ít nhà phú quý rồi. Nếu ngươi kiếm chuyện với nhà khác thì lão đây vờ như không thấy, nhưng nhà như Vân gia, ta chỉ mong họ đời đời được hưởng công hầu vĩnh viễn. Cả nhà toàn người tốt, dù là tiểu tiểu thư được nuông chiều nhất cũng biết nhường đường cho lão hán, còn giúp những phụ nhân đi chợ mà không thạo tính toán.
– Ngươi đừng nghi ngờ, lão đây tận mắt thấy cả đấy. Ngay cả ngựa của nhà họ cũng biết ăn đồ phải trả tiền. Người bán hàng rong trước cửa hầu phủ, khi trời mưa không có chỗ trú, cứ thế đứng dưới đại môn. Ngươi thử đứng trước cổng phủ nhà phú quý khác xem, không bị thả chó ra cắn đã là may mắn lắm rồi. Vân gia còn cho nước gừng để uống, cuộc sống của người dân mấy chục dặm quanh đây ngày càng khá giả hơn, tất cả là nhờ Vân gia. Ngươi muốn giết người, trước hết phải hỏi xem những người dân quanh đây có đồng ý không đã chứ?
Nhất Trận Phong toàn thân đau đớn, đặc biệt là cái lưỡi lại càng đau nhói. Những cơn đau buốt như xoáy sâu vào tận óc, tai ù đặc, chỉ thấy miệng lão nông cứ há ra ngậm lại mà không nghe rõ lời nào. Hắn chỉ biết lần này mình đã hoàn toàn toi đời rồi.
Cẩu Tử quay về rất nhanh, theo sau có một chàng hậu sinh nông gia khỏe mạnh. Nhưng cả hai ăn mặc rách rưới, mặt mày cũng bôi lem nhem. Vừa tới lán đã không nói không rằng, lấy tay chấm máu Nhất Trận Phong bôi lên người. Lần này tới lượt lão thúc không hiểu:
– Sao thế, quần áo tử tế không mặc, lại chọn cái thứ rách rưới này là sao?
– Lão thúc không biết rồi, trước đây hầu gia từng nói, vạn sự đều cần phô trương, ngay cả công lao cũng vậy. Cháu và Lăng Tử ca gọn gàng sạch sẽ tới Vân phủ, biết đâu họ lại nghĩ bọn cháu dễ dàng tóm được tên sát thủ này, thế thì tiền thưởng sẽ ít đi. Hiện giờ bọn cháu bôi máu lên, ai cũng sẽ nhận ra bọn cháu đã trải qua một phen huyết chiến mới tóm được tên này. Cháu đoán thế này thì tiền thưởng sẽ nhiều hơn ba bốn phần, Lăng ca cũng đủ tiền cưới vợ rồi.
Cẩu Tử xé vết rách trên áo cho to hơn, bộ dạng thê thảm hơn, cuối cùng cắn răng nói với Lăng Tử:
– Ca, đấm vào mũi đệ một cái, đừng mạnh quá, chảy máu là được.
Dứt lời, sợ Lăng Tử không dám ra tay, hắn liền đấm thẳng vào mũi Lăng Tử trước, máu mũi liền hộc ra. Lăng Tử tất nhiên không cam lòng chịu thiệt, cũng đấm trả lại một phát thật mạnh.
Lão thúc đứng dưới lán nhìn hai đứa trẻ đi xa dần, lắc đầu, thầm nghĩ bọn trẻ bây giờ rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu.
Đợi cho tới khi bóng dáng hai đứa khuất hẳn, lão thúc mới trở về nhà tìm thê tử, nhờ bà sang chăm sóc mẹ của Cẩu Tử.
Vân gia trang dưới chân núi Ngọc Sơn tràn ngập không khí vui tươi. Hai bên đường cây cối treo đầy đèn lồng đỏ. Các trang hộ làm việc ở công trường trong thành cũng đã về nhà hết. Dù biết sẽ mất công hai ngày làm việc khiến người ta tiếc của, nhưng họ vẫn về đông đủ, không sót một ai. Mọi người lục tìm những bộ áo mới chỉ dành cho dịp Tết để mặc, dù trời nóng nực mà mặc áo mùa đông thì có vẻ không phù hợp lắm, nhưng chẳng thể nào làm mất thể diện Vân gia trang được. Ai mà dám giống nhà Vương Xuyên, chưa tới tháng năm đã vội may áo đơn mới. Mặc kệ mồ hôi nhễ nhại, mọi người hối hả đốc thúc các bà vợ trong nhà lấy lúa mạch tốt nhất đem xay, chọn bột trắng mịn nhất để chuẩn bị làm bánh.
Quần áo tuy không đẹp đẽ gì, nhưng cũng chẳng ai dám chê cười. Các trang hộ có áo mới để mặc là tốt lắm rồi, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Nhưng làm bánh không tốt thì là chuyện lớn, các bà vợ trong nhà đừng hòng ngẩng mặt lên được trong trang nữa.
Hoa lựu nở rất sớm, mọi người bảo bọn trẻ trong nhà hái hoa lựu xuống, nhưng không dám hái hoa ống, nếu không thì năm nay sẽ không có lựu mà ăn nữa. Những bông hoa chuông hái xuống được các nam nhân cho vào túi vải sạch, đặt lên sàn dùng chùy đập nát. Chẳng mấy chốc, thứ chất lỏng đỏ rực đã được ép ra. Các bà mẹ dùng ngón tay chấm một ít, rồi chấm lên giữa trán các cô bé, vậy là đã có một dấu mỹ nhân xinh xắn. Những người phụ nữ khéo tay thì còn vẽ thành hình ngọn lửa hoặc hình bông hoa. Các cô bé hài lòng chạy đi khoe khắp nơi, còn các cậu bé thì nhìn mà thèm thuồng, đòi mẹ mình cũng chấm cho, nhưng thường bị bố chúng xì mũi, đá cho một phát.
Lúc này, các bà vợ trong nhà rửa sạch tay, dùng lược sạch, kéo và tăm tre nhỏ để làm bánh. Thường thấy nhất là bánh hình hổ. Ngày mai gia chủ thành thân, mọi người làm vài chiếc bánh hình quả lựu tượng trưng cho đông con nhiều phúc, làm một đôi uyên ương tượng trưng cho tình yêu trung trinh không rời xa. Những người khéo tay còn nặn hình long phượng. Cuối cùng dùng đậu đen chấm làm mắt, cho vào lồng hấp, sau đó tô màu, vậy là đã hoàn thành những giỏ bánh. Ai nấy đều đợi ngày mai tân nương về nhà chồng, để cả nhà cùng tới nhà gia chủ ăn một bữa cơm.
Cẩu Tử và Lăng Tử ngồi trong bếp ăn. Bà nãi nãi ngồi đối diện cười tươi, xé đùi gà cho cả hai đứa. Bánh bao thịt trong lồng hấp chớp mắt đã chui tọt vào bụng. Lăng Tử ăn đến mức ợ hơi, tay vẫn khư khư giữ đùi gà không chịu buông.
Cẩu Tử thẹn đỏ mặt vì hành vi của bạn mình, không dám ngẩng đầu lên, bị bà nãi nãi mắng yêu một trận. Bà còn múc cho Lăng Tử một bát canh để uống cho dễ tiêu, dặn ăn thêm chút nữa, nếu chưa no thì khi về mang theo hai con gà.
Ân cứu mạng lớn như vậy, Vân gia tất nhiên không dám qua loa. Nhưng Cẩu Tử sống chết không chịu vào nhà ăn, kéo thế nào cũng không đi, chỉ xin bà nãi nãi cho mấy cái bánh bao, ngồi ở cửa ăn tạm rồi về nhà.
Cẩu Tử thích nhất là được ăn trong bếp của Vân gia, nơi hương thơm luôn ngào ngạt. Lần trước tới ăn một lần, món bánh bao ngon đến mức hắn cả đời không quên. Nghĩ tới thịt ăn trên thảo nguyên mà phát ngán. Bánh bao nhân rau thịt, Cẩu Tử tin rằng mình có thể ăn một trăm cái, nhưng không thể ăn một trăm cái, thậm chí ba mươi cái cũng không ăn nổi, vì hắn còn phát hiện ra thịt kho tàu và sườn chua ngọt còn ngon hơn nhiều.
Khi xách một túi thức ăn lớn rời Vân gia, Lăng Tử chọc ghẹo Cẩu Tử: "Hình như hai đứa mình quên đòi tiền thưởng rồi, mà Vân gia hình như cũng quên cho thì phải? Chỉ đãi một bữa ăn là xong sao?"
Khi Lăng Tử hỏi điều này trước mặt quản gia, Cẩu Tử xấu hổ vô cùng, hận không thể đấm thẳng vào cái mũi vẫn còn đang dán cao của Lăng Tử để hắn ta ngậm cái miệng thối lại, khỏi làm mình bẽ mặt nữa.
– Xấu hổ cái gì?
Tiền quản gia nói với Cẩu Tử:
– Đâu phải là thứ ăn trộm ăn cắp đâu, cái gì đáng được nhận thì cứ quang minh chính đại mà đòi hỏi, ta thích nhất những đứa trẻ thật thà.
Nói xong còn xoa đầu Lăng Tử.
Nhìn cả một xe đầy đồ đạc, Lăng Tử dù mặt mũi vẫn còn thâm tím mà vẫn cười hềnh hệch như thằng ngốc. Bộ dạng đó khiến các phó dịch Vân gia cười nghiêng ngả, khiến Cẩu Tử nghiến răng nghiến lợi, thề lần sau nếu còn loại chuyện này thì tuyệt đối không bao giờ rủ Lăng Tử đi cùng nữa, đúng là quá mất mặt mà.
Dưới ánh tà dương buông xuống, Cẩu Tử và Lăng Tử vừa đi vừa hát vang trên con đường nhỏ dẫn về làng. Thi thoảng lại quay đầu nhìn đống chiến lợi phẩm, những thứ đủ để Lăng Tử lấy vợ, và đủ để Cẩu Tử xây nhà. Còn về hai tấm lụa thì giờ cả hai vẫn chưa biết dùng vào việc gì, nhưng thôi, thế nào rồi cũng có lúc cần dùng đến.
……..
Hoàng Thử nghiến răng nghiến lợi chặt trúc, vì lại phải đóng thêm một cái bè nữa, do cả nhà đại cữu đã tới. Tất nhiên mình phải chiêu đãi thật chu đáo. Chuyện thả bè trên sông Đông Dương đã được Anh Nương khoe với gia đình anh trai mình từ lâu, khiến cả nhà họ mơ ước. Nào ngờ đại cữu ca cũng là người yêu thích sự tao nhã, tuy gia đình đời đời làm nghề đồ tể, nhưng vừa nghe có cơ hội được chơi thuyền như những văn nhân nhã sĩ, làm sao ông ta chịu bỏ qua được? Hoàng Thử vừa về tới nhà thì cả nhà đại cữu ca cũng đã tới, nói là muốn được chiêm ngưỡng cái "nhã thú" mà em gái mình đã kể, còn đòi ngay tối hôm đó ra sông chơi.
Ngay cả trăng còn chẳng có thì xuống sông chơi bời làm cái quái gì chứ? Khó khăn lắm mới dùng rượu mạnh hạ gục được đại cữu ca, chuẩn bị sáng mai sẽ ra sông chơi. Ai ngờ lại sấm nổ giữa trời quang, chiếc bè hắn buộc sau quán lại không thoát khỏi ma chưởng của Lý Thái. Hắn nói là muốn mò cái khung sắt chìm dưới thác, và nhất định phải dùng bè của Hoàng Thử.
Đối với Lý Thái, Hoàng Thử không dám mảy may có ý kiến trái lời, ngoan ngoãn chống bè tới chỗ Lý Thái, còn hỏi có cần giúp gì không. Lý Thái khinh bỉ nhìn cơ thể gầy gò của hắn, ra hiệu không cần, bảo hắn biến đi cho xa một chút, nhìn thôi cũng thấy bực mình.
Đại cữu ca lần đầu tới chơi, nếu để người dân Tân Phong biết mình không chiêu đãi chu đáo thì không biết họ sẽ nghĩ gì. Trước kia chỉ có một mình lẻ loi, giờ đây có người thân rồi, nên Hoàng Thử rất để tâm đến cái nhìn của họ hàng. Tất nhiên là phải dốc toàn lực chiêu đãi. Bè của thư viện thì khỏi phải nghĩ tới rồi, vì mai hầu gia thành thân, vô số huân quý từ thành Trường An sẽ tới, nên tất cả bè đã được đặt hết cả rồi.
Hết cách, Hoàng Thử đành vác dao tới bên bờ sông, chuẩn bị đóng một cái bè để đại cữu ca vốn yêu thích sự tao nhã, ngày mai có thể vui chơi trên sông. May mà bên sông có nhiều trúc, chỉ cần bỏ công sức ra thì thế nào cũng có bè.
Trong rừng trúc tối om, chỉ có một mình Hoàng Thử treo đèn lồng, ra sức chặt trúc. Hắn vừa vất vả nâng lên kéo ra ngoài thì thình lình lưng hắn trúng một cước. Một bóng đen nhanh nhẹn nhào tới, đè sập hắn xuống. Một thanh dao loang loáng liền kề vào cổ Hoàng Thử.
Hoàng Thử rùng mình, lập tức thả lỏng toàn thân, nhỏ giọng cầu xin. Bóng đen thấy vậy liền yên tâm, bò dậy, ném một sợi dây lưng vải, bảo Hoàng Thử tự trói mình. Dao kề cổ, hắn chỉ còn cách làm theo. Hoàng Thử tự trói xong, bóng đen liền siết chặt dây lại, lúc này mới bỏ dao xuống, thở phào một tiếng.
– Ngày mai người của Vân gia có ra ngoài không? Nói rõ ràng cho ta, lão tử sẽ tha mạng cho ngươi.
Dưới ánh đèn lồng tù mù, một đại hán mặt mày âm trầm hỏi Hoàng Thử, thanh dao trong tay không ngừng múa may trước mặt hắn.
Nghe câu này Hoàng Thử thở phào. Thì ra không phải là kẻ thù cũ của mình, mà là nhắm vào hầu gia. Nếu đem tên này tới hầu phủ, cầu xin bà nãi nãi tương lai tìm cho nha đầu một mối hôn sự tốt đẹp chắc sẽ không khó.
Dù không cần giả vờ, cái bộ mặt bỉ ổi của Hoàng Thử cũng lộ rõ hắn chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Hoàng Thử liền luôn mồm nói:
– Hảo hán, tiểu nhân là phó dịch Vân gia, cả cái nhà chó má đó đều ức hiếp tiểu nhân đây, bắt tiểu nhân giữa đêm đi chặt trúc. Ngài muốn cướp nhà đại hộ, vậy thì tốt quá rồi, tiểu nhân quen đường quen lối có thể dẫn đường cho hảo hán. Vân gia hộ vệ nghiêm ngặt, riêng những hảo thủ từ quân ngũ ra đã có hơn trăm người, nếu cố xông vào thì chỉ có nước chết.
Đại hán phì cười:
– Ngươi tưởng lão đây là thằng ngốc hay sao mà dám một mình đi đối đầu với quân địch? Đó không phải là làm ăn, mà là nạp mạng đấy. Lão đây không làm loại chuyện ngu xuẩn đó. Chỉ cần tìm đúng người họ Vân có trong danh sách để giết là được. Nếu ngươi giúp ta sẽ có phần của ngươi, ta chỉ có một mình đúng là khó ra tay thật.
– Thì ra ngươi chỉ có một mình à?
Hoàng Thử vểnh tai nghe ngóng xung quanh, thấy không có động tĩnh gì, liền hỏi thẳng:
– Lão đây là độc hành hiệp. Vụ làm ăn này quá lớn, một mình ta không thể làm xong được, cho nên mới tìm ngươi hợp tác. Thế nào? Xong việc ta sẽ chia cho ngươi ba phần, chỉ cần ngươi nuốt cái này xuống, chúng ta sẽ là huynh đệ, cùng nhau phát tài.
Nói đoạn, hắn lấy ra một viên thuốc, định nhét vào miệng Hoàng Thử. Không biết từ lúc nào mà sợi dây trói trên người Hoàng Thử đã tuột ra. Một cây châm dài đen xì đã xuất hiện trong tay hắn, âm thầm đâm vào sườn tên đại hán.
Một cảm giác đau buốt từ sườn lan ra khắp toàn thân. Tên đại hán kia rên lên một tiếng, yếu ớt ngã gục xuống trước mặt Hoàng Thử. Hoàng Thử rất tự tin vào thủ đoạn của mình, chỉ một châm đó đã chọc thủng thận của tên khốn kia rồi. Dù có được chữa khỏi, cũng sẽ đái ra máu nửa tháng tr���i. Kẻ trộm mộ luôn dựa vào những thủ đoạn nhỏ để kiếm ăn, mười mấy năm hành nghề đã hình thành cho hắn thói quen lúc nào cũng mang theo đồ cứu mạng bên mình.
Hắn nhặt viên thuốc trên mặt đất lên, bẻ ra ngửi, sau đó thuận tay nhét vào miệng mình, vừa nhai vừa nói:
– Loại hoàng tinh hoàn bổ dương ích khí này lão đây đã lâu rồi không được ăn, còn nữa không? Bà vợ của ta vừa sinh con, cần tẩm bổ.
Thu dọn sạch sẽ những thứ linh tinh trên người tên đại hán, hắn tìm một cây trúc, trói hai tay tên đại hán vào, sau đó dùng sức ấn cong cây trúc xuống, buộc tay còn lại vào. Vừa buông tay ra, tên đại hán lập tức bị kéo căng người ra. Hoàng Thử chém vài đường, tên đại hán liền trần truồng. Phải nói là sau mấy lần trải qua bi kịch bị người ta vây xem, Hoàng Thử luôn cho rằng, một nam nhân mà toàn thân trần truồng bị người khác nhìn thấy là một tổn thương lớn nhất.
Hoàng Thử đặt một cây gai trúc vót nhọn dưới hạ thể tên đại hán. Chỉ cần tên đại hán cựa quậy một chút, gai trúc sẽ đâm sâu vào thịt. Làm xong tất cả, Hoàng Thử nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, rồi tiếp tục chặt trúc. Cái bè vẫn phải làm, vì mai đại cữu ca còn cần dùng mà.
Khi trời vừa tờ mờ sáng, cái bè cuối cùng cũng đã xong. Tên đại hán kêu la thảm thiết cả đêm cũng bị các hộ vệ Vân gia đi tuần núi phát hiện và mang đi. Hoàng Thử chẳng thèm quan tâm tới số phận của hắn, chỉ lo con nha đầu chạy tới đưa cơm sẽ bị ngã mà thôi.
Hắn chạy tới bế con nha đầu lên, dùng râu cọ vào mặt con bé, khiến con bé ra sức né tránh. Đùa một hồi mệt rồi, Hoàng Thử bế con nha đầu lên chiếc bè mới làm, ném túi đồ lên, chặt một cây trúc làm sào chống. Ấn nhẹ một cái, chiếc bè nhẹ nhàng trượt xuống sông Đông Dương...
Mặt trời nhô lên từ đỉnh núi, trả lại ánh sáng cho toàn bộ mặt đất. Tân Nguyệt tay vẫn nắm chặt kẹp tóc hoàng ngọc, vẫn còn chìm đắm trong mộng. Khóe môi hơi cong lên, chứa đầy nét ngọt ngào. Tối qua nàng thức trắng cả đêm, tưởng tượng từ khi còn bé thơ cho tới tận bây giờ, cảnh tượng một tiểu cô nương cầm vòng hoa, được một cậu bé trai mũi thò lò gọi là "phu nhân". Dù không nhớ mặt cậu bé đó, nhưng nàng lại cố chấp gắn khuôn mặt Vân Diệp vào.
Cứ như thế, những cảnh tượng tưởng tượng trong đầu nàng liền nhiều vô kể. Khi thì cùng Vân Diệp cưỡi ngựa trúc, khi thì đi hái mơ xanh. Trong thế giới ảo tưởng đó, Vân Diệp cứ như một bức tượng gỗ của nàng, nàng bảo sao thì chàng làm vậy.
Cảnh tượng cởi truồng nhảy xuống nước làm sao có thể thiếu được? Chỉ có điều Tân Nguyệt vì muốn tỏ vẻ xấu hổ, nên đã che mắt lại, nhưng kẽ ngón tay lại to tướng, lén lút nhìn đám con trai, còn thấy cả thứ kỳ lạ giữa hai chân chúng.
Khi còn bé, nàng từng hỏi mẹ mình rằng vì sao mình lại khác những đứa bé bơi dưới sông kia, nàng cũng muốn cởi truồng đi bơi. Điều đó làm mẹ nàng kinh hãi, vội bịt ngay miệng nàng lại, bảo rằng nữ hài tử không được để thân trần, nếu không sẽ bị cho vào lồng heo ném xuống ao.
Câu trả lời đó khiến Tân Nguyệt sống trong một tuổi thơ kinh khủng. Khi ấy gia đình không được giàu có, ông nội làm quan ở kinh thành xa xôi, bổng lộc rất ít ỏi. Nhân khẩu trong nhà l��i rất đông, phụ thân phải chăm sóc đồng ruộng mới duy trì được cơm no áo ấm cho cả nhà.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, Tân Nguyệt đã biết mình nhất định sẽ phải gả cho một nam nhân. Còn về phần nam nhân đó, dù thậm chí là người mình không biết, thì trong mắt nàng, điều đó còn đáng sợ hơn cả việc bị thả trôi sông.
Từng thấy một phụ nữ bị thả trôi sông, bị lột sạch không còn một mảnh vải nào, một sợi cũng chẳng để lại. Tộc trưởng nói rằng đã không biết xấu hổ thì cần gì che đậy nữa. Chiếc lồng heo được ném xuống ao, không một chút ý thương xót nào. Sau khi sủi lên một chuỗi bọt lớn rồi chìm xuống, người phụ nữ kia không hề vùng vẫy, chỉ lấy hai tay ôm ngực. Tân Nguyệt nghĩ, chắc nàng ta đã chết từ trước đó rồi.
Những người khác đều lấy chuyện đó làm câu chuyện kể sau bữa cơm. Nhất là mẹ nàng, thao thao bất tuyệt với con gái suốt ba ngày, nói với Tân Nguyệt rằng đó là kết cục của việc không biết giữ quy củ. Bà ấy nào biết con gái mình đã run rẩy suốt ba ngày trời.
Khi Tân Nguyệt nằm trong lòng Vân Diệp ngắm nhìn núi xa, đã hỏi chàng về chuyện thả trôi sông. Nàng ngàn vạn lần không ngờ Vân Diệp lại cho nàng một câu trả lời khác, một câu trả lời đủ để kéo nàng ra khỏi những cơn ác mộng.
Truyền thuyết kể rằng, khi Nữ Oa tạo ra loài người, bà đã tạo ra nam giới trước tiên. Thế giới khi ấy toàn là nam giới, nên sinh mệnh không thể tiếp nối. Sau khi những người được tạo ra chết đi, thế giới liền chẳng còn một ai.
Nữ Oa tạo ra rất nhiều thứ, rồi cảm thấy ghét bỏ cái công việc không bao giờ dứt này. Sau khi tạo ra thêm một nhóm nam giới mới, bà liền lấy một chiếc xương sườn từ trên người họ, dựa theo hình dáng của mình mà tạo ra nữ giới. Cho nên, việc nam giới tìm nữ giới chính là quá trình tìm lại xương sườn của mình.
Có người may mắn tìm ngay được chiếc xương sườn của mình, có người xui xẻo, tìm mãi không thấy, nên cứ thay đổi liên tục. Con người đều tham lam, có tiền có thế liền tìm thêm mấy chiếc xương sườn để dùng dự phòng, nên cưới thêm mấy người vợ. Những người phụ nữ bị thả trôi sông là do tìm sai vị trí của mình mà thôi, việc tộc trưởng trừng phạt như vậy là quá đáng.
– Muội là xương sườn của ta.
Đó là lời tình tứ mê hoặc nhất mà Tân Nguyệt từng được nghe, khiến toàn thân nàng phát sốt, mềm nhũn ra. Vì câu nói này, dù có chết nàng cũng cam lòng.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, rất mong bạn đọc không re-up.