(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 285:
Vân Diệp há hốc miệng không nói nên lời. Công sức mưu tính Vô Thiệt bao ngày, vất vả lắm mới thấy được chút hiệu quả, giờ đã bị Lý Nhị vạch trần, bao tâm huyết bỗng chốc trôi sông lỡ bể, bảo sao y không ủ rũ cho được.
- Thằng nhóc nhà ngươi đúng là không chịu đựng được những món đồ tốt, cứ thấy là muốn chiếm cho bằng được. Minh Nguyệt Quyết của Đường Kiệm chẳng phải đã lọt vào tay ngươi rồi sao? Nghe đồn Bạch Ngọc Lung Linh Bội của Trình gia cũng đã về tay ngươi. Ngươi không phải kẻ yêu tiền tài như mạng, mà chỉ mắc cái tật xấu là cứ thu gom bảo vật rồi cất giấu đi. Đối với người cũng vậy thôi. Công Thâu gia chẳng biết ngươi đã dùng thủ đoạn gì, dù sao thì chức quan lục phẩm của triều đình lại bị ông ta xem nhẹ như không. Hứa Kính Tông cũng là một nhân tài, nếu không phải vì vấn đề phẩm đức, lẽ nào trẫm lại để ngươi mang hắn tới thảo nguyên giày vò? Sau khi trở về, tính cách hắn biến đổi, làm việc lại kín kẽ. Tên trộm mộ kia, ngươi cũng đã vắt kiệt tài năng của hắn rồi. Thằng nhóc, trẫm không thể không khen một câu, giỏi lắm! Giờ ngươi lại vươn ma trảo đến Vô Thiệt. Mấy ngày qua trẫm vẫn đứng ngoài quan sát, chính là muốn xem ngươi có mưu đồ gì, nay thì đuôi cáo cũng đã lòi ra rồi.
Nói một hơi dài, Lý Nhị cười ôm bụng, chỉ cần Vân Diệp chịu thiệt thòi là ông ta lại lấy làm khoái trá.
Vô Thiệt cũng cười lớn, những nếp nhăn trên mặt dường như giãn ra, trông như một đóa cúc đang nở rộ. Cười xong, ông ta liền thi lễ, lời nói vô cùng chân thành:
- Lão nô tám tuổi tịnh thân nhập cung, hầu hạ ba đời hoàng đế Tiền Tùy. Nếu như không phải bệ hạ chọn lão nô, cái thân thể tàn khuyết này hẳn đã bị chà đạp như bùn đất rồi, dẫu lão nô có mang võ công đi chăng nữa. Bởi vậy, lão nô thề sẽ một đời trung thành với bệ hạ, có chết cũng không tiếc thân. Mấy ngày qua, Vân hầu không ưa lão nô, cho rằng tất thảy những kẻ có học vấn trên đời này đều khinh thường người tàn khuyết. Nay dụng tâm của Vân hầu đã bị bệ hạ phá vỡ, đừng nên xấu hổ. Vân hầu có biết lão nô kiêu ngạo đến mức nào không? Một hoạn quan như lão nô mà có thể khiến một kẻ thông minh bậc nhất đời này động lòng chiêu mộ, đó là niềm vinh diệu cực lớn của lão nô, huống hồ là được đến thư viện tốt nhất làm tiên sinh, khiến cho tổ tiên nằm dưới suối vàng của lão nô cũng phải cảm thấy vinh diệu. Vân hầu, đợi tới một ngày sức lực của lão nô suy kiệt không dùng được nữa, lão nô sẽ tâu lên bệ hạ để cáo lão, khi đó, Ngọc Sơn thư viện liệu còn có chỗ cho lão nô không?
Vân Diệp bước lên một bước, nắm lấy đôi tay đang vái lạy của Vô Thiệt, nói:
- Chỉ cần bệ hạ cho phép, ngươi bằng lòng đi, ta sẽ giữ lại cho ngươi một thư phòng, cổng lớn thư viện sẽ luôn rộng mở đón chào ngươi.
- Hừm, muốn cướp người của trẫm à? Lần này tới thư viện đúng là thiệt thòi lớn, một tên nô tài tốt như vậy lại bay mất rồi. Vô Thiệt, ngươi cứ ở bên trẫm ba năm nữa, khi đó trẫm sẽ cho ngươi xuất cung, tới thư viện dạy học, hoàn thành tâm nguyện vinh diệu tổ tông của ngươi.
Vô Thiệt tức thì quỳ sụp xuống đất, khóc nức nở không thôi, còn Vân Diệp thì rùng mình dưới ánh mắt thù hận của Lý Nhị, cảm giác sắp sửa bị ăn đòn càng lúc càng mãnh liệt.
Ngồi thuyền du ngoạn sông cùng Lý Nhị quả là một ý tồi. Ông ta thích chủ động nên tự mình cầm lái chiếc thuyền, sau khi xoay vòng vòng giữa sông đến bảy tám vòng, ông ta lại để mắt tới những chiếc bè của người khác, bảo rằng Vân Diệp đã an bài một trò vớ vẩn, cả khúc sông chỉ có mỗi bọn họ ngồi thuyền, người ta thì ngồi bè hết cả, còn mình lại ngồi con thuyền nát không nghe lời, làm hỏng hết phong cảnh.
Lý Khác chống bè chở mẫu thân và đệ đệ chơi đùa thỏa thích. Âm phi cũng cùng Lý Hữu chống bè, khiến bè trôi vùn vụt. Lý Hữu còn gọi Lý Khác thi xem ai chống nhanh hơn, trông chẳng còn chút vẻ hoàn khố nào nữa.
Lười nhất phải kể tới Lý Thái, cắm một chiếc ô giấy dầu, bản thân thì nằm dài trên ghế tựa, tay cầm cuốn sách. Thừa biết hắn đọc cái quái gì chứ, chẳng qua chỉ là giả bộ cho cha hắn xem mà thôi, ngủ tới chảy cả nước dãi rồi, hoàn toàn không hề để ý tới Hoàng Thử đang vất vả phía sau.
Lý Thái chẳng hiểu vì sao lại rất thích sai khiến Hoàng Thử. Vân Diệp gọi Hoàng Thử tới để chuẩn bị đổi bè. Vô Thiệt từ trên thuyền nhảy phóc một cái lên bè, chỉ nói: "Xéo!" Hoàng Thử lập tức nhảy ùm xuống nước, thuận theo dòng mà bơi đi mất.
Vân Diệp xách Lý Thái đang ngủ mơ màng dậy, rất nịnh bợ mời Lý Nhị nằm xuống, tự giác đưa cho Lý Thái một chiếc sáo trúc, mình cũng một chiếc. Theo lời Lý Nhị, họ ngược dòng đuổi theo Lý Khác và Lý Hữu, những người đã đi rất xa.
Chống bè đến mỏi nhừ cả tay, cuối cùng cũng đuổi kịp bọn họ, Lý Nhị lại thay đổi suy nghĩ, không còn muốn chơi đùa cùng vợ con nữa, chuẩn bị có một cuộc nói chuyện quân thần với nhóm Lý Cương đang ngồi uống trà dưới gốc hòe.
Mỗi ông già đều tay cầm một ấm trà, uống rất khoan khoái. Lý Nhị vừa đưa tay ra, Vô Thiệt liền lấy ấm trà từ hộp sau lưng đưa cho ông ta. Đám Lý Cương từ xa đã đứng dậy, vái dài cung nghênh hoàng đế.
- Lý Sư, lâu ngày không gặp, thấy khanh vẫn khỏe mạnh như xưa, trẫm vui mừng khôn xiết. Lý Cương cung kính đáp lời, tuôn ra một tràng nịnh nọt thừa thãi: - Bệ hạ hiếm khi được rảnh rỗi ngự giá tuần hành Ngọc Sơn, đó là hồng phúc của đám thần và ngàn vạn học sinh thư viện. Không để bệ hạ được tận tình du lãm là lỗi của vi thần.
Triệu Duyên Linh chẳng biết từ nơi nào chui ra, lấy một chiếc ghế tựa bằng trúc đặt dưới bóng râm, cung kính mời Lý Nhị ngồi. Sau đó, hắn lấy ra bộ dụng cụ pha trà yêu thích trong rương gỗ, dùng quả thông khô để nhóm lò, chuẩn bị mời hoàng đế thưởng thức tài nghệ pha trà tươi của mình. Hắn hiện giờ chỉ có mỗi sở thích này, tâm tư làm quan đã phai nhạt, trà nghệ của mình mà không được chú ý thì lại canh cánh trong lòng.
Trong thư viện hiện giờ lưu hành thú uống trà thanh đạm, chẳng cho thêm bất cứ thứ gì khác. Chỉ cần nhìn lá trà bập bềnh trong chén sứ trắng đã là một loại lạc thú. Có người cầu kỳ tới mức đích thân mua lá trà tươi về tự sao, dù tay bị nóng đến đỏ ửng như móng giò, vẫn không hề hối cải.
Giờ hoàng đế đã tới, Triệu Duyên Linh há có lý nào lại bỏ qua cơ hội này? Lần trước hoàng hậu đã rất thích, phu thê vốn là nhất thể, chẳng có lý do gì mà hoàng đế lại không thích cả. Hơn nữa, hắn đã cải biến cách uống trà, sao cho trong cái cao nhã ấy mang theo đạo lý của thiên địa.
Vân Diệp lần trước nếm thử, đánh giá là nước rửa xoong. Mẹ cái tên thô tục đó! Làm sao mà cảm thụ được cái thần vận của đất Thục? Thế mà lại cưới được cô nương tốt nhất của đất Thục, đúng là chà đạp con nhà người ta.
Hơi nước mờ ảo như mây Vu Sơn, bọt nước sôi như Trường Giang vỗ bờ, khí thế thật hùng hồn. Điều đặc biệt hơn nữa là hắn tự mình dùng lửa nướng bánh trà. Đợi khi bánh trà biến từ xanh thành hồng, hắn bóp nát ra, trông như từng cánh hoa, tầng tầng lớp lớp. Rồi khéo léo dùng tay điều phối, trong chén trà màu xanh lục, trà hiện lên như hình thái cực, chỉ thiếu hai điểm mắt cá. Hắn đã dồn hết tâm tư lấy mỡ lợn để thay thế, cho thêm muối, gừng, và vỏ quýt nghiền nhỏ để tạo nên phong vị đất Thục, rải lên trên như ánh bình minh rạng rỡ. Hoàng hậu khen không ngớt miệng, đúng là tri âm của hắn. Còn tên Vân Diệp kia thì là thứ vô lại, loại đứng đầu Trường An Tam Hại thì làm gì có tư cách bình luận trà của ta ngon hay dở!
Ba lọn râu dài của Triệu Duyên Linh lất phất trước ngực, khí thế đường đường bộc lộ rõ. Một ấm trà được hắn ta biểu diễn một cách tinh diệu. Đợi Vô Thiệt thử độc xong xuôi, chén trà đầu tiên được cung kính dâng lên hoàng đế bệ hạ, sau đó hắn mới pha cho mọi người khác. Lý Thái cũng có một chén. Chỉ bỏ qua mỗi Vân Diệp, bởi loại người thô tục đó không đáng được uống trà của hắn.
Vô Thiệt cảm thấy bi ai thay cho chủ nhân của mình. Lý Thái mặt nhăn như khỉ, đưa chén trà cho Vân Diệp. Lý Cương lớn tiếng khen trà ngon, nhưng lại chẳng đưa chén trà lên miệng. Nguyên Chương tiên sinh cắn răng uống một hơi hết sạch, rồi giơ ngón cái lên. Ngọc Sơn tiên sinh thì thực sự yêu thích, ngửi một hơi mà mặt mày đã rạng rỡ. Ly Thạch uống xong không nói một lời, nhưng vẻ mặt buồn nôn đã tố cáo cái dạ dày đang không yên của ông ta.
Từng câu chữ trong bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, kính mong quý độc giả trân trọng.