Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 269:

Vân Diệp đã đánh giá thấp mối thù hận của Đậu Yến Sơn dành cho mình. Năm nghìn quan tiền là con số đủ để đám người bán mạng vì tiền trở nên điên cuồng. Dưới vẻ phồn hoa của Trường An, vẫn luôn tồn tại những góc khuất tăm tối, nơi đám người bất hảo ấy ẩn mình hoạt động.

Với sự ngầm cho phép của hoàng đế, Trưởng Tôn thị đã hạ lệnh Lưu Hiến cùng năm mươi th��� vệ tinh nhuệ của hoàng gia bí mật bảo vệ Vân Diệp. Mấy ngày qua, số lượng sát thủ bị diệt trừ nhiều hơn hẳn những kẻ ngốc bị bắt công khai bên ngoài kia.

Khi Lưu Hiến dẫn đội hộ vệ tiếp tục tiến lên, đầu Lão Giang thò ra từ bụi cỏ, vẫy tay. Một lão hán lưng đeo đoản cung nhanh nhẹn nhảy từ trên cây xuống, bĩu môi nói với Lão Giang:

– Giang đầu, thằng nhãi kia đúng là người của Bách Kỵ ti à? Sao làm việc bộp chộp vậy, khí thế thì không tệ, nhưng đầu óc chẳng có chút nào? Nếu hai huynh đệ ta hạ độc thủ thì liệu bọn chúng còn sống mà về được sao? Những hán tử năm xưa khiến người ta khiếp sợ đâu cả rồi? Giờ toàn là bọn nhãi nhép.

– Hầu gia tuổi trẻ chưa có kinh nghiệm, nên đây mới là lúc cần đến đám lão nhân chúng ta. Chuyện giết người chưa cần làm bẩn tay hầu gia, hầu gia chỉ cần giúp trang viên kiếm tiền là đủ rồi. Còn về Bách Kỵ ti, đám lão già đều đã đi hưởng phúc, giờ có còn vung nổi đao hay không cũng chẳng biết. Phú quý chính là thanh đao giết người. Hôm nay là ngày lành thiếu phu nhân về nhà, hai tay chúng ta bớt vấy máu để tích âm đức cho hầu gia.

Kẻ vô tri thường vui vẻ, Vân Diệp đón Tân Nguyệt về nhà. Thẩm thẩm, cô cô đứng trước đại môn nghênh đón. Lão hán lớn tuổi nhất trong trang nắm lấy dây cương ngựa, cao giọng hô: "Tới nhà rồi!"

Hai chiếc chăn thêu hoa mẫu đơn phú quý được trải trước xe. Tiểu Thu đỡ Tân Nguyệt dẫm lên chăn, đi một bước lại dừng một bước. Phía sau, người phụ việc nhanh chóng trải chăn xuống dưới chân Tân Nguyệt, ngụ ý chúc phúc: từng bước thăng tiến, không vướng bụi trần, không gặp điều xui rủi.

Qua cửa, họ lại phải bước qua yên ngựa, rồi bồn lửa. Phu thê bái lạy thiên địa tổ tông xong, lại bái lão nãi nãi. Dưới sự chứng kiến của lão nãi nãi, người cười đến mức mắt híp cả lại, phu thê giao bái xong. Hỉ nương cắt mỗi người một lọn tóc, bện lại làm một, đặt trong hộp giao cho Tân Nguyệt, gọi là "phu thê kết tóc", sau đó đưa Tân Nguyệt vào tân phòng.

Vân Diệp còn chưa kịp chạy đã bị Ngưu Kiến Hổ hung tợn bắt gọn. Nhớ lại biểu hiện "ác liệt" của mình trong lễ thành hôn của hắn, ch��n Vân Diệp run lẩy bẩy.

May mắn thay, gia nhân nhà họ Vân rất biết ý. Anh ta bày hai vò rượu trước mặt hai người, không nói không rằng, chỉ thản nhiên nhìn hai huynh đệ, sau đó mở một vò rượu uống cạn, rồi úp ngược hai vò rượu rỗng xuống trước mặt.

– Tiểu nhân hôm nay là tửu vương. Úy Trì lão quốc công đã say mèm, lão quốc công nói chỉ có hầu gia và tiểu hầu gia tới mới có thể chuốc say tiểu nhân mà thôi, vì vậy tiểu nhân đặc biệt tới để lĩnh giáo.

Người nhà họ Ngưu không có kẻ hèn nhát. Vân Diệp nhìn hai con số 60 cực lớn ghi ngoài vò rượu, che mắt lại không dám nhìn thẳng.

Nhà họ Vân cũng không có phế vật. Cứ nhìn tên gia đinh bề ngoài chất phác kia, mặt tỏ vẻ khó xử, nhưng lời lão quốc công hạ lệnh, đó là quân lệnh, phải chấp hành. Vì mệnh lệnh này, ngay cả gia chủ cũng có thể bị "bán đứng", đúng là điển hình của việc chấp hành mệnh lệnh một cách triệt để. Còn về phần Úy Trì lão quốc công hiện giờ say hay tỉnh thì không ai biết.

Vân Diệp uống cạn một vò rượu, chùi mép rồi bỏ đi. Đúng lúc đang khát, vò thanh tửu có mùi rượu mạnh ở miệng, độ ấm lại rất thích hợp. Tên hạ nhân kia rất hiểu ý, liền miệng khen ngợi rồi ôm vò rượu, mặc kệ Ngưu Kiến Hổ đang ngẩn tò te, một mình đi chiêu đãi khách khứa khác.

Lý Tịnh ném từng hạt đậu phộng vào miệng, chẳng hề hứng thú chút nào với những món ăn ngon trên bàn. Úy Trì Cung lúc này đã hạ gục bốn năm "tửu vương", giờ lại túm lấy Tiền Thông, nói ông ta là người thứ sáu. Tiền Thông cúi người, mặc cho bàn tay như gấu của Úy Trì Cung vỗ mạnh lên vai mình, nụ cười trên mặt vẫn không hề giảm bớt. Nhà họ Vân đang thiếu người, đây đúng là một vấn đề lớn. Khó khăn lắm mới tìm được một quản gia như Tiền Thông, để ông ấy bị gục trong tay lão ngốc Úy Trì thì thật chẳng đáng chút nào. Để mấy cô gái trẻ tiếp bọn họ thì lại hơi tàn nhẫn, nên Vân Diệp đành phải tự mình chống đỡ.

Lý Hiếu Cung cũng không tệ, Vân Diệp còn chưa tới, ông ta đã tự rót đầy ba chén rượu, còn lấy nửa cái chân giò đặt sẵn ở bên cạnh rồi nói:

– Nhà họ Vân ít người, lão phu sẽ không trách tội ngươi thất lễ. Thành thân mà, ai chẳng phải trải qua chuyện này? Nếu chưa ăn gì thì ăn tạm cái móng giò này trước, sau đó uống ba chén rượu, coi như chuyện đã xong. Rồi gọi tên hạ nhân khôn khéo kia tới thay thế là được.

Thế là không cần giải thích thêm, Vân Diệp rót cả ba chén rượu vào cốc, lại tự rót thêm ba chén nữa. Hắn khom người nói với các vị trưởng bối trong quân:

– Các vị trưởng bối đã đến chúc mừng tiểu tử, nhưng trong nhà quả thực chưa được chu đáo, xin cho tiểu tử được bồi tội.

Nói xong, hắn cầm cốc uống sạch.

Lý Tịnh đang nhai đậu phộng, đủng đỉnh nói với các tướng soái đang ngồi quanh bàn:

– Tên tiểu tử này tuy xảo quyệt, nhưng vẫn biết trách nhiệm. Trên thảo nguyên chém giết hàng trăm kẻ địch mà không đổi sắc mặt, trong nhà băng chịu lạnh cả mùa đông cũng không kêu khổ một tiếng, coi như đã từng trải qua nhiều biến cố. Sau này phải ra chiến trường nhiều hơn. Hiện đã thành thân rồi, sang năm có hậu duệ thì có thể thoải mái sử dụng nó. Nếu rơi vào tay vị lão huynh đệ nào cũng không cần khách khí. Ăn nói lanh lợi cũng có cái hay, giao cho nó làm việc gì thì nó sẽ làm thỏa đáng. Chuyện càng khó giao vào tay nó lại càng yên tâm.

Đại tướng quân Lý Đại Lượng trước giờ trấn thủ ở Giao Châu, hiếm khi về kinh. Sau khi gặp bệ hạ, ông liền "trốn" ở trang viên cùng với vợ con. Đúng lúc gặp Vân Diệp thành thân, hai ngày trước Vân Diệp đích thân tới nhà đưa thiệp, nên ông mới rời cửa, vuốt râu nói với Tần Quỳnh:

– Thúc Bảo ca ca, trông huynh khỏe mạnh lắm, nghe nói là nhờ thủ đoạn của thằng tiểu tử này, khác hẳn những lời đồn đại không đáng tin. Bệnh của thằng nhỏ nhà ta thì mọi người đều biết, không biết nó có cách nào không?

Tần Quỳnh ngồi đó đợi Nhuận Nương gỡ xương cá. Sức khỏe tuy đã tốt hơn, song tay ông vẫn run run, không làm được những chuyện tỉ mỉ. Nữ quyến xuất hiện trong đám trưởng bối là điều thường thấy ở Đại Đường. Có điều, Nhuận Nương rất thích chạy tới nhà họ Tần. Dù trưởng bối ngồi đầy bàn, nàng lại chỉ gỡ xương cho riêng Lão Tần. Cá có bao nhiêu xương mà nàng cứ ngồi gỡ nửa ngày trời.

Điều này khiến Lão Tần rất có thể diện, sắc mặt vàng vọt sắp có xu hướng hồng hào trở lại. Nghe bạn già hỏi vậy, ông nói thẳng với Vân Diệp:

– Con của Lý thúc huynh là đứa bé ngoan, chỉ mỗi tội bị tật ở miệng, nói chuyện khiến người ta sốt ruột. Con tìm thời gian tới xem sao. Nếu chữa được, Lý thúc huynh sẽ cảm kích con suốt đời, mà đám lão già bọn ta cũng ghi nhớ ân tình này của con.

Thì ra là bệnh nói lắp. Loại rối loạn ngôn ngữ này không hẳn là bệnh, sau khi trải qua huấn luyện và được dẫn dắt đúng cách, loại bỏ yếu tố sợ hãi trong lòng hắn, tình hình sẽ dần chuyển biến tốt. Dù không thể đạt được tốc độ nói của người thường, nhưng giao tiếp bình thường sẽ không thành vấn đề. Đời sau, trên cột điện dán đầy quảng cáo chữa nói lắp, ngay cả quân y ở Quảng Châu cũng chữa được cái tật nhỏ này, vậy chẳng có lý gì mình lại không có cách. Sớm đã nghe chuyện Lý Vạn Lý bị lắp rồi, nhưng người ta không tìm mình, mình cũng không thể tự ý tới nhà, như thế nói không chừng lại đắc tội với người ta. Hát thì không tệ, tự lẩm bẩm cũng không thành vấn đề, chỉ mỗi tội không nói chuyện được với người khác, cứ mở miệng ra là lắp. Hai nhà Trình Lý là thế giao, nhưng Trình Xử Mặc cũng chẳng muốn tìm hắn chơi bời, vì chê nói chuyện tốn công.

– Chẳng trách Bằng Trình huynh cứ lần lữa không chịu tới thư viện, té ra là còn có chuyện này. Lý thúc về đưa Bằng Trình huynh tới đây, một năm sau tiểu chất sẽ trả lại cho thúc thúc một người con nói chuyện bình thường.

– Tiểu tử này, trước mặt bao nhiêu trưởng bối mà không được ăn nói ba hoa như vậy.

Lý Đại Lượng không tin. Ông ta từng mời vô số danh y, người nói là bệnh về tâm mạch, người bảo phế mạch có vấn đề, nhưng uống bao nhiêu thuốc cũng chẳng thấy đỡ mà còn nghiêm trọng hơn. Có vết xe đổ trước đó, ông ta không khỏi hoài nghi Vân Diệp đã tùy tiện nhận lời.

Tần Quỳnh đang ăn cá, ngẩng đầu lên nói:

– Nó đã nhận lời rồi thì là chuyện của nó, ông quản nhiều thế làm gì? Một năm sau sẽ thấy hiệu quả. Ta cược bệnh của Bằng ca nhi sẽ trị khỏi, cược hai con mèo rừng của nhà ông. Ông đã nhận lời tặng cho Nhuận nha đầu một con rồi đấy. Nếu không có, lão phu ăn cá cũng thấy áy náy.

– Trong nhà tiểu đệ có, ca ca nhìn trúng cứ lấy là được, cần gì phải khách sáo thế. Lần này tiểu đệ về kinh, bệ hạ sai tiếp nhận Công Bộ, thu dọn đống hỗn loạn. Nhờ phúc thằng tiểu tử này, Lão Đỗ bị nó l��a cho chóng cả mặt, làm ầm lên đòi cáo bệnh. Lần này người nhà với nhau, tiểu tử ngươi bớt giở trò đi, để lão phu sống vài ngày thoải mái.

Lý Đại Lượng tiếp nhận chức Công Bộ Thượng Thư, đây là một tin tốt, khiến đám lão đại trong quân cười suốt. Xưa nay, đám quan văn chưa từng từ bỏ nỗ lực khống chế Lục Bộ triều đình. Vân Diệp là người trong quân ngũ, việc làm của hắn rất hợp ý các lão tướng. Đó là nguyên nhân khiến hắn cứ phá phách, nhưng không bị công kích quá nhiều, tất cả đều nhờ quân đội đứng sau lưng ngầm giúp hắn ngăn sóng gió.

Hôn lễ vẫn tiếp tục tiến hành. Lý Tịnh không ăn gì khác, ông ta chỉ ăn cá, ăn tới bốn con, khi về còn muốn gói mang về. Từ khi về tới kinh thành, ông ta dồn tâm huyết vào chuyện ăn và ở. Viện tử sửa sang lại, gần đây lại thích ăn cá. Vân Diệp làm món cá chép, khiến Lý Tịnh phải "chạy thục mạng". Vân Diệp chẳng hiểu gì cả, hỏi đầu bếp mới biết Đại Đường không cho ăn cá chép, lệnh cấm đã có từ lâu rồi.

Đây là quy định chó má gì vậy? Bách tính ai nấy gầy đói xanh xao, mà cá chép trong sông con nào con nấy sống thành tinh. Chẳng trách loại người không biết câu cá như mình cũng thuận tay câu được cá chép nặng bảy tám cân. Loại cá này giờ không sợ người nữa, ngươi dám câu, nó dám cắn, đằng nào bắt được cũng phải thả vội, còn không thì đừng để người khác nhìn thấy. Thì ra là vì hoàng đế họ Lý! Vậy nếu hoàng đế mà họ Mễ (Gạo) thì cả thiên hạ này chết đói hết à? Vân Diệp quyết định, lần sau Lý Thừa Càn tới, sẽ làm cho hắn món cá chép om dấm, ăn xong mới nói cho hắn hay, xem hắn có cảm giác đang ăn thịt đồng loại không.

Lý Cương được Hứa Kính Tông dìu lên xe trâu, cả hai say mềm, cười nói rôm rả. Hiện giờ Lão Hứa nắm bắt rất tốt phép "kính lão yêu trẻ", quản lý chung mọi khoản cung cấp của thư viện. Mấy tháng nay không có chuyện tham ô nào xảy ra, làm Vân Diệp kinh ngạc. Giờ đây, thư viện vận hành rất tốt, không thể không kể tới công lao của Hứa Kính Tông. Một tòa tiểu lâu gần sông đã khiến cả nhà hắn hớn hở, thư viện có lẽ là nơi đầu tiên thực sự chấp nhận hắn. Hôm nay đi đón dâu, lão bà của hắn là người dùng gậy đánh Trình Xử Mặc hăng nhất. Trước kia, chẳng ai mời cả nhà họ tham gia hôn lễ, dù có mời cũng chỉ mời Hứa Kính Tông do công vụ, không liên quan tới tình cảm.

Các trang hộ quyến luyến rời đi, ăn từ trưa cho tới tận tối, ai nấy đều vô cùng hài lòng. Họ gọi thịt kho tàu hết bát này đến bát khác, còn cả khấu nhục mỡ màng. Ăn rau xanh thì bị người ta chê, ăn cá thì khiến người khác tức giận. Đám trẻ con ăn nhiều thịt quá, muốn làm miếng rau cho đỡ ngán, liền bị lão cha cầm đũa chọc vào đầu, gắp nửa con gà cho vào bát...

Tóm lại là mọi người đều rất hài lòng, từ quốc công cho tới trang hộ. Đầu bếp nhà họ Vân đâu phải người thường, ra ngoài đại môn Vân gia toàn là những người có thể hếch mặt lên mà đi đường. Lão Trang xách giỏ đi ngoài sân, thi thoảng lại lấy một con gà ném lên nóc nhà. Trong bóng tối, Vân Diệp lờ mờ thấy một bàn tay thò ra tóm gọn con gà rồi rụt vào. Lão Giang một mình ngồi trên hòn giả sơn, tự rót tự uống, rất đắc ý. Thấy Vân Diệp muốn tới gần, ông xua tay bảo không cần.

Hậu hoa viên rất yên tĩnh, những chiếc đèn lồng đỏ tỏa ánh sáng dịu nhẹ, cả hậu viện tràn ngập không khí hân hoan của ngày hỷ sự. Tiểu Thu gác trước cửa phòng Vân Diệp, vừa rồi nó đuổi Trình Xử Mặc đang trốn sau cây đi. Trưởng Tôn Xung xoa hông đi trị liệu, bởi bị Lão Giang xách ra từ sau cây cột vẫn còn là nhẹ nhàng. Ngưu Kiến Hổ không thấy đâu, tên gia nhân xưng tửu vương kia nói là tiểu hầu gia đã say rượu và ngủ rồi.

Vân Diệp bước vào phòng. Trên bàn, đôi nến đỏ chữ Hỷ đang cháy, cả căn phòng được trang hoàng lộng lẫy trong sắc đỏ rực, khiến cảnh vật thêm phần mờ ảo, lung linh. Tân Nguyệt ngồi trên giường, dưới màn đỏ thắm. Toàn thân nàng khoác váy đỏ, đầu giường là cặp gối thêu uyên ương cũng đỏ chói. Khung cảnh cổ điển khiến nàng giống như một người ngọc bước ra từ trong tranh.

Đây là thê tử của mình. Lòng Vân Diệp ngập tràn hạnh phúc xen lẫn bồi hồi.

Tân Nguyệt vẫn ngồi im không nhúc nhích, hẳn nàng đã ngồi như thế rất lâu rồi. Vân Diệp khẽ áy náy. Một hôn lễ của đại gia tộc, nói là hôn lễ chi bằng nói là một cuộc giao tế, nơi diễn ra sự trao đổi lợi ích, kèm theo đủ loại thăm dò, thậm chí là địch ý. Khung cảnh ấy vô cùng phức tạp, khiến Vân Diệp ứng phó đến kiệt sức.

– Nàng mệt không?

Vân Diệp kéo Tân Nguyệt đứng dậy, ôm nàng vào lòng, gục đầu lên vai, hít hà hương thơm quyến rũ từ cơ thể thiếu nữ, khẽ hỏi:

– Thiếp mệt, còn đau nữa.

Nói rồi, nàng tự cởi y phục trên người.

"Thế này có vội quá không?" Vân Diệp giật mình nhìn Tân Nguyệt. Nàng đã cởi sạch y phục, thân thể trắng ngần, rồi nằm úp xuống giường. Vân Diệp thấy mắt hoa lên, chiếc yếm hồng cánh sen mỏng manh không đủ che đi cơ thể mịn màng, trong ánh sáng lờ mờ ấy càng có sức khơi gợi. Hắn còn đang đờ đẫn thì nghe Tân Nguyệt gọi:

– Phu quân, mau giúp thiếp.

"Cái này còn phải giúp à?" Vân Diệp thoáng cái cởi hết y phục, chuẩn bị nhào lên giúp Tân Nguyệt xua đi sự bứt rứt. Hắn đang nghĩ nên dùng chiêu "hổ đói tranh ăn" hay là "song long xuất thủy" để biểu đạt sự nóng lòng của mình, thì phát hiện Tân Nguyệt đang vất vả vòng một tay qua cổ hướng về phía lưng. "Đây là tư thế gì thế?"

Nhìn kỹ lại, hắn lập tức giận dữ. Một chiếc châm thêu hoa dài năm tấc, xuyên qua sợi tơ ngũ sắc, đâm thẳng vào giữa tấm lưng trắng mịn của Tân Nguyệt. Máu đã đông đặc lại. Hắn đưa tay rút châm ra, dùng khăn tay thương xót lau từng chút vết máu trên lưng nàng. Vân Diệp biết đây là quy củ cổ quái của tướng môn, dùng để dằn mặt tân nương, khiến nàng dễ quản thúc hơn trong tương lai, không để nàng quá ngang ngược.

Tân Nguyệt xoay người lại, dựa vào lòng Vân Diệp, ủy khuất nói:

– Hỉ nương bảo đây là thông lệ, chỉ có như thế mới phù hộ con cháu nhà họ Vân phồn thịnh, đời đời hưng vượng.

Ôm Tân Nguyệt trong lòng, hai người đều đã cởi sạch chỉ còn chiếc yếm. Tân Nguyệt dường như đã trút bỏ gánh nặng trong lòng, lại khôi phục bản năng bám dính của mình, ôm chặt lấy cổ hắn không chịu buông ra. Đang lúc tình nồng thắm đượm, miệng nàng phát ra tiếng ư hử như mèo kêu. Ôm trong lòng một tấm thân thơm ngát, trước ngực còn có hai bầu ngực mềm mại cọ xát vào, r��ợu vừa uống cũng bốc lên đầu, Vân Diệp thấy mình sắp nổ tung rồi.

Bản quyền của tác phẩm này được bảo hộ bởi trang web truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free