(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 270:
Đây là lần đầu của Tân Nguyệt, dĩ nhiên không thể vội vàng, thô bạo. Là người từng trải, Vân Diệp biết hứng thú của nữ tử cần được vun đắp. Họ yêu bằng cảm xúc, bằng cảm nhận, không như nam nhân chỉ cần kích thích là đủ.
Lần đầu tiên, Vân Diệp phát hiện làn da Tân Nguyệt gần như không tỳ vết. Y khẽ chạm môi vào tai nàng, làn da trắng ngần liền ửng hồng, kh�� run rẩy. Ngắm mỹ nhân dưới ánh đèn, khung cảnh thật tuyệt mĩ.
Tân Nguyệt khẽ khép mắt, cuộn mình trong lòng Vân Diệp, như muốn tan chảy vào người y. Nàng cũng khao khát nhưng không biết thổ lộ thế nào, chỉ đành ôm chặt lấy Vân Diệp.
Vân Diệp kiềm chế dục vọng hừng hực trong lòng, nhẹ nhàng đặt Tân Nguyệt nằm xuống giường. Y vuốt nhẹ tóc mai nàng. Tân Nguyệt biết thời khắc định mệnh sắp tới, xấu hổ nhắm mắt. Bàn tay Vân Diệp vuốt nhẹ tóc mai nàng, trượt qua gò má, xuống cổ, áp lên khuôn ngực đầy đặn cao vút, rồi men theo tấm thân yêu kiều lần xuống cởi bỏ tiết khố của nàng. Tân Nguyệt khẽ run lên. Biết nàng căng thẳng, Vân Diệp cúi xuống hôn lên môi nàng, cho đến khi Tân Nguyệt phát ra tiếng rên rỉ đầy bản năng mới hạ người xuống. Hai tay Tân Nguyệt siết chặt tấm đệm phía dưới.
Chẳng biết qua bao lâu, Tân Nguyệt như con cá bị mắc cạn, thở dốc một hơi rồi mới từ từ hồi phục. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn ngực. Nàng mở mắt ra, thấy Vân Diệp cũng đang nhìn mình, đôi mắt sáng ngời đầy nhu tình. Tân Nguyệt nở nụ cười thỏa mãn, hạnh phúc, ngẩng đầu lên hôn y. Vân Diệp dĩ nhiên đáp lại nhiệt tình. Cứ thế hai người ôm chặt lấy nhau.
Lão nãi nãi ở ngoài cửa hôm nay không chống gậy, đứng đó nghe một lúc, rồi ôm ấp giấc mộng đẹp về cháu đích tôn, trở về phòng mình nghỉ ngơi. Bà còn dặn nha hoàn ngoài cửa hầu hạ cho tốt. Bà không tin hôm nay lão đầu Tân còn dám đến phá hỏng chuyện tốt.
Nến đỏ lách tách cháy, những giọt sáp chảy dài như lệ. Tân Nguyệt sau khi hoàn toàn tỉnh táo, cầm tấm lụa trắng mà rầu rĩ. Trên giường dấu đỏ lốm đốm, nhưng tấm lụa nàng đang cầm vẫn trắng như ban đầu. Phải làm sao bây giờ? Mai lão nãi nãi muốn xem, nàng lo lắm:
– Mai nàng đưa khăn trải giường cho nãi nãi xem không phải là xong à?
Vân Diệp chẳng bận tâm. Y thích Tân Nguyệt chứ đâu phải cái màng trinh mỏng manh mà đến lợn nái cũng có kia.
Tân Nguyệt dựa đầu vào lòng y, không ngừng húc đầu vào ngực y, miệng nói:
– Sẽ bị cười chết mất thôi. Các cô cô thẩm thẩm sẽ cười chết thiếp. Bọn họ cười thiếp dâm đãng thì sao?
– Cái này ta dám đảm bảo. Nàng đúng là dâm đãng, có điều ta rất thích. Nếu như dâm đãng hơn nữa thì càng tốt.
Tân Nguyệt không chịu, tay tán nhẹ vào mông Vân Diệp.
Vân Diệp đột nhiên nhảy xuống giường, lấy kéo, rồi cắt tấm khăn trải giường dính vết máu thành đủ loại hình thù. Sau đó, y lấy kim khâu lên tấm lụa trắng, tỉa tót một chút. Nếu vẽ thêm cành, sẽ thành bức hồng mai kiêu hãnh giữa tuyết giá.
Y kể tính toán của mình cho Tân Nguyệt nghe, kết quả là ý tưởng vĩ đại của y bị ngó lơ một cách vô tình, nàng chỉ lạnh nhạt đánh giá hai chữ: "thô bỉ". Nói xong, nàng cẩn thận đặt tấm lụa trắng dưới gối.
Chuyện phu thê ân ái rất tốn sức, huống hồ bọn họ không chỉ một lần. Đầu tiên là bụng Tân Nguyệt réo lên, sau đó là bụng Vân Diệp sôi ùng ùng. Đôi uyên ương đáng thương mà ngọt ngào này lúc này mới nhớ ngay cả rượu giao bôi cũng chưa uống. Suốt cả một ngày Vân Diệp chỉ uống một vò rượu nếp gia đinh tốt bụng mang tới, cùng cả bụng rượu. Tân Nguyệt càng thảm hơn, chỉ ăn hai miếng mì dở sống dở chín. Giờ cả hai đói meo.
Hạ thể dính nhớp chẳng thể mặc ngay tiết khố, Tân Nguyệt cũng không muốn tắm rửa thay y phục. Nàng ôm chăn ngồi trên giường, nhìn đủ món ngon trên bàn mà thèm rỏ dãi. Vân Diệp liền nhảy vọt tới. Lúc này phải do nam nhân ra tay. Không mảnh vải che thân, y vội vàng chạy đi bê khay lợn sữa quay lên giường, xé một cái đùi đưa cho Tân Nguyệt.
Xưa nay toàn làm nữ hài tử ngoan, chưa bao giờ có trải nghiệm này, Tân Nguyệt sung sướng nhận lấy, cái miệng nhỏ cắn xé rất hăng. Miếng ngon nhất phải được hưởng trước, nào, mình hôn nhau một cái đã! Cả con lợn sữa chẳng bao lâu đã chui hết vào bụng. Vân Diệp lại không mảnh vải che thân chạy đi mang ấm trà tới, cho vào mồm uống một hơi cạn sạch. Tân Nguyệt cũng chẳng dùng chén trà, học Vân Diệp uống ừng ực. Trà ấm vào bụng, hai người giơ bàn tay đầy dầu mỡ dùng khăn lau đi, nhưng chúng dính quá, lau mãi không sạch. Tân Nguyệt đột nhiên hỏi:
– Vừa rồi lấy lợn chàng đã rửa tay chưa?
Vân Diệp lắc đầu. Vừa xong đói chết luôn, ai còn để ý tới thứ đó. Thấy Tân Nguyệt sững sờ thì y cười thầm: "Còn chê bẩn à? Sau này nếu thử mấy tư thế kinh điển như '69' thì chẳng biết ai nhiệt tình hơn ai..."
Đầu óc đang suy nghĩ vẩn vơ thì đột nhiên Tân Nguyệt hét lên một tiếng, như nổi điên. Bàn tay đầy dầu mỡ bôi lên người Vân Diệp. Nghĩ nàng đùa, Vân Diệp cũng dùng tay bôi lên mông nàng. Chẳng rõ bôi qua bôi lại thế nào mà hai cơ thể lại quấn quýt lấy nhau...
Gà gáy lần đầu, trời còn sớm. Vân Diệp mở mắt ra đắp chăn lại cho Tân Nguyệt. Vừa rồi quả là xuân sắc ngập tràn. Vân Diệp nằm xuống, rồi lại vùi đầu vào ngực Tân Nguyệt, tiếp tục ngủ khi gà gáy lần hai. Gà gáy lần ba, Vân Diệp chỉ muốn bẻ gãy hết cổ gà trong trang viên. Gà không gáy lần thứ tư. Xem ra có người đã giúp y bẻ hết cổ gà. Hạ nhân Vân gia quả nhiên thấu hiểu lòng chủ. Y ôm lấy Tân Nguyệt trần truồng ngủ tiếp...
Mặt trời nhô cao trên đỉnh núi, những tia nắng xuyên qua khe cửa chiếu vào, chiếu lên mặt làm Tân Nguyệt bực bội. Theo thói quen định ngồi dậy, lúc này nàng mới phát hiện tay Vân Diệp vẫn còn nắm một bầu vú của mình. Cơn đau ê ẩm từ hạ thể nhắc nhở nàng rằng mình ��ã trở thành vợ người.
Một tiếng thét kinh hãi từ tân phòng của Vân Diệp truyền ra. Tân Nguyệt chui đầu vào trong chăn, cái mông tròn xoe chổng lên, đúng là điển hình cho kẻ chỉ lo cái đầu mà quên cái mông. Ngay đêm tân hôn đã ham ngủ như thế này, nàng làm sao dám ra ngoài đây?
Tiểu Thu đẩy cửa phòng đi vào, vẻ mặt tò mò. Thấy Vân Diệp trần truồng đang ôm tiểu thư cũng trần truồng ra sức an ủi, nàng liền quay người đi, cất tiếng nói:
– Lão nãi nãi bảo, hôm qua thiếu gia, thiếu phu nhân vất vả suốt cả ngày rồi, nên có thể đến vấn an lão nãi nãi muộn một chút cũng không sao.
Nói xong, nàng đặt chậu nước xuống, định hầu hạ Vân Diệp và tiểu thư nhà mình rửa mặt.
– Được rồi Tiểu Thu, ngươi đi đi. Ta và phu nhân muốn tắm. Ngươi bảo bọn họ đưa nước nóng vào là được. Chỗ này không cần ngươi hầu hạ.
Nếu Vân Diệp đã không cần, thì chuyện cực kỳ riêng tư này không nên để Tiểu Thu xen vào, để tránh sau này khó bề lập gia đình.
Tiểu Thu cố chấp hầu hạ tiểu thư nhà mình. Chỉ là ngày xưa tiểu thư thơm tho ngát hương, hiện giờ lại có mùi lợn sữa nồng nặc xộc vào mũi. Chẳng lẽ phụ nữ đã thành thân lại có mùi như vậy ư?
Tắm rửa xong, Tiểu Thu đỡ Tân Nguyệt hành động còn bất tiện, theo sau Vân Diệp đi vấn an lão nãi nãi. Tuy mặt trời đã lên cao tới tám trượng, Vân Diệp vẫn nhởn nhơ bình thản, chỉ có Tân Nguyệt là muốn xoay người bỏ chạy.
Sân vườn quen thuộc, người cũng quen thuộc, nhưng nàng cứ có cảm giác tất cả đang cười nàng. Nụ cười nhẹ của người hầu trong mắt nàng hóa thành nụ cười nhạo báng trắng trợn. Tân Nguyệt sắp khóc rồi. Nếu không phải lúc tắm rửa Vân Diệp lại trêu ghẹo, có lẽ đã ra sớm hơn một chút rồi.
Cả nhà đang đợi hai bọn họ. Lão nãi nãi cười như Phật Di Lặc, các cô cô thẩm thẩm rỉ tai nhau thì thầm, Nhất Nương tò mò nhìn, Nhuận Nương bĩu môi, Đại Nha luôn điềm đạm ngồi đó không nói, mấy cô em gái nhỏ hơn thì chống cằm lên bàn, chỉ chực ăn cơm.
Vân Diệp mặt dày, chẳng thèm để tâm đến những nụ cười quái dị của các tỷ tỷ dành cho mình. Y thoải mái thỉnh an nãi nãi. Tân Nguyệt thường ngày cởi mở tự nhiên, lúc này giọng như muỗi kêu, xong rồi đưa tấm lụa trắng cho đại cô cô. Đại cô cô xưa nay vô tư, chỉ liếc nhìn một cái rồi cười nói:
– Ồ, cái này lạ nhỉ, thêm cành cây vào nữa là thành bức tranh.
Kết quả bị nãi nãi vỗ tay đoạt lấy, còn đánh vào lưng Đại cô cô mấy cái, sau đó mới trải tấm lụa trắng ra, tựa hồ rất hài lòng. Bà bảo thẩm thẩm cất vào trong hộp, để sau này nhập tộc phổ, thắp hương thờ cúng. Hiện nãi nãi quản lý tộc phổ của Vân gia. Có được nhập tộc phổ hay không cần bà gật đ���u. Bà làm việc này thận trọng hết mức. Nhánh phụ của Vân gia cho tới giờ không một nhà nào được nãi nãi thừa nhận. Theo lời của lão nhân gia là:
– Người của Vân gia thà ít mà chất lượng, chứ không cần số lượng bù vào. Tương lai con cháu mỗi đứa đều phải là người đàn ông có trách nhiệm. Đám kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy nhập vào chỉ mang lại phiền toái.
Lão nãi nãi kéo Tân Nguyệt vào lòng, an ủi mãi nàng mới nín khóc. Bà lấy từ trong lòng ra một tấm mộc bài khắc chữ "Vân thị Tân Nguyệt", rồi đeo lên cổ nàng, nói:
– Đứa nhỏ ngốc ạ, khóc cái gì. Cháu và Diệp Nhi tình cảm sâu đậm, nãi nãi chỉ mừng. Nhìn hai đứa mỹ mãn như thế, đó là phúc phận của Vân gia, làm gì có chuyện trách tội. Đừng để ý tới cô cô cháu, nó là đứa không có đầu óc. Đeo tấm mộc bài này lên, cháu là đương gia tôn tức phụ của Vân gia rồi. Trong nhà này ai d��m cười cháu, ta đánh gãy chân.
Lúc này Vân Diệp và mấy đứa em gái đã bắt đầu ăn cơm. Huynh đút muội một miếng, muội đút huynh một miếng, cảnh tượng thật náo nhiệt. Nhuận Nương, người lắm chuyện nhất, hít hà trên người Vân Diệp, rồi lại ghé sát người Tân Nguyệt hít hít, hỏi:
– Ca và tẩu tử ăn vụng lợn sữa quay à?
Câu này hỏi ra, Tân Nguyệt lại muốn độn thổ. Nàng cúi đầu cho từng hạt cơm vào miệng. Vân Diệp liền đáp trả:
– Hôm qua là ai nịnh bợ bên cạnh Tần bá bá nhỉ? Ta thương muội đã bao lâu nay, chẳng thấy muội gỡ xương cá cho ta lấy một lần. Chậc chậc, nãi nãi à, nhị muội đã gỡ xương cá cho nãi nãi chưa? Nhị thiếu gia nhà Tần gia chẳng phải hạng tốt đẹp gì, làm muội tử của cháu điên đảo thần hồn thế này, không thể chấp nhận được. Sau khi về thư viện, cháu phải trị tội hắn mới phải.
Nhuận Nương thẹn quá hóa giận, nhưng không dám đắc tội với ca ca. Lỡ y nói thật thì Tần Sương sẽ gặp họa, nàng kẹt ở giữa thì tiến thoái lưỡng nan. Nãi nãi gõ đầu Vân Diệp:
– Có ai làm ca ca như cháu không, ���c hiếp muội tử nhà mình. Có điều Sương ca nhi không tệ. Nếu mà thành thì nãi nãi không phản đối. Người Tần gia hiền hòa, lão đại cưới công chúa, gả cho lão nhị cũng không tiện.
Nhuận Nương xưa nay là cô gái cực kỳ có chủ kiến. Lão nhị Tần gia là Tần Sương và ca ca của hắn thường tới Vân phủ. Lão đại tính tình thật thà, đã đính hôn với công chúa từ sớm nên đương nhiên không động lòng với nữ tử khác. Chỉ có lão nhị là kẻ gây họa, bị lão quốc công đưa đến thư viện để giáo dục lại. Ai ngờ đứa nhóc con mười bốn tuổi, tính cách còn chưa ổn định, giờ lại tùy tiện định hôn sự. Lỡ sau này có thay đổi, Nhuận Nương có khóc cũng chẳng ai thương.
– Nãi Nãi, Tần Nhị mặc dù tính tùy tiện, nhưng bản chất thiện lương. Cháu cũng không phản đối. Nếu như hai năm sau không có thay đổi gì lớn chúng ta nghĩ tới hôn sự cũng không muộn. Dù sao Tần gia không lên tiếng, con gái Vân gia không cần phải hạ mình mà tiếp cận, tránh làm mất đi thân phận.
Nghe Vân Diệp nói, nãi nãi gật đầu đồng ý. Đại cô cô cũng nói hay. Con gái mình tất nhiên Đại cô cô hiểu. Chỉ có Nhuận Nương đỏ bừng mặt, cúi đầu không nói lời nào.
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.