Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 290:

Chỉ có Tân Nguyệt cảm nhận được sự bất an của Vân Diệp. Chàng, người trước nay vẫn luôn tỏ ra bất cần, giờ lại gượng cười. Nàng biết rõ phu quân rất có thể một đi không trở lại, nhưng không ngăn cản, bởi lời dặn của chàng vẫn văng vẳng bên tai: “Hãy chăm sóc tốt bà nội và tiểu muội. Cho dù ta có gặp chuyện gì cũng đừng kinh hoảng, hãy làm những gì nàng cần làm. Hiện giờ nguy cơ trùng trùng, Vân gia không thể cứ mãi đề phòng kẻ trộm. Chuyến này ta nhất định phải đi.”

Các gia tộc lớn đều có kẻ địch, nhưng chẳng gia tộc nào lại đem tính mạng gia chủ ra đùa cợt như Vân gia. Thông thường, họ sẽ cử người thân cận đi trước dò đường, cuối cùng nhân vật quan trọng mới lộ diện. Đó là lẽ thường.

Thế nhưng ở Vân gia lại khác. Để bà nội và tiểu muội ra làm mồi nhử thà tự mình đi một chuyến còn hơn. Vân Diệp thà bản thân mình gặp chuyện còn hơn, coi như một nhát dao kết thúc, nhẹ nhàng thống khoái.

Vượng Tài, con ngựa đã mấy ngày không xuất hiện, bỗng từ đâu xông ra, bồn chồn cào móng xuống đất. Người quản ngựa đến định kéo nó đi thì bị nó đá một cú. Loài vật mẫn cảm hơn con người nhiều. Nó dụi đầu vào vai Vân Diệp, như muốn nói hãy cùng ra ngoài.

Chợ vẫn nhộn nhịp kẻ qua người lại, các thương lái đều chắp tay, tươi cười chào hỏi Vân Diệp. Ngay cả thứ rượu khoái khẩu nhất, Vượng Tài cũng không thèm uống. Nó chỉ ngửi qua loa rồi quay đầu nhìn quanh quất, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Đi hết một dặm chợ, từ đầu đến cuối, vẫn chẳng có bất kỳ nguy hiểm nào. Chẳng lẽ toàn bộ sát thủ đã bị tiêu diệt rồi sao? Hay tên sát thủ siêu cấp kia, đúng như lời các lão binh nói, chỉ cần một đòn không trúng là sẽ rút lui?

Vân Diệp cầm một chùm anh đào to như quả mã não, bỏ hết mọi đề phòng, thong dong dạo chợ. Anh đào cũng chẳng rửa, y bỏ một quả vào miệng, rồi nhét cả nắm vào miệng Vượng Tài. Hai huynh đệ nhai ngấu nghiến, rồi thi nhau phun hột lên trời. Thứ quả quỷ quái này thịt thì ít mà hạt thì nhiều, lại cứng như đá. Vân Diệp chỉ ngậm một quả, tất nhiên là có thể phun hạt đi thật xa mà không sợ bắn vào người. Vượng Tài cũng bắt chước Vân Diệp, nhưng loài vật thì làm gì có “công năng” này? Nó “phì” một cái, cả thịt lẫn hạt anh đào bay tứ tung, khiến các trang hộ xung quanh phải nhảy tránh loạn xạ.

Đã là một kẻ phá gia chi tử thì phải ra dáng một kẻ phá gia chi tử. Trường An tam hại mà không làm chuyện xấu thì còn gọi gì là kẻ xấu nữa? Biết đâu lại có kẻ nào đó thừa lòng chính nghĩa, nhảy ra “trừ hại cho dân” thì sao? Sát thủ siêu cấp thường có những quy tắc siêu cấp, mình càng làm nhiều chuyện xấu, biết đâu lại phù hợp với điều kiện để chúng ra tay. Tiếc là ở chợ không có cô gái nào dung mạo xuất chúng, nếu không trêu ghẹo một chút thì càng có không khí.

Thật lòng mà nói, làm một công tử ăn chơi, trêu ghẹo các cô gái giữa phố luôn là tâm nguyện của Vân Diệp, chỉ có điều, y chẳng gặp được một nữ tử nào khiến mình muốn trêu ghẹo cả. Các cô gái xinh đẹp trong những gia đình nhỏ là tài sản, còn trong các gia đình lớn thì là bảo bối. Làm gì có ai để họ ra khỏi nhà một mình, chứ đừng nói đến chuyện còn độc thân. Nếu một cô gái xinh đẹp, độc thân đi trên phố mà không có người nhà đi cùng, không cần đến một "sắc quỷ" như Vân Diệp ra tay, nàng ta cũng sẽ bị quan phủ bắt phạt mười lăm roi. Luật pháp Đại Đường quy định như vậy, đến giờ Vân Diệp vẫn không hiểu lý do vì sao.

Thiếu niên bán thịt thấy Vân Diệp đã đi qua đi lại ba lần, mà vẫn không thấy cô gái váy hoa với nụ cười ấm áp như nắng mai kia đâu. Hắn cúi đầu nhặt mớ lòng lợn trên bàn, dùng cỏ buộc lại gọn gàng, rồi đi đến trước mặt Vân Diệp, giơ cao mớ lòng lợn:

– Tìm lòng lợn phải không? Đây này, muội tử của ngươi sao không đến?

Nhướng mày nhìn thiếu niên có lẽ chỉ mười lăm tuổi này, Vân Diệp suýt nữa đấm thẳng vào mũi hắn: “Đồ không biết xấu hổ! Ngươi cứ việc bán lòng lợn của ngươi đi, còn dám nhắm vào muội tử của ta, đúng là đáng ăn đòn!”

Thiếu niên khẽ nghiêng đầu sang một bên, Vân Diệp đấm hụt. Hắn bước đến một bước, đặt cánh tay Vân Diệp lên vai mình, hỏi:

– Nếu như sau này ta đem toàn bộ lòng lợn cho ngươi, ngươi gả muội tử cho ta nhé?

Vân Diệp sắp tức hộc máu rồi, tay trái khẽ ra hiệu cho những người xung quanh không nên hành động vội vàng. Y muốn xem tên thiếu niên quỷ dị này rốt cuộc muốn làm gì:

– Ngươi là kẻ mổ lợn, ta là hầu gia, ngươi làm sao xứng với muội tử của ta?

– Có gì đâu, cha ta là đại tướng quân, mẹ ta là công chúa. Ngươi nói xem có chỗ nào không hợp với muội tử của ngươi?

Thiếu niên nói nhỏ bên tai Vân Diệp mà giọng điệu lại chẳng có vẻ đùa cợt chút nào:

– Nói láo! Đại tướng quân trong triều không ai là ta không biết. Sáu vị công chúa đã gả chồng, phò mã của họ ta đều quen cả, chỉ có điều, trong số đó không có thằng nhóc như ngươi. Ngươi đi làm cướp thì phù hợp hơn đấy.

Hai người khoác vai nhau, trông rất giống hảo hữu trò chuyện. Những người qua lại ở chợ không hề để ý. Thiếu niên nhìn quanh một vòng, nhất là vị trí các lão binh ẩn nấp, lại nói:

– Ngươi nói đúng, tổ tiên ta vốn là cướp, ông nội ta cũng vậy, cha ta cũng vậy. Chỉ có điều sau này ông ấy làm đại tướng quân rồi nên mới không làm cướp nữa. Ta không muốn làm cướp cho nên đi bán thịt. Thế nào, ta đảm bảo sẽ tốt với muội tử của ngươi, cả đời chỉ cưới nàng. Nếu ta có người phụ nữ nào khác, muội tử của ngươi cứ việc chém chết cô ta là được, được không? Nam nhi nói chuyện thẳng thắn một chút chứ.

– Tí chị ngươi ấy!

Vân Diệp tức phát điên, thằng điên này từ đâu chui ra vậy. Một mớ lòng lợn mà dám đòi đổi lấy Đại Nha? “Lão tử đá cho ngươi thành thái giám, xem ngươi còn dám nghĩ bậy không!” Nghĩ vậy, y liền tung chân đá thẳng vào hạ bộ của hắn.

Tên thiếu niên không thèm nhìn, hắn dùng đầu gối kẹp chặt chân Vân Diệp. Vân Diệp cảm thấy chân mình mất hết tri giác, như bị gọng kìm siết chặt, không sao nhúc nhích được. Vượng Tài dùng đầu húc vào thiếu niên cũng chẳng ăn thua, nó chỉ biết hí lên loạn xạ.

Các lão binh từ bốn phía ùa ra, nhưng không dám rút binh khí vì sợ kích động tên thiếu niên. Thiếu niên buông Vân Diệp ra, cánh tay khẽ gạt đầu Vượng Tài sang một bên, đặt lòng lợn lên tay Vân Diệp:

– Đây xem như là sính lễ. Cha mẹ ta mất sớm, không có trưởng bối đứng ra làm mai, đành phải tự mình lo liệu. Tối nay ta sẽ đến tìm muội tử của ngươi để bàn chuyện. À phải rồi, đại cữu ca, ta tên là Đơn Ưng, ta đến từ Nhị Hiền Trang.

Nói xong, hắn vặn mình như một con rắn, trượt qua vòng vây của các lão binh, thoát ra ngoài, rồi còn chắp tay về phía Vân Diệp:

– Ngươi cứ bố trí cạm bẫy, để cho ngươi thấy thủ đoạn của muội phu ngươi là gì.

Vân Diệp như bị sét đánh, đứng đờ ra giữa đường. Tên này chắc chắn là tên sát thủ hung tàn đó, nhưng vì sao hắn lại không giết mình? Với thủ đoạn của hắn, muốn lấy mạng y chỉ là chuyện trong chớp mắt. Nhị Hiền Trang? Cái tên này nghe quen quá.

Vân Diệp ngăn cản các lão binh tiếp tục truy đuổi, ra lệnh cho tất cả về nhà, chuẩn bị ứng phó với cuộc đột kích buổi tối của hắn. Loại người như thế này Vân Diệp gặp lần đầu, và cũng là lần đầu tiên y tiếp xúc. Hi Đồng tuy được coi là cao thủ, nhưng so với tên này còn kém xa lắm. Tên này thuộc dạng nhân vật như Không Không Nhi, Tinh Tinh Nhi trong truyền thuyết vậy, hắn đã nói tối sẽ đến thì nhất định sẽ đến.

– Tiểu tử, tối nay ta và Đại Nha đợi ngươi trong mê trận của thư viện, chỉ cần ngươi phá được mê trận, vạn sự sẽ tùy ngươi.

Vân Diệp đột nhiên hét lớn lên trời.

Vọng lại một giọng nói mơ hồ:

– Tốt! Thống khoái! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nếu ta thất bại, tùy ngươi xử trí.

Vân Diệp cười gằn: “Thằng nhóc thân thủ ngươi tốt thì sao chứ, cuối cùng vẫn phải uống nước rửa chân của lão tử thôi. Mê trận đó mấy ngày qua đã bị Lý Nhị, người vốn ưa thích những cách giết người quái dị, sửa đổi lung tung cả rồi. Ngay cả Công Thâu Mộc cũng phải khen ngợi không ngớt.”

Vân Diệp tự thấy mình đi vào mười trượng cũng không thể qua nổi. Y không tin hắn có thể phá được. Mật mã trên tường, không biết là Lý Nhị cố ý không nói hay là đã quên thật, nói tóm lại là hiện giờ không ai biết. “Nhưng vẫn không được, tên này quá quỷ dị, tốt nhất là cứ tìm Tôn tiên sinh xin ít thuốc độc bố trí trong mê trận thì hơn.”

Vừa về đến nhà, y bước vào phòng ngủ đã thấy Tân Nguyệt đang khóc nức nở. Nàng ôm chầm lấy Vân Diệp không chịu buông, dường như sợ rằng chỉ cần buông tay là y sẽ biến mất. Để nàng ôm, Vân Diệp vuốt ve lưng nàng an ủi. Bản thân y cũng có cảm giác như vừa thoát khỏi một vòng địa ngục. Giờ nhớ lại, y mới thấy hành động của mình thật sự lỗ mãng.

Khi y kể lại mọi chuyện cho Tân Nguyệt nghe, cái miệng xinh đẹp của nàng há hốc kinh ngạc. Nàng nhìn mớ lòng lợn treo trên bàn, rồi nghĩ đến Đại Nha, một cô bé mới chút tuổi đầu đã bộc lộ sự ôn nhu hiền thục. Một tiểu nha đầu mười ba tuổi lại có ma lực lớn đến vậy sao? Khiến một tên ác ôn giết người không ghê tay lại cam tâm bỏ đao xuống, tự chui đầu vào cạm bẫy của phu quân mình?

Bản thảo này, với từng câu chữ được gọt giũa, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free